69. Chương 69

Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẻ mặt tự mãn giả lả của Vương Chí Quân khiến mọi người cười ồ lên, đến nỗi dì Hai cũng phải tò mò đến xem.
Trước đây, Vương Chí Quân thường trêu chọc Lang Dương Dương, bảo dì Hai giới thiệu đối tượng hẹn hò cho mình. Có lần gọi điện thoại cho Vương Chí Quân, dì Hai ở ngay bên cạnh, còn nói rất chắc chắn, bảo nhất định sẽ đợi cậu ấy đến để dì dẫn đi xem mắt.
Giờ gặp mặt, Lang Dương Dương giới thiệu đây là dì Hai của mình, Vương Chí Quân lập tức hỏi: “Dì ơi, người mà dì bảo sẽ giới thiệu cho con đâu rồi ạ?”
Lúc nói chuyện điện thoại chỉ là đùa thôi, giờ bà ấy cũng chỉ có thể đùa lại, bà chỉ vào Chu Viên: “Người này thế nào?”
Mọi người lại được phen cười nghiêng ngả, Chu Viên cũng cố ý làm điệu bộ khoe mình là người khỏe mạnh, cân đối.
Vốn tưởng Vương Chí Quân ít nhiều cũng sẽ ngại, không ngờ cậu ấy lại cười tinh quái, đáp lại dì Hai: “Dì yêu quý, đây là người con vừa mới cưa đổ, không tính đâu ạ.”
Lang Dương Dương và Trang Thạc cười đến méo cả mặt, vội vã kéo Vương Chí Quân vào trong tiệm. Trang Thạc xách chiếc vali to vào trong tiệm. Vương Chí Quân nói đó là quà cậu ấy mang đến, mọi người liền vây quanh chờ xem.
Lang Dương Dương gãi đầu gãi tai: “Hay là về nhà rồi xem…”
Trang Thạc cũng hùa theo: “Đúng đó đúng đó.”
“Sao thế?” Vương Chí Quân khó hiểu, đặt vali lên bàn bên cạnh, nói: “Tôi mang rất nhiều đồ, đều là đồ tốt, mọi người có thể chia nhau mà, dù sao ai cũng dùng được.”
“Cái này… không ổn lắm.” Lang Dương Dương liếc nhìn dì Hai đầy lo lắng.
Vương Chí Quân: “Có gì mà không được, đến đây, tôi mở ra nào.”
Nói xong, Vương Chí Quân ngồi thụp xuống, chuẩn bị mở vali.
Lang Dương Dương cũng ngồi thụp xuống, túm chặt cánh tay Vương Chí Quân, nhỏ giọng nói: “Kevin, đừng mà, còn có người lớn ở đây, muốn tặng thì chúng ta lén lút tặng riêng được không?”
“Sao phải lén lút tặng?” Vương Chí Quân chẳng thèm nhìn Lang Dương Dương, chuyên tâm nhập mật mã.
Lang Dương Dương ngẩng đầu, bất lực nhìn sang Trang Thạc.
Mặt Trang Thạc đỏ bừng lên.
Anh biết Vương Chí Quân là người khá phóng khoáng, đương nhiên, chuyện này vốn rất bình thường, ai cũng có nhu cầu, dùng thì có gì là sai đâu?!
Nhưng mà… nhưng mà…
“Chí Quân…” Trang Thạc bước tới.
Vương Chí Quân đã mở khóa vali, ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó chịu: “Kevin!!”
Trang Thạc giơ hai tay đầu hàng: “OK OK, Kevin, hay là… Ê!!”
Vương Chí Quân vừa nói, tay đã mở vali, không đợi Trang Thạc nói xong đã mở vali ra.
Lang Dương Dương và Trang Thạc vỗ trán, không dám nhìn thẳng, ngẩng mặt lên nhìn trần nhà.
“Oa! Lớn quá!”
“Đẹp quá!!”
“Kevin chu đáo quá, những thứ này chắc khó tìm lắm nhỉ.”
Trong lòng Lang Dương Dương vừa nghĩ “thôi xong rồi, thôi xong rồi”, vừa nghĩ “mức độ chấp nhận của mọi người cũng cao thật”.
Cho đến khi dì Hai gọi cậu: “Dương Dương, đặt mấy thứ này lên quầy bar đi.”
Lang Dương Dương và Trang Thạc quay đầu nhìn, không phải đồ chơi người lớn, mà là cả một vali đầy bùa hộ mệnh và vật phẩm may mắn. Trong tay dì Hai cầm một bức tranh, trên đó vẽ Thần Tài theo phong cách trừu tượng và hoạt hình.
Là Vương Chí Quân mua của một họa sĩ trẻ sáng tạo.
“Đây là…” Lang Dương Dương lại gần xem.
