Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nông trại Nam Khê hóa ra là của Trang Thạc.
Lang Dương Dương đang phân vân không biết có nên nói cho Trang Thạc biết việc mình sẽ đến nông trại giao hàng vào cuối tuần không.
Nói ra cũng bình thường, không nói cũng chẳng sao, dù gì thì cũng chỉ bày biện xong quầy bánh ngọt rồi về, chứ không ở lại dự tiệc.
Lúc cậu đang băn khoăn thì điện thoại lại reo.
Là tin nhắn WeChat của Trang Thạc.
Trang Thạc: [Cuối tuần có người thuê địa điểm ở nông trại để tổ chức tiệc. Tôi vừa gọi điện xác nhận quy trình với khách hàng thì biết được họ đặt bánh gato và bánh ngọt ở tiệm của cậu.]
Lang Dương Dương: [Tôi cũng vừa mới trao đổi với cô ấy xong, cũng vừa mới biết.]
Trang Thạc: [Tốt quá.]
Tốt quá? Tốt cái gì mà tốt?
Tất nhiên, Lang Dương Dương không hỏi như vậy, nhưng cũng không biết nên trả lời thế nào.
May mà Trang Thạc lại gửi tin nhắn mới đến.
Trang Thạc: [Vậy lúc đó cậu định vận chuyển bằng cách nào?]
Lang Dương Dương: [Gọi xe tải nhỏ chở đến, chuẩn bị thêm túi giữ lạnh nữa là được.]
Trang Thạc: [Để tôi qua đón cậu. Nông trại có sẵn xe tải đông lạnh cỡ nhỏ.]
Hình như anh ta không có ý định hỏi ý kiến cậu.
Lang Dương Dương không thích cách nói chuyện này cho lắm.
Nhưng cậu chưa kịp trả lời thì Trang Thạc đã gửi tin nhắn đến.
Trang Thạc: [Ý tôi là nếu cậu cần, vì từ tiệm của cậu đến nông trại khá xa. Nghe khách hàng nói là khá nhiều đồ.]
Ánh lạnh lùng trong mắt Lang Dương Dương tan biến.
Có lẽ, có thể, anh ta chỉ quen nói chuyện như vậy thôi.
Lang Dương Dương trả lời: [Vậy phiền anh rồi.]
Lúc đó cứ theo giá cả bình thường mà trả tiền vận chuyển cho anh ấy là được, coi như không để người ngoài kiếm lời là được rồi.
Trang Thạc vẫn theo lệ thường trả lời là không có gì.
Lang Dương Dương nhìn bản vẽ, lên kế hoạch cho các nguyên liệu và dụng cụ cần dùng, bận rộn mãi đến giờ tan ca mới xong.
“Anh Dương Dương, vậy em tan làm trước nhé. Khuôn bánh em đã nhờ mẹ mua giúp rồi, mai đi làm em sẽ mang đến.”
Du Du tựa vào quầy pha chế, nói.
Lang Dương Dương nói: “Được, cảm ơn dì giúp anh. Hôm nào rảnh anh làm bánh dứa tặng dì.”
Du Du: “Dạ. Đúng rồi anh Dương Dương, hôm nay cái người kia…”
“Em muốn hỏi gì?”
Lang Dương Dương biết rõ Du Du không có ác ý, chỉ là đôi khi thích thì thầm to nhỏ, nhưng sẽ biết chừng mực, cũng không khiến người khác chán ghét.
Ít nhất là Lang Dương Dương không ghét, Du Du tốt hơn nhiều so với những đồng nghiệp trước đây ở công ty cũ của cậu.
Du Du: “Anh thấy anh ấy thế nào?”
Lang Dương Dương nghiêng đầu suy nghĩ cẩn thận, không định qua loa cho xong chuyện, mà là sau khi nghiêm túc suy nghĩ thì câu trả lời nhận được vẫn là: “Không biết.”
“Hả?”
