76. Chương 76: Ngoại truyện – Thời Niên Thiếu Lỡ Yêu Qua Mạng (Dòng thời gian if)

Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 76: Ngoại truyện – Thời Niên Thiếu Lỡ Yêu Qua Mạng (Dòng thời gian if)

Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khoảng sân im ắng đến ngột ngạt, Lang Dương Dương ngượng nghịu đến mức không dám ngẩng đầu nhìn Trang Thạc.
Cho đến khi Trang Thạc lên tiếng: “Anh chỉ đùa thôi mà.”
“À, vậy chúng ta vào nhà đi.” Lang Dương Dương mời Trang Thạc vào.
Nhưng vừa bước vào cửa, đến chỗ huyền quan, Trang Thạc bỗng đứng sững lại, không chịu bước vào nữa.
Lang Dương Dương quay đầu: “Anh không vào à?”
Buổi chiều đông âm u, ánh sáng trong nhà lờ mờ, cách nhau vài mét, hai người đều không nhìn rõ nét mặt của đối phương, Lang Dương Dương cũng không thấy được khuôn mặt đang đỏ bừng của Trang Thạc.
“Ừm… anh đợi em ở đây.” Trang Thạc nói.
Ngôi nhà này đâu đâu cũng in đậm dấu ấn sinh hoạt của Lang Dương Dương, ngay cả khi đứng ở huyền quan cũng có thể nhìn thấy chiếc khăn tắm của cậu đang vắt trên ghế sofa.
Chàng trai trẻ tuổi đang độ tuổi sung sức nhìn thấy cảnh tượng này, dù không cố tình quan sát, trong đầu cũng đã nảy sinh vô vàn suy nghĩ.
Anh không dám nhìn thêm nữa, đành dán mắt vào chùm chìa khóa nhỏ đặt trên kệ giày.
“Vậy em lấy đồ nhanh thôi.” Lang Dương Dương nói.
Đồ đạc đã được thu dọn từ sớm, Lang Dương Dương kiểm tra lại một lần nữa, đeo ba lô lên vai, một tay cầm túi giấy đựng bánh ngọt và bánh mì đặt trên bàn trà, một tay kéo vali hành lý.
Trang Thạc không ngờ cậu lại mang nhiều đồ như vậy, nghe thấy tiếng động liền nhìn vào phòng khách, vội vàng tiến đến đỡ vali.
“Để anh.”
Anh kéo vali đi, không để Lang Dương Dương kịp từ chối. Lang Dương Dương lẽo đẽo theo sau ra khỏi nhà, khóa cửa vẫn là loại khóa móc cũ kỹ như xưa, ra đến nơi mới phát hiện cậu quên không lấy chìa khóa, lại phải quay vào lấy.
Lấy chìa khóa xong, quay người lại thì bắt gặp Trang Thạc đang nhìn chằm chằm vào một góc cửa sắt ngoài sân.
Lang Dương Dương nhìn theo ánh mắt anh, thấy một mảng tôn bị móp vào, đã gỉ sét.
“Sao lại thế này?” Trang Thạc hỏi.
Lang Dương Dương gượng cười: “Hồi nhỏ em vô ý làm đổ xe đạp, đâm vào cửa.”
Trang Thạc gật đầu: “Nhà em thường xuyên vắng người, như vậy rất dễ bị trộm, để hôm nào anh qua sửa cho.”
“Không cần đâu, nhà em cũng chẳng có gì đáng giá để mất trộm.” Lang Dương Dương nói.
Vừa nói vừa đi ra ngoài, Trang Thạc vẫn nhìn theo cậu: “Em ở nhà một mình cũng không an toàn, hay là thế này đi, mai anh đến sửa luôn, anh cũng sắp phải quay về trường rồi, Tết nhất này cũng không về được.”
“Hả? Sao lại không về?” Lang Dương Dương hỏi.
Trang Thạc đặt vali vào cốp xe, lại mở cửa ghế sau xe, đặt ba lô và túi đồ ăn của Lang Dương Dương vào.
“Lên xe trước đã. Anh phải đi thực tập ở Lan Châu, lần này được về lâu như vậy là vì Tết không thể về nhà, vậy nên giáo viên hướng dẫn mới cho phép anh về.”
Lang Dương Dương khẽ đáp một tiếng, im lặng thắt dây an toàn.