Vương Chí Quân cười: “Đều là những thứ cầu mong công việc của mọi người thuận lợi, sức khỏe dồi dào. Tôi nói cho mà nghe, linh nghiệm lắm đấy.”
Lang Dương Dương và Trang Thạc nhìn nhau, cười ra nước mắt.
Thầm thương cho những suy nghĩ đen tối của mình.
Lúc này Trần Tĩnh Vân và ông chủ hiệu sách kế bên cũng cùng nhau đi tới, cửa tiệm nhỏ chật kín người. Vương Chí Quân mời mọi người đến chọn, nói rằng cậu ấy đã mua mấy chục cái.
Sau đó, Vương Chí Quân vênh váo lắc lư cái mông, khoác tay Lang Dương Dương rồi ngồi xuống bên cạnh: “Dương Dương, tôi nói cho cậu nghe này, lúc đó từ chỗ cậu về, tôi rất hoang mang, muốn nghỉ việc nhưng không biết sẽ làm gì. Tôi hơi muốn đi học tiếp, trong lòng phiền muộn nên tôi đi dạo trong chùa, thấy có chỗ xin xăm, tôi bèn xin một quẻ. Sư thầy giải thích rằng tôi nên đi học tiếp. Lúc đó tôi bèn ước nguyện cầu Phật Tổ phù hộ tôi có thể vào Học viện Thời trang New York. Bao nhiêu năm không học hành, năng lực có phần mai một, tôi lo lắng không thi đậu, không ngờ lại trúng tuyển ngay lần đầu!”
“Oa, linh thiêng thật đấy.” Lang Dương Dương cũng cảm thán.
Đây có lẽ là thứ đã ăn sâu vào máu người Trung Quốc, đến tuổi là bắt đầu tin vào những điều này.
Vương Chí Quân gật đầu: “Sau đó tôi đến trả lễ, cũng cầu rất nhiều thứ cho mọi người nữa. Nghe nói ở đó cầu con rất linh nghiệm, nếu cậu không phải là không thể sinh con thì tôi nhất định sẽ cầu cho cậu một đứa.”
Lang Dương Dương vội vàng xua tay: “Thôi bỏ đi, nuôi một đứa là đủ rồi.”
“Hả?”
“Lôi Công ấy, nuôi cũng được hơn 5 tuổi rồi mà.”
“…”
Sự xuất hiện của Vương Chí Quân khiến cho tiệm bánh náo nhiệt hẳn lên. Mấy ông bà chủ cửa hàng trên con phố này trước đây đều quen biết nhau, bây giờ họ đến tiệm mua bánh mì bánh ngọt để ủng hộ.
“Thật sự không cần đâu ạ.” Lang Dương Dương ngăn người giáo viên của xưởng vẽ tranh thủy mặc trả tiền.
Người giáo viên tóc đã bạc trắng, cười hiền hậu, kiên trì trả tiền, đưa cho Lang Dương Dương một trăm tệ tiền mặt: “Không được đâu, mới khai trương, phải có thu nhập thì mới may mắn.”
Lang Dương Dương cảm ơn ông, tìm tiền lẻ trả ông, rồi tặng ông bánh quy do Tiểu Ảnh làm, có thể ăn kèm với trà.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ đẹp khai trương. Để bảo vệ môi trường trong làng, bọn họ không đốt pháo, mà các cụ già trong làng biểu diễn một đoạn nhạc cụ dân tộc.
Lang Dương Dương chưa từng thấy qua những nhạc cụ này, Trang Thạc cũng chỉ nhận ra duy nhất một cái trống đồng.
Khi Chu Viên nói mới biết đó là Mã Cốt Hồ và Lặc Vưu.
“Các cụ nói bây giờ không còn người trẻ tuổi nào biết chơi nữa, bọn họ cũng tiếc nuối, sợ rằng nghề này sẽ bị thất truyền.”
Chu Viên cười cười, quay sang nói với Lang Dương Dương: “Ông cụ hỏi tôi có muốn học không, tôi thì muốn, nhưng tháng sau tôi phải đi.”
Trang Thạc đứng bên cạnh cũng nghe thấy, hỏi anh: “Đi đâu?”
Chu Viên: “Về Thượng Hải xử lý nhà cửa và các loại tài sản, tháng Giêng sẽ quay lại New York.”
“Anh cũng đến New York?” Vương Chí Quân hỏi.
“Ừ, nhà tôi ở bên đấy.” Chu Viên vừa nói, mới nhớ ra Lang Dương Dương đã từng nhắc đến việc Vương Chí Quân sẽ đi du học ở New York, “Ồ, vậy có lẽ chúng ta có thể gặp nhau ở New York. Tôi có rất nhiều bạn là LGBT, chúng ta có thể cùng nhau đi chơi.”
Vương Chí Quân đổi chỗ, chen vào giữa Lang Dương Dương và Chu Viên ngồi, bắt đầu hỏi Chu Viên một số vấn đề về New York.
