Mẫu hậu khi vừa xuất hiện đã toả sáng rực rỡ, vẻ đẹp của nàng khiến Hoàng đế Tây Quốc không thể kiềm chế, thậm chí dẫn quân tấn công nước Mạn chỉ để chiếm trọn cô. Dù đã mang thai sáu tháng, Hoàng đế vẫn không chùn bước; ông thậm chí thoái vị Hoàng hậu để giao quyền trung cung cho mẫu hậu, mong nàng sẽ trở thành trung tâm quyền lực mới.
Với danh phận Hoàng hậu, mẫu hậu ngay lập tức trở thành mục tiêu của muôn vàn lời báng lẽ và ác ý khắp thiên hạ. Đằng sau ánh hào quang ấy là Ý Phi – nguyên phối của Tiên Hoàng, con gái Thái sư Tây Quốc – người dồn dập ép buộc, khiến nàng không kém phần khinh bỉ một cung tần hèn mọn. Thái sư đứng sau Ý Phi như mặt trời chói chang, còn phía sau mẫu hậu là một nước Mạn đang rơi vào cảnh bại trận.
Trong hoàn cảnh lặng lẽ và đầy áp lực, mẫu hậu đã sinh ra hai đứa con – Vệ Như Tinh và Vệ Lưu Quang. Hai anh em vốn mang họ Quỳ, giờ phải mang họ Vệ theo lời quyết định của mẫu hậu. Khi mang thai, mẫu hậu đã thảo luận với cha ruột về tên gọi cho các con: “Nguyện các con tỏa sáng như sao, như trăng, hằng đêm lung linh rực rỡ.” Tên gọi ấy vang lên trong cung điện, thu hút mọi ánh nhìn, nhưng chỉ Hoàng đế Tây Quốc dường như không để ý.
Câu chuyện mở ra một cuộc đấu tranh quyền lực, tình yêu và số phận, nơi hai đứa trẻ Vệ Như Tinh và Vệ Lưu Quang sẽ bước vào thế giới đầy rẫy âm mưu và hy vọng, mang trong mình ánh sáng của những ước mơ chưa tàn.
Truyện Đề Cử