“Mới quen có mấy ngày, nhưng mà, cảm giác là người khá đáng tin cậy và chu đáo.”
“Chu đáo đáng tin cậy?” Du Du suýt nữa thì buột miệng nói nhìn không giống.
“Ừm.”
Đã thêm WeChat, sẽ xem vòng bạn bè của mình, tạo danh sách bài hát từ những bài hát mình đã chia sẻ để trong xe; nghe mình nói bếp gas bị hỏng, sáng sớm đã chạy tới giúp mình sửa; biết đồ đạc nhiều nên dùng xe tải đông lạnh của nông trại giúp mình chở đồ.
Lang Dương Dương mỉm cười, nhìn Du Du: “Có phải là không giống không?”
Du Du gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”
Lang Dương Dương tỏ vẻ hiểu rõ, quả thực là nhìn không giống.
Làm xong việc của một ngày, về nhà dắt chó đi dạo. Tối muộn rồi nên không còn ai. Đi vào công viên có một bãi cỏ rộng không được chăm sóc kỹ lưỡng lắm, có thể thả Lôi Công ra chạy nhảy một chút.
Lang Dương Dương lấy điện thoại ra xem, dì gửi tin nhắn đến, nói mai là sinh nhật bà Hai, bảo cậu về nhà ăn cơm.
Lang Dương Dương nhắn lại một từ: vâng.
Dì lại hỏi chuyện với Trang Thạc thế nào rồi?
Lang Dương Dương bật cười, chắc dì Hai nhịn lâu lắm rồi, giờ mới dám hỏi.
Lang Dương Dương trả lời: [Rất tốt ạ.]
Có lẽ Dì Hai sợ Lang Dương Dương phản cảm nên không hỏi thêm nữa, chỉ cần biết hai người đang tìm hiểu là được rồi.
Nếu như thích, có cần gì thì dì ấy sẽ ra tay.
Nghe người thân cận với Trang Thạc nói, hình như anh ấy có ý với Dương Dương.
Lang Dương Dương không biết những điều này, cũng không biết nên nói cảm giác của mình với Trang Thạc như thế nào.
Không, chi bằng nói đó là cảm giác với một “cuộc sống có thể sẽ thay đổi”, khiến trong lòng Lang Dương Dương cảm thấy bất an.
Tình cảm đâu phải như nhiệt độ lò nướng, muốn khống chế thế nào cũng được.
Tuy độc thân từ nhỏ đến giờ, nhưng cậu cũng đã chứng kiến không ít chuyện yêu đương của bạn bè xung quanh, còn những lời đồn thổi về chuyện tình cảm trong giới thì càng nhiều vô số kể.
Trong cộng đồng LGBT, người có thể sống an ổn, hạnh phúc chẳng được mấy ai.
Lang Dương Dương như một nhà tu khổ hạnh, là kẻ khác biệt trong cộng đồng LGBT. Cậu thường cảm thấy bản thân không hòa nhập được với mọi người, đó cũng là lý do cậu không thể yêu đương.
Nhưng khi ở chung với Trang Thạc, cậu lại cảm thấy trạng thái này khá bình thường.
Chính là… kiểu chậm rãi, từng chút từng chút một, không phải vừa gặp đã hỏi chiều cao cân nặng, không hỏi mấy cm, không hỏi có sở thích gì hay không.
Không bắt đầu từ thể xác, mà bắt đầu từ tình cảm.
Điều này, đối với cộng đồng LGBT mà nói, đã là rất khó có được.
Chiều hôm sau, Lang Dương Dương tan làm sớm, xách theo chiếc bánh gato làm cho bà Hai, bắt taxi đến nhà ăn tối.
Bà Hai là vợ của em trai ông nội Lang Dương Dương. Lang Dương Dương xa nhà nhiều năm, hoàn toàn không liên lạc, thực ra rất xa lạ với họ.