Lang Dương Dương và Trang Thạc mím môi, tiếp tục xem các bạn sinh viên Học viện Nghệ thuật thành phố Trường Khê biểu diễn điệu múa dân tộc Bố Y.
Việc Chu Viên là khách vãng lai của Trần Gia Trại, mọi người đều biết.
Lúc này khách du lịch đến chưa nhiều, buổi chiều sẽ có thêm một buổi biểu diễn nữa. Lang Dương Dương và Trang Thạc về tiệm để canh giờ cắt băng khai trương.
Brookside ở phố cổ không làm những nghi lễ khai trương như thế này, chỉ có dì Hai và Lang Nguyệt tặng vài giỏ hoa.
Lúc đó Lang Dương Dương đã sớm mất liên lạc với bạn bè ở quê. Về quê lại ít liên lạc với bạn bè ở Thượng Hải, không có mấy ai biết cậu khai trương.
Còn lần khai trương tiệm ở Trần Gia Trại này, có người thân, bạn bè, đối tác hợp tác, náo nhiệt cắt băng khánh thành. Mọi người còn chụp ảnh cắt băng, Trần Tĩnh Vân in ngay tại chỗ, đóng khung tặng mọi người.
Ban đầu lo lắng trời âm u thì khách du lịch sẽ không nhiều, nhưng không ngờ đến một giờ chiều, khách du lịch bắt đầu kéo đến nườm nượp.
Ủy ban thôn đã đặc biệt xin mở tuyến xe buýt hai chiều từ khu đại học đến Trần Gia Trại vào cuối tuần, rất nhiều sinh viên đại học đã đến.
Thành phố Trường Khê âm u, vào mùa đông không có nhiều hoạt động. Vừa hay Trần Gia Trại ở gần, lại có nhiều món ngon và sản phẩm văn hóa sáng tạo, trở thành lựa chọn hàng đầu bất ngờ của sinh viên đại học khi đi dạo phố vào cuối tuần.
Lang Dương Dương và Trang Thạc bận rộn đến mức chân không kịp chạm đất, ngay cả Vương Chí Quân cũng đang giúp lau bàn.
Gia đình Vương Chí Quân có điều kiện rất tốt, được nuông chiều từ nhỏ. Lớn lên, cậu ấy công khai giới tính, cãi nhau với gia đình, rồi tự mình làm KOL, kiếm được cũng không ít tiền. Việc nhà đều thuê người giúp việc làm.
Tóm lại là cậu ấy chưa từng làm những việc này.
Lúc lau bàn nhìn thấy cà phê vô tình bị đổ ra mặt bàn, không nhịn được cứ xuýt xoa “ôi ôi”.
Lang Dương Dương đang pha trà bưởi mật ong, trong tiệm vẫn còn khách, Lang Dương Dương không nhịn được trêu cậu ấy: “Kevin—”
Vương Chí Quân hạ thấp giọng, quay đầu lại đáp: “Tôi biết mà biết mà.”
Trang Thạc đi lấy hàng ở tiệm bánh bên phố cổ về, rồi thay Vương Chí Quân, để cậu ấy phụ trách thu ngân. Hôm nay buôn bán tốt hơn dự kiến, suýt nữa đã không đủ bánh ngọt để bán.
Còn gặp hai vị khách từng đến tiệm bánh ở phố cổ ăn, Lang Dương Dương đều tặng hộp quà bánh quy đã chuẩn bị kỹ càng.
Bận rộn đến tận 7 giờ tối, Trang Thạc còn đang ở trên lầu dọn dẹp bàn ghế, Lang Dương Dương và Vương Chí Quân đều mệt mỏi gục xuống quầy.
“Mệt chết mất, tôi là đang đi du lịch đó!” Vương Chí Quân ngồi trên ghế cao, gục mặt xuống quầy bar thở dài.
Lang Dương Dương biết cậu ấy không phải đang than phiền, liền đi qua xoa bóp vai cho cậu ấy: “Vất vả rồi, tối nay tôi dẫn cậu đi ăn ngon.”
“Tôi chỉ muốn ăn ở nhà hàng trong làng thôi, hôm nay còn là Chu Viên làm bếp trưởng nữa chứ. Vừa rồi đi ngang qua thấy rất nhiều cô gái chụp ảnh anh ấy lắm.”
Vương Chí Quân lấy điện thoại ra, “Cậu xem, tôi chụp nè.”
Lang Dương Dương lại được nhìn thấy dáng vẻ Chu Viên mặc đồng phục đầu bếp, Trang Hiểu Vũ cũng mặc, cậu ta đứng bên cạnh làm phụ bếp.
Vương Chí Quân: “Anh ấy là trai thẳng sao?”
Lang Dương Dương nhún vai, “Theo tôi quan sát thì đúng là vậy.”
Vương Chí Quân uống một ngụm nước, vẻ mặt không cam lòng, nói: “Haiz, mấy anh chàng người Mỹ gốc Hoa này nhiệt tình thật đấy, chẳng biết chừng mực gì cả. Đẹp trai như vậy còn cười ngọt ngào như thế, khiến trái tim già cỗi của bà đây lại rung động rồi.”
“Kevin.”
“Hửm?”
“Đợi cậu đi du học, sẽ có nhiều cơ hội tốt hơn.”
Kevin, người luôn mang hình tượng mê trai, lúc này lại trở nên điềm tĩnh lạ thường. Cậu ấy khẽ cười, nói: “Không vội.”
Lang Dương Dương nhìn cậu ấy, không nói gì.
“Dương Dương.” Vương Chí Quân quay đầu nhìn Lang Dương Dương, lớp trang điểm nhẹ nhàng trên mặt vẫn hoàn hảo. Hiếm khi cậu ấy lại dịu dàng và điềm đạm đến thế, nói: “Từ lúc quyết định đi du học, tôi như tìm lại được cảm giác lúc mới đăng video đầu tiên, cảm giác mọi thứ đều mới mẻ, tràn đầy hy vọng. Cảm giác này nâng đỡ cả thể xác và tâm hồn tôi, tôi cảm thấy bản thân mình tràn đầy năng lượng. Không có tình cảm lấp đầy cũng tốt, giống như cậu đã nói với tôi rằng, tình cảm tốt đẹp chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.”
Ánh mắt Vương Chí Quân toát lên vẻ kiêu ngạo: “Cứ chờ xem, tôi cũng xứng đáng có được một người đàn ông tốt.”
Mặc kệ trong tiệm vẫn còn khách, Lang Dương Dương bước tới ôm lấy Vương Chí Quân, khiến cơ thể cậu ấy cứng đờ.
“Cậu làm gì thế?! Đáng sợ quá…” Vương Chí Quân không dám nhúc nhích.
Ngoại trừ việc dạo phố khoác tay nhau, bọn họ chưa từng có tiếp xúc thân mật. Lang Dương Dương trước đây luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Lang Dương Dương vỗ nhẹ vào lưng Vương Chí Quân, sau đó buông cậu ấy ra, nhìn cậu ấy nói: “Thể hiện tình yêu đó mà.”
“Cái gì?”
“Với cậu, bạn của tôi, thể hiện tình yêu.”
Vương Chí Quân vốn muốn nói mấy lời bỗ bã, nhưng đột nhiên không nói nên lời, nhìn vào đôi mắt chân thành của Lang Dương Dương, dáng vẻ dịu dàng và kiên định khi cậu ấy cười.
Cậu ấy thực sự cảm nhận được tình cảm của Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương cười: “Học Trang Thạc đấy.”
Vương Chí Quân cũng cười, chủ động ôm lại Lang Dương Dương.
Trang Thạc bưng đĩa xuống lầu thì thấy hai người họ đang ôm nhau trong quầy bar. Khách hàng cũng len lén quan sát, cười khúc khích.
Lang Dương Dương buông Vương Chí Quân ra, phát hiện Trang Thạc đã quay lại quầy bar.
Bầu không khí vốn ấm áp bỗng trở nên gượng gạo, Lang Dương Dương và Vương Chí Quân người thì nhìn người kia, người thì rửa tay, người thì xem doanh thu hôm nay.
“Doanh thu gần bốn nghìn tệ này.”
“Thật sao?”
“Ừ, giống như chơi game kinh doanh vậy.”
Lang Dương Dương gật đầu.
Hai người vừa giả vờ bận rộn, vừa lén lút nhìn Trang Thạc.
Trang Thạc mặt lạnh tanh đang rửa cốc đĩa vừa dọn xuống ở bồn rửa.
“Xin chào quý khách~ muốn dùng gì ạ~”
Có khách bước vào, Vương Chí Quân cuối cùng cũng có việc để làm, nhiệt tình chào đón khách: “Món Latte chuối nướng brulee này rất hợp với mùa đông đấy ạ.”
“Khụ khụ.” Lang Dương Dương ho khan một tiếng, bàn tay vừa rửa sạch lau đi lau lại trên tạp dề, rồi dịch người đến bên cạnh Trang Thạc.
Trang Thạc vẫn thản nhiên như không.
Lang Dương Dương: “Bọn em chỉ an ủi nhau thôi mà.”
Trang Thạc: “Anh biết.”
Nói xong, cuối cùng cũng không nhịn được cười.
“Kỳ lạ lắm sao?”
“Cũng hơi hơi.”
Trang Thạc nói xong thì nhìn Lang Dương Dương: “Có một loại đẹp rất bất lực.”
Lang Dương Dương: “…”