Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật
Tái Sinh Trước Ngày Bị Ép Cưới
Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ứng Tri Duật đã chết. Chết một cách thật oan uổng.
Chỉ vì tham gia một lần hiến máu tình nguyện do trường tổ chức, pheromone của anh vô tình trùng khớp với Lệ Tỉ – người được gọi là "Tam Thái Tử" của đế chế thương mại pheromone.
Chỉ vài tháng sau, Ứng Tri Duật bị dí súng vào đầu, bị bắt buộc phải đi đăng ký kết hôn với Lệ Tỉ.
98% các loại thuốc uy tín liên quan đến tuyến thể và pheromone trên cả nước đều xuất phát từ phòng thí nghiệm LI Pheromone của gia tộc Lệ. Trong xã hội hiện đại, khi thuốc ức chế đã trở thành sản phẩm y tế thiết yếu trong học tập, công việc và sinh hoạt hằng ngày, việc nhà họ Lệ độc quyền công nghệ pheromone cốt lõi đồng nghĩa với việc họ đang nắm giữ mạch sống của cả ngành y tế lẫn nền kinh tế quốc gia.
Bởi vậy, việc Lệ Tỉ – con trai thứ ba của đương kim gia chủ nhà họ Lệ – được gọi là "Tam Thái Tử" cũng chẳng có gì là quá đáng.
Từ lúc pheromone trùng khớp đến trước ngày kết hôn, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ chưa từng gặp mặt lần nào.
Anh cũng mãi sau này mới biết, Lệ Tỉ chọn anh đơn giản vì hình tượng "đã lập gia đình" sẽ tạo lợi thế trong cuộc tranh đoạt gia sản.
Sau hàng loạt tiêu chí sàng lọc về độ tương thích, tuổi tác, học vấn, gia cảnh… Ứng Tri Duật lại vừa khít trở thành ứng cử viên Alpha "phò mã" lý tưởng nhất.
Lệ Tỉ là người cực kỳ bận rộn. Sau khi kết hôn, ngoài những lần cần thiết để quan hệ, anh gần như chẳng bao giờ chủ động tìm Ứng Tri Duật.
Hai người sống cùng nhà mà gần như chẳng giao tiếp.
Mãi đến năm thứ mười một của cuộc hôn nhân, Lệ Tụng Khiêm – phụ thân Alpha của Lệ Tỉ – lâm trọng bệnh.
Một cuộc chiến tranh đoạt di sản của đế chế pheromone, thu hút sự chú ý cả nước, chuẩn bị bùng nổ.
Và đúng vào thời điểm then chốt ấy, Ứng Tri Duật bị bắt cóc.
Anh trở thành con bài mặc cả trong tay kẻ xấu.
Thật lòng mà nói, Ứng Tri Duật vẫn không hiểu tại sao lại là mình bị bắt.
Anh tự nhận, suốt mười mấy năm qua, anh với Lệ Tỉ chỉ là cái bóng hôn nhân công khai, có gì đâu mà đủ sức ảnh hưởng đến quyền thừa kế của một đế chế pheromone?
Nhưng điều khiến anh bất ngờ nhất là, khi đang họp cổ đông, Lệ Tỉ nhận được cuộc gọi từ chính số điện thoại của Ứng Tri Duật. Biết tin anh bị bắt, Lệ Tỉ im lặng một lúc, sau đó yêu cầu gọi video để xác minh.
Anh cần biết liệu Ứng Tri Duật thật sự đang nằm trong tay bọn bắt cóc hay không.
Nhưng bọn chúng thẳng thừng từ chối, cúp máy ngay lập tức, thậm chí không cho Ứng Tri Duật nói lấy một lời, rồi tiện tay ném luôn chiếc sim ra cửa sổ xe.
Đến nơi hẹn, bọn bắt cóc chặt đứt một ngón tay của anh.
Ứng Tri Duật chợt hiểu ra: chúng định dùng ngón tay đó để chứng minh danh tính anh – vừa là bằng chứng, vừa là lời đe dọa.
Anh từng đánh dấu Lệ Tỉ, chỉ cần nhìn thấy ngón tay, Lệ Tỉ sẽ nhận ra pheromone trong đó mà không cần xét nghiệm.
Một tuần sau, Ứng Tri Duật bị đưa đi ba điểm ẩn náu.
Lần di chuyển thứ tư, chúng bị chặn lại.
Anh được cứu.
Nhưng vận xui chưa dứt.
Dù được tìm thấy, anh lập tức bị đưa vào phòng