“Bao giờ thì kết thúc?” Lang Dương Dương hỏi.
“Hả?” Trang Thạc đang bận quay đầu xe, không nghe rõ: “Em nói gì cơ?”
Chiếc xe quay đầu, từ từ lăn bánh ra khỏi con hẻm nhỏ, giọng điệu của Trang Thạc khi nói chuyện đã không còn hào hứng như trước, anh thản nhiên nói: “Chưa rõ nữa, vì anh học trường quân đội, nếu phù hợp có thể sẽ ở lại công tác luôn.”
“Ừm…” Lang Dương Dương khẽ gật đầu, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Đây là lần đầu tiên Lang Dương Dương ngồi ghế phụ trên xe của một “người đàn ông”.
Cả hai đều không phải người khéo ăn nói, dọc đường đi cũng không nói chuyện nhiều, sau khi đã hiểu sơ qua hoàn cảnh của đối phương, cả hai dường như đều nhận ra rằng hiện tại chưa thể nói thêm điều gì.
Một người thì sắp thi đại học, một người thì phải đi thực tập ở Tây Bắc.
Ngay cả điều kiện để liên lạc hằng ngày cũng không có, những lời hứa hẹn thật sự là quá xa vời.
Không ai biết được nửa năm sau, khi Lang Dương Dương thi đại học xong, Trang Thạc kết thúc thực tập, mọi chuyện rồi sẽ thế nào.
Con đường đến trường Trung học số 3 thuận lợi hơn dự kiến, không hề tắc đường, thậm chí còn có nắng.
Xe chỉ có thể dừng ở cổng trường, lúc đến nơi đã có khá nhiều xe đã đậu sẵn, đều là phụ huynh đưa con cái đến trường, quần áo mùa đông dày cộm, ai nấy đều tay xách nách mang đồ đạc lên ký túc xá của con.
“Anh có thể đưa em vào trong trường được không?” Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương mím môi cười, lúc ngước mắt lên, đuôi mắt hơi hếch lên, vừa lanh lợi vừa đáng yêu, giọng điệu cũng rất hoạt bát: “Không phải anh đến để tham quan trường em sao?”
Trang Thạc sững lại, sau đó mỉm cười: “Đúng vậy.”
Trang Thạc kéo vali, phát hiện ba lô của Lang Dương Dương khá nặng, bèn lấy xuống, đeo lên vai mình, Lang Dương Dương chỉ còn cầm mỗi túi bánh ngọt.
Dọc đường đi qua sân vận động và nhà ăn, Lang Dương Dương và Trang Thạc thu hút vô số ánh mắt tò mò của mọi người.
Trang Thạc cao lớn, cơ bản ai đi qua cũng không khỏi liếc nhìn anh một cái, sau khi đánh giá Trang Thạc xong, họ lại quay sang nhìn người bên cạnh, vừa nhìn ra đó là Lang Dương Dương – học sinh giỏi toàn diện thường xuyên có tên trên bảng vàng của trường, thì dù đã đi xa, họ vẫn không nhịn được quay đầu lại bàn tán.
Nam sinh cao mét tám ở trường trung học không phải là không có, nhưng đa phần đều là mấy cậu chàng gầy tong teo, còn Trang Thạc là kiểu người có thể xách một tay vali leo cầu thang lên bốn tầng lầu mà không hề thở dốc.
Leo lên tầng bốn, khi đi ngang qua tấm gương soi toàn thân, Lang Dương Dương và Trang Thạc cũng nhận ra điều này.
Trang Thạc đặt vali xuống: “Em gầy quá.”
Lang Dương Dương trông có vẻ hơi gầy yếu, chỉ cao đến cằm Trang Thạc.
“Nhưng em ăn cũng nhiều lắm chứ.”
Trang Thạc: “Áp lực học hành quá lớn, có thể là hấp thụ kém, em nên đi khám bác sĩ, uống thêm thực phẩm chức năng, có uống bổ sung canxi không?”
“Trước đây có uống, dạo này bận quá nên quên mất rồi, lâu rồi không uống.”
“Không được, phải uống.” Trang Thạc nhíu mày, quay sang nhìn Lang Dương Dương: “Nhìn em gầy như vậy, một tay anh cũng có thể bế em lên được.”
“Làm sao có thể chứ!” Lang Dương Dương bật cười: “Dù gì em cũng nặng hơn 50kg đấy.”
