Cấm cung rúng động. Thiên tử luyện thành bí dược xuyên không, chỉ vì muốn quay về tìm lại ánh trăng sáng đã vĩnh viễn rời xa. Cả triều đình kinh hãi, quỳ lạy cầu xin ta khuyên can Người. Họ đâu biết, suốt năm năm làm hoàng hậu, ta chỉ là một thế thân mờ nhạt, một cái bóng cho cung nữ năm xưa. Thế nhưng, ta vẫn bước tới. Ánh mắt phẫn nộ của Người quét qua, uy áp khiến vạn vật đều phải cúi đầu. "Ngay cả Hoàng hậu cũng muốn ngăn cản Trẫm sao?" Ta khẽ lắc đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Người, chậm rãi tiến lên: "Không, long thể bệ hạ tôn quý, thần thiếp nguyện thử nghiệm thuốc thay Người." Không chút do dự, ta đoạt lấy viên linh dược trong tay Người, ngửa đầu nuốt trọn. Ai mà không có một ánh trăng sáng của riêng mình chứ? Tạ Trường Thù, thiếp đến tìm chàng đây!