Vì đến đột xuất, không có thời gian đi mua quà, cậu chỉ gói một phong bao lì xì làm quà sinh nhật.
Đại gia đình của Lang Dương Dương trước đây rất đông người. Hồi cậu năm sáu tuổi còn cảm thấy nhà có rất nhiều anh chị em họ, không ngờ mười mấy năm trôi qua, người thì đã khuất, người thì mỗi người một phương. Giờ đây, những người trong nhà có mặt đông đủ cũng chỉ được một bàn.
Lang Dương Dương nhiều năm không liên lạc với gia đình, cũng không thân thiết gì với họ hàng. Lúc bước vào cửa, cậu như một cái bóng, đặt đồ xuống rồi ngồi im ở góc nhà.
Bà Hai thân thể khỏe mạnh, thấy Lang Dương Dương co ro ở góc nhà liền kéo cậu lại trò chuyện.
“Dương Dương đến rồi à, dạo này làm ăn tốt chứ cháu?”
Lang Dương Dương ngồi xuống cạnh bà, bà Hai nắm lấy tay cậu, cười nói: “Dạ cũng tốt ạ, không bận lắm.”
Nói xong, cậu lấy phong bao lì xì ra, nói với bà Hai vài câu chúc phúc tốt đẹp.
Bình thường cậu chẳng có chuyện gì để nói với họ, đưa phong bao lì xì xong định tránh sang một bên.
Không ngờ câu tiếp theo bà Hai lại hỏi: “Cậu trai bộ đội mà dì giới thiệu cho cháu thế nào rồi? Có ưng ý không?”
“Hả?”
Lang Dương Dương thật sự bị dọa cho hết hồn.
Dì Hai có thể chấp nhận cậu là người đồng tính, còn giúp cậu tìm đối tượng, cậu đã rất biết ơn rồi. Không ngờ bà Hai, người không thân thiết gì với cậu, cũng có thể chấp nhận và còn quan tâm đến tiến độ, có phải hơi bất thường rồi không?
“Bà biết nhà nó đấy, người nhà đó rất dễ ở chung, lấy về… ở bên nhau chắc chắn sẽ không phải chịu khổ.”
Góc nhìn về tình cảm của bà Hai khác với Lang Dương Dương. Bà bắt đầu từ môi trường gia đình, và Lang Dương Dương cảm thấy cũng có lý.
Ở thành phố nhỏ này, gia đình có ảnh hưởng rất lớn đến tình cảm.
Lang Dương Dương không bài xích việc thảo luận về gia đình, chỉ là hiện tại đã đến đâu đâu mà bàn chuyện đó.
Nhưng không thể từ chối ý tốt của bà Hai được, vậy nên cậu chỉ có thể cười đáp: “Cháu biết rồi ạ, tìm hiểu thêm xem sao đã.”
“Phải đấy, phải xem rõ ràng con người của đối phương, đừng có mơ hồ mà kết hôn.” Bác họ bưng đĩa hoa quả đi tới, tiếp lời.
Dì Hai cũng bưng đồ ăn đi theo sau bác họ. Lang Dương Dương nhìn dì ấy một cái, cậu biết, cả nhà đã bị dì ấy “xử lý” xong rồi.
Bà Hai không thích ồn ào, không muốn tổ chức sinh nhật linh đình, chỉ là người nhà quây quần ăn cơm. Trong lúc ăn chỉ toàn nói chuyện phiếm vặt vãnh.
Dì Hai sắp nghỉ hưu, có cô bạn muốn rủ dì ấy cùng kinh doanh, người nhà đều khuyên dì nên cẩn thận, đừng dễ dàng tin người khác quá.
“Ôi dì biết rồi, phải đến cuối năm mới nghỉ hưu cơ mà.” Dì Hai nói.
Dì Hai ngày thường cởi mở, hòa nhã, làm việc chăm chỉ, nghiêm túc, quan hệ xã giao rất tốt, rất ít khi khiến người nhà phải lo lắng. Chỉ có một điều duy nhất là dì ấy rất mềm lòng, dễ tin người, thường vì thế mà chịu thiệt thòi.
