22. Chương 22: Mỹ nhân kế

Cưng Chiều Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn

Chương 22: Mỹ nhân kế

Cưng Chiều Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh Đường Vân khẽ cong môi cười, thấy xung quanh không có ai bèn rón rén kiễng chân, khẽ hôn lên má hắn, chớp chớp đôi mắt long lanh, nhẹ giọng hỏi: “Vậy phu quân có thể đồng ý với em một yêu cầu được không?”
Thừa Tuyển Doãn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, dù sao Cảnh Đường Vân cũng là người hay ngại ngùng, hiếm khi chủ động đến thế. Nhưng hắn lúc này lại như đang dẫm trên mây, cả người lâng lâng, lý trí còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã theo bản năng gật đầu: “Được.”
Một lúc sau, nghe xong yêu cầu của Cảnh Đường Vân, Thừa Tuyển Doãn hỏi lại cậu:
“Đường ca nhi, em có thể hỏi lại câu vừa nãy không?”
“Câu nào cơ?”
“Cái câu phu quân có thể đồng ý với em một yêu cầu không ấy...”
“Không được.”
Thừa Tuyển Doãn: “…”
Bị sắc đẹp làm mờ mắt rồi! Vừa rồi sao hắn có thể dễ dàng trúng mỹ nhân kế của Đường ca nhi như vậy chứ!
Hắn thử vớt vát: “Khi người ta không tỉnh táo mà trả lời thì không tính.”
Cảnh Đường Vân ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, “Phu quân, nếu chàng nuốt lời, em sẽ rất buồn đấy.”
Thừa Tuyển Doãn nhìn không thấy chút buồn nào trên mặt cậu, chỉ thấy vẻ uy hiếp rõ ràng, kiểu như: phu quân mà phản bội em thì em sẽ khóc cho mà xem. Hắn thật sự không chịu nổi kiểu này, nhưng vẫn cố gắng vùng vẫy lần cuối cùng: “Đường ca nhi, việc gì ta cũng có thể hứa với em, trừ việc này.”
Hắn nghiêm mặt, cố tỏ ra nghiêm túc: “Đường ca nhi, ta không quan tâm thanh danh của em tốt xấu ra sao, ta chỉ quan tâm đến em.”
Cảnh Đường Vân đáp: “Nhưng em thì quan tâm.”
Cũng như phu quân đau lòng cho em, em cũng đau lòng vì những bất công mà phu quân từng phải chịu đựng.
Thừa Tuyển Doãn cố tình giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Vẫn là không được.”
Hàng mi Cảnh Đường Vân khẽ run, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, trông vô cùng tội nghiệp: “Phu quân, chàng đang nạt em đấy à?”
Thừa Tuyển Doãn: “...Ta đồng ý.”
Cảnh Đường Vân cười ngọt ngào, vùi đầu vào lòng hắn dụi dụi: “Phu quân là tuyệt nhất!”
Thừa Tuyển Doãn: “…”
Với vẻ mặt không biểu cảm, hắn xoa rối bù mái tóc của cậu: “Đường ca nhi, bàn với em chuyện này.”
“Phu quân, chàng nói đi.”
“Sau này khi thương lượng chuyện gì, em có thể đừng dùng mỹ nhân kế với ta không?” Mỹ nhân kế đến từ Đường ca nhi, hắn thật sự không thể chống đỡ nổi.
“Em có dùng mỹ nhân kế gì đâu chứ.” Cảnh Đường Vân cười tít mắt, “Phu quân là vì đau lòng cho em nên mới đồng ý với em thôi.”
Trong lòng cậu rất rõ, cậu có thể “trăm trận trăm thắng” chỉ là vì phu quân không nỡ mà thôi.
Thừa Tuyển Doãn: “…” Câu này ý là lần sau vẫn sẽ tiếp tục dùng.
Hắn khẽ nhíu mày: “Đường ca nhi, em có ngửi thấy mùi gì khét không?”
Cảnh Đường Vân buông hắn ra: “Ôi, phu quân, chàng đang rang gì thế?”
“Mè đấy.”
Cảnh Đường Vân: …
Một nồi mè thế là hỏng mất, Đường ca nhi cũng bắt đầu thấy hối hận. Cậu không nên chọn lúc này để quấy rầy phu quân. Thừa Tuyển Doãn không trách cậu, chỉ dặn dò cậu trước khi rời đi: “Đường ca nhi, ta sắp bắt đầu làm dầu ớt rồi, em ngoan ngoãn, đừng vào bếp nhé?”
“Vâng ạ, phu quân.”
Cảnh Đường Vân đồng ý rất nhanh, nhưng còn chưa bước ra khỏi cổng sân thì đã cảm thấy hối hận.
“Đường ca nhi, đầu tóc cậu bị làm sao thế? Sao lại rối như tổ chim vậy ha ha ha ha…” Đàm ca nhi cười đến nghiêng ngả.
Người khác nghe thấy cũng ngẩng đầu lên nhìn cậu, ai nấy đều không nhịn được mà bật cười.
Cảnh Đường Vân bước tới bên chum nước, cúi đầu nhìn hình phản chiếu của mình trong nước, rồi quay đầu nhìn về phía bếp, khuôn mặt nhỏ dần phồng lên.