Trang Thạc cũng cười: “Em không tin sao?”
Lang Dương Dương: “Một tay thì chắc là không được đâu.”
Trang Thạc đã lâu rồi không bị ai thách thức thể lực, cái hứng thú so tài cao thấp thời còn đi học bỗng trỗi dậy, anh thản nhiên buông vali, không nói một lời, ngồi xổm xuống, một tay luồn qua khoeo chân Lang Dương Dương: “Bám chắc vào.”
“Á…” Bị bất ngờ, Lang Dương Dương hoảng hốt đưa tay ra túm bừa, ôm chầm lấy đầu Trang Thạc, thành ra cậu đang ngồi trên tay anh.
“Anh…!”
Trang Thạc vững vàng đứng dậy, nhe răng cười toe toét: “Thế nào?”
Lang Dương Dương chân không chạm đất, sợ đến mức tim muốn rớt ra ngoài, còn thế nào là thế nào chứ?
Trong lòng vừa tức vừa buồn cười, nhất thời không biết nói gì, chỉ lí nhí nói: “Mau thả em xuống.”
Trang Thạc vốn là người trăm trận trăm thắng, lúc này lại càng được đà, nhất quyết gặng hỏi Lang Dương Dương: “Thế nào? Anh làm được chứ?”
Đúng lúc này, năm sáu người bạn cùng phòng của Lang Dương Dương xách đồ đi lên, tuy không phải bạn cùng lớp, nhưng vì ở cùng tầng nên đều quen mặt nhau.
Cảnh tượng học bá lạnh lùng bị trai đẹp vạm vỡ bế bổng có thể viết thành mười vạn chữ đăng lên trang truyện online được ngay.
Mấy người bạn học cũng thấy ngại, vừa bước nhanh đi vừa không nhịn được quay đầu lại liếc nhìn trộm.
Lang Dương Dương: “…”
Trang Thạc: “…”
Cuối cùng cũng nhận ra tình huống hiện tại có phần kỳ lạ, Trang Thạc nhìn vào gương soi.
Đây không phải là vợ chồng Can Tương và Mạc Tà thì là ai?
Trang Thạc vội vàng thả Lang Dương Dương xuống, quần áo cậu nhăn nhúm, cả người luống cuống không biết nên đi đứng thế nào.
“Xin lỗi, anh…” Trang Thạc còn chưa nói dứt câu, Lang Dương Dương đã vội vàng bỏ đi.
Cậu không phải là giận thật, chỉ là bầu không khí lúc này thật sự quá ái muội và ngượng nghịu.
Lang Dương Dương là học sinh giỏi toàn diện, nhưng cậu chưa từng biết cách xử lý loại tình cảm này.
Vậy nên chỉ đành chuồn thật nhanh.
Trang Thạc vội vàng xách đồ đuổi theo, vào đến phòng ngủ của Lang Dương Dương, phát hiện bạn cùng phòng của cậu vẫn chưa đến.
Anh bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Lang Dương Dương: “Dương Dương, xin lỗi, vừa rồi anh hơi…”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn anh: “Hơi gì?”
Trang Thạc cúi đầu giải thích: “Anh không nên ôm em ở đó, không đúng, anh không nên tự tiện ôm em như vậy.”
“Em…” Lang Dương Dương bỗng trở nên lúng túng.
Cậu không hề giận Trang Thạc, cũng không để bụng chuyện bị anh ôm như vậy, càng không muốn thấy Trang Thạc cúi đầu xin lỗi như vậy.
Lang Dương Dương không biết phải xử lý mối quan hệ “thân mật” này như thế nào, vừa bối rối vừa lảng tránh, vậy nên quay người đi, định bụng cất đồ xong xuôi đã.
“Dương Dương.” Trang Thạc chắn trước mặt Lang Dương Dương: “Thật xin lỗi, lần sau anh nhất định sẽ không như vậy nữa.”
Lang Dương Dương cúi đầu, lí nhí nói: “Em không giận…”
Trang Thạc khom người xuống, cúi đầu, nhìn biểu cảm của Lang Dương Dương: “Thật sao?”
“Thật mà.” Lang Dương Dương lùi lại một bước, đặt túi giấy lên bàn: “Em… em dẫn anh đi dạo một vòng nhé.”
Trang Thạc không nhìn ra Lang Dương Dương có thật sự hết giận hay không, nhưng cậu nói gì thì anh nghe theo nấy, lập tức đồng ý.
Cất đồ đạc xong, khóa cửa phòng lại, hai người một trước một sau đi xuống lầu.
Trường Trung học số 3 rất rộng, có khu đến nay vẫn chưa được đưa vào sử dụng.
Lang Dương Dương dẫn anh từ ký túc xá đến sân bóng rổ.
Trên sân có vài người đang chơi bóng, hai người chậm rãi đi dọc theo mép sân.
“Không biết lần sau gặp lại là khi nào.” Trang Thạc lên tiếng nói.
Lang Dương Dương gật đầu, quay sang hỏi anh: “Có khi nào phải đến năm sau không?”
Trang Thạc: “Cũng có thể.”
Lang Dương Dương: “Tốt nghiệp xong anh sẽ ở lại quân đội sao?”
Chưa đợi Trang Thạc trả lời, Lang Dương Dương đã nói tiếp lời: “Nghe nói phải ở đủ 8 năm.”
“Đúng vậy, phải đủ 8 năm mới được chuyển ngành, nhưng thật ra anh cũng chưa nghĩ kỹ xem mình nên làm gì.” Thi thoảng, Trang Thạc lại quay sang nhìn Lang Dương Dương, anh giải thích: “Tính anh hơi thô lỗ, mấy chuyện quanh co lòng vòng e là anh không làm được.”
“Trong quân đội cũng có những chuyện như vậy sao?”
“Tất nhiên là có, ví dụ như đợt phân bổ quân khu thực tập lần này, không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện rắc rối, chỉ cần có người, có lợi ích, ở đâu cũng có những chuyện như vậy.”
Lang Dương Dương không hiểu rõ mấy chuyện này lắm, chẳng lẽ cuộc sống cấp 3 khổ sở thế này còn chưa phải là khó khăn nhất sao.
Đi một lúc đã đến tòa nhà dạy học chưa được đưa vào sử dụng, rẽ phải là đến cổng trường.
Đã đến lúc chia tay.
Trang Thạc đá nhẹ viên đá nhỏ dưới chân, hai tay chắp ra sau lưng, mỉm cười nói: “Đại học rất đẹp, em học giỏi như vậy, nhất định sẽ thi đậu vào một trường tốt, đến lúc đó yêu đương gì đó…”
“…” Lang Dương Dương né tránh ánh mắt của anh, vô thức đá đá viên đá dưới chân: “Yêu đương gì chứ…”
Trang Thạc: “Lên đại học ai mà chẳng yêu đương.”
Lang Dương Dương cũng nhìn anh hỏi: “Vậy anh đã yêu đương bao giờ chưa?”
“Anh… anh là gay, khó tìm lắm.” Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương bật cười, không nói thêm lời nào.
Chẳng lẽ em không phải sao?
Rất nhanh sau đó, Trang Thạc cũng nhận ra điều gì đó qua nụ cười của Lang Dương Dương, hai người nhìn nhau, rồi lại lảng tránh ánh mắt nhau.
Dưới tòa nhà dạy học bỏ hoang, trống trải, gió lùa qua, thổi mạnh vào mặt, rát cả má.
Lang Dương Dương chủ động bước đi trước, Trang Thạc đi bên tay trái cậu, cứ đi được vài bước lại nhìn nhau cười, nhưng không ai nói gì.
Rất nhanh, hai người đã đi đến cổng trường, cũng là lúc phải nói lời tạm biệt nhau.
Nghĩ đến việc nửa năm sau cả hai đều sẽ rất bận rộn, không thể gặp được nhau, thậm chí còn do hoàn cảnh đặc biệt nên rất ít khi trò chuyện được với nhau, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi tiếc nuối khó tả.
Nhưng Lang Dương Dương và Trang Thạc đều hiểu rõ hiện tại điều gì là quan trọng nhất đối với mình.
Đi đến bãi đậu xe, đứng bên cạnh cửa xe, Trang Thạc lên tiếng nói: “Nếu em online thì nhớ tìm anh.”
Lang Dương Dương gật đầu: “Nhưng…”
“Anh biết.” Trang Thạc mỉm cười, nói: “Anh đợi em, ý anh là đợi em thi xong, anh mời em ăn bánh ngọt.”
Lang Dương Dương cũng cười: “Được.”