Ăn cơm xong, chị họ nháy mắt với Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương đứng dậy đi theo chị ấy ra ngoài. Hai người ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân. Chị họ lấy từ trong túi quần ra một bao thuốc lá, đưa cho Lang Dương Dương một điếu.
Lang Dương Dương nhận lấy, cậu không nghiện thuốc lá, nhưng thỉnh thoảng tâm trạng không tốt cũng sẽ hút.
Điếu thuốc mảnh mai hiệu Trường Thành, vị bạc hà, vỏ quýt khô.
Hai người thay phiên nhau châm thuốc, chị họ vắt chéo chân: “Không ngờ em thật sự nói với dì Hai rồi đấy.”
Lang Dương Dương: “Em có muốn giấu nữa cũng không được mà.”
Chị họ tên là Lang Nguyệt, mở khách sạn ở thành phố Trường Khê, hiện tại đã có bốn năm chi nhánh, sự nghiệp rất thành công, có một cô con gái nhỏ, là người thành đạt nhất nhà.
Cũng là người đầu tiên biết Lang Dương Dương là gay.
Lang Nguyệt nhả một hơi thuốc: “Mấy hôm trước chị thấy dì Hai khóc đấy.”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn chị.
Lang Nguyệt: “Sợ em sống không tốt, sợ em bị người ta dị nghị, sợ em không tìm được đối tượng tốt, sợ em không có con cái dưỡng lão.”
Lang Dương Dương gảy nhẹ tàn thuốc, cúi đầu xuống.
“Cậu thanh niên mà em xem mắt thế nào rồi?” Lang Nguyệt chuyển chủ đề, “Nghe nói là bộ đội xuất ngũ.”
Lang Dương Dương gật đầu: “Là bộ đội xuất ngũ, mới quen có mấy ngày, em cũng không biết nói thế nào.”
Lang Nguyệt: “Bộ đội cũng chưa chắc đã là người tốt đâu, cẩn thận một chút.”
Cuối cùng Lang Dương Dương cũng mỉm cười.
“Cười cái gì?” Lang Nguyệt khó hiểu.
Trong màn đêm những ngày đầu xuân, Lang Dương Dương nhẹ nhàng nhả một làn khói thuốc: “Chỉ là xem mắt thôi mà cảm thấy mọi người ai cũng đều quan tâm đến em hết.”
Cũng cảm thấy câu “Bộ đội cũng chưa chắc đã là người tốt” của Lang Nguyệt rất thú vị. Mọi người đều nói Trang Thạc tốt.
Vừa nói cứ tìm hiểu nhau đã, lại vừa nói Trang Thạc là người tốt, gia đình cũng tốt, cứ như thể Lang Dương Dương không ở bên anh ấy là không biết điều vậy.
Cuối cùng Lang Nguyệt cũng mỉm cười, cô hút thuốc đến hơn nửa thì dụi vào chậu hoa bên cạnh rồi đứng dậy, nói: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, cảm nhận của em như thế nào mới là quan trọng nhất.”
Lang Dương Dương chậm rãi hút thuốc, còn nửa điếu, cũng không định lãng phí.
Cậu ngẩng đầu nhìn Lang Nguyệt.
Lang Nguyệt bỏ rất nhiều tiền để chăm sóc da dẻ, nhưng vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt vẫn không che giấu được, chị cười, nói: “Dù sao cũng không sinh con được, cứ mạnh dạn mà cảm nhận đi.”
Chị họ đi rồi, Lang Dương Dương ngồi trong sân chậm rãi hút hết điếu thuốc, theo bản năng cũng muốn dụi tàn thuốc vào chậu hoa, lúc đưa tay ra lại mỉm cười lắc đầu, nhặt cả điếu thuốc mà Lang Nguyệt đã dụi vào kia vứt vào thùng rác dưới mái hiên.