Đến giờ ngọ, Thừa Tam Tự kéo xe bò đi, chạy ba lượt mới vận chuyển hết số ớt và mè thu mua được hôm nay. Sau khi đối chiếu sổ sách với Cảnh Đường Vân xong, cậu ta nói: “Ngoài núi không còn nhiều ớt và mè nữa, ngày mai e rằng không thu được nhiều như hôm nay.”
Cảnh Đường Vân trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Nếu bảo huynh đi các nơi khác thu mua ớt và mè, huynh chịu không? Dù huynh thu mua với giá nào, ta đều trả cho huynh ba văn một cân.”
Mắt Thừa Tam Tự sáng lên: “Tôi chịu!”
Núi bên họ không còn ớt và mè, nhưng chắc chắn các thôn khác sẽ có. Cậu ta thu mua với giá hai văn, không lo không có ai bán.
“Không cần gấp, trước cứ thu mua trong làng mình.” Cảnh Đường Vân ngừng một lát rồi nói tiếp: “Từ ngày mai bắt đầu thu mua đậu, hai văn một cân.”
Trong bếp không còn nhiều dầu, nếu muốn làm dầu ớt và sốt mè rang thì dầu thực vật là thứ không thể thiếu.
“Đậu á?” Thừa Tam Tự giật mình, “Vẫn là hai văn một cân sao?”
“Ừ.” Cảnh Đường Vân v* ve con bò nhỏ, “Từ giờ trở đi, huynh không nhận đồ của nhà họ Cảnh nữa nhé.”
Thừa Tam Tự mang một bụng đầy nghi hoặc rời đi.
Chỉ một khắc sau, cả thôn Thiên Trùng đều biết: nhà Thừa Nhị bắt đầu thu mua đậu với giá hai văn một cân!
Phải biết rằng, đậu là thứ chẳng ai thèm, dù có cực khổ vác tới tận huyện cũng chưa chắc bán được một văn. Những nhà trồng đậu trong thôn lại mừng rỡ, ruộng họ ít, nhưng đậu cho năng suất cao, dù thu ít cũng đảm bảo không chết đói. Không ngờ lại có người chịu mua đậu với giá cao như thế.
Nhà họ Cảnh cũng là một trong số ít hộ trong thôn trồng đậu, nhưng là để nuôi heo. Vừa nghe được tin tốt lành này, vợ chồng Lâm thị và Cảnh Nhị vội vã chạy ra ruộng, sợ chậm một bước sẽ bị từ chối thu mua.
Khi hai người đang vất vả thu hoạch đậu ngoài ruộng, Mục thị đi ngang qua, cười nhạt đầy trào phúng: “Hai người thu đậu, không phải định bán cho nhà Thừa Nhị đấy chứ?”
Lâm thị đứng thẳng lưng, trừng mắt: “Liên quan gì đến bà?”
“Thì không liên quan.” Mục thị nhàn nhã nói, “Chỉ là Thừa Nhị nói rồi, không thu mua đồ của nhà mấy người nữa đâu.”
Sắc mặt Lâm thị biến đổi: “Không thể nào! Sáng nay ta mang ớt và mè tới hắn vẫn thu mua mà!”
Mục thị cười lạnh: “Thừa Tam Tự bảo từ giờ không nhận đồ của nhà mấy người nữa, tin hay không thì tùy.”
Lâm thị nhìn đám đậu đã thu hoạch được hơn nửa, cảm giác mắt tối sầm lại.
Mặt mũi Cảnh Nhị cũng biến sắc: “Ta phải tìm lý chính nói chuyện!”
“Đừng đi.” Lâm thị kéo lão lại, nghiến răng nghiến lợi: “Là do thằng Cảnh Đường Vân! Nhất định là nó xúi giục!”
Nghe đến cái tên Cảnh Đường Vân, Cảnh Nhị đã nhíu mày, mặt đầy chán ghét: “Nó càng ngày càng không coi ta ra gì, ta là đại bá của nó đấy chứ!”
Thừa Tuyển Doãn bán lương bì, Đường ca nhi không chủ động đưa công thức đã đành, bảo Lâm thị đi xin, thằng nhãi đó còn dám đuổi bà ra khỏi nhà. Lão vốn định lên lý chính tố cáo Đường ca nhi bất hiếu, nào ngờ Thừa Tuyển Doãn bắt đầu thu mua nguyên liệu, tuyển người làm việc, dân làng nhận được lợi ích từ hắn, chắc chẳng ai chịu đứng ra bênh vực lão, lão đành nhịn.
Không ngờ Cảnh Đường Vân được nước lấn tới, dám làm đến mức này với đại bá ruột của mình!
“Nương!” Cảnh Mỹ Hạnh nhận được tin cũng chạy tới, ánh mắt âm trầm: “Con muốn Cảnh Đường Vân phải trả giá!”
Lâm thị và Cảnh Nhị nhìn nhau, không ai phản đối.
Trong viện, Cảnh Đường Vân xắn tay áo, lén lút đưa tay vào giỏ ớt, còn chưa kịp chạm đến quả nào đã bị một bàn tay khác chặn lại.
Cậu ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Đàm ca nhi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Sao vậy?”
Đàm ca nhi quấn khăn vải bố quanh mặt, cười híp mắt: “Đừng giả bộ nữa, Thừa Nhị đã dặn rồi, không cho cậu đụng vào việc gì cả.”
Cảnh Đường Vân mím môi.
Hách thị cười đùa: “Ta chưa từng thấy ai thương phu lang như Thừa Nhị đâu, Đường ca nhi, con thật có phúc đó.”