Lúc cậu quay lại bàn ăn thì Lang Nguyệt đang kể chuyện con gái tuổi dậy thì nổi loạn khiến mình đau đầu, mọi người thi nhau hiến kế cho chị.
Lang Dương Dương xa nhà nhiều năm, cũng không giỏi những chuyện phiếm vặt vãnh này, chỉ ngồi bên cạnh cho đến khi bữa tiệc tan.
Bà Hai tuổi cao, phải đi ngủ sớm, bữa tiệc kết thúc rất sớm. Lang Dương Dương đi nhờ xe của Lang Nguyệt về nhà.
Trên đường xem điện thoại, hơn hai mươi tin nhắn chưa đọc.
Là một đồng nghiệp cũ, Vương Chí Quân, cũng coi như là một trong số ít người bạn đồng tính của cậu, anh ta lại thất tình.
Nguyên nhân thất tình là anh ta tưởng đó là yêu đương, nhưng đối phương lại coi anh ta là bạn tình, đau lòng vì cái vòng luẩn quẩn chết tiệt này không có tình yêu đích thực.
Lang Dương Dương an ủi vài câu, trong lòng không một chút gợn sóng.
—— Một năm anh ta phải như vậy năm sáu lần, một lần là ầm ĩ khoảng hai tháng.
Cho dù là người chuyên an ủi tinh thần cũng không chịu nổi cường độ thất tình kiểu này.
“Dương Dương.”
Lang Dương Dương cất điện thoại, quay đầu nhìn Lang Nguyệt đang lái xe: “Em phát hiện ra mình là người đồng tính từ lúc nào?”
Lang Dương Dương: “Chắc là hồi cấp hai, thật ra hồi tiểu học cũng đã mơ hồ có cảm giác này rồi.”
Lang Nguyệt: “Sớm vậy sao?”
Lang Dương Dương: “Vâng, em chưa từng thích con gái bao giờ.”
Thấy Lang Nguyệt cau mày, Lang Dương Dương hỏi chị ấy làm sao vậy?
Lang Nguyệt chỉ lắc đầu, không nói gì.
Thoáng cái đã đến cuối tuần.
Tối thứ sáu, Lang Dương Dương thức trắng đêm để chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau, cậu nướng bánh quy đến mức gật gù buồn ngủ.
Vì cân nhắc việc tất cả đều là trẻ con, nên nguyên liệu phải càng tự nhiên càng tốt, hạn sử dụng phải càng tươi mới càng tốt.
Lúc Trang Thạc đến, Lang Dương Dương vẫn còn đang cặm cụi đóng gói bánh cupcake trong phòng nướng bánh.
Trẻ con thích những thứ dễ thương, tạo hình trên bánh cupcake không được bị hỏng, đóng gói phải đặc biệt cẩn thận.
“Lẽ ra phải chuẩn bị hộp lớn từ sớm mới phải.” Lang Dương Dương lẩm bẩm.
“Cần tôi giúp gì không?”
Lang Dương Dương nghe thấy âm thanh thì ngẩng đầu lên, Trang Thạc mặc áo sơ mi kẻ ô vuông và áo khoác da đứng bên ngoài phòng nướng bánh.
“Anh đến rồi à.”
Cậu không hề nhận ra dáng vẻ mình mặc bộ đồ đầu bếp màu trắng, chóp mũi dính một chút bột mì, khuôn mặt ửng đỏ vì hơi nóng trong phòng nướng bánh đẹp đẽ và dịu dàng đến nhường nào.
Ánh mắt Trang Thạc si mê, mặt cũng đỏ bừng, anh cúi đầu khẽ mỉm cười.
Du Du và Hiểu Văn vội vàng chạy đến giúp đỡ, thấy vậy thì nấp ở góc quầy bar, nhìn nhau thì thầm to nhỏ.
“Ôi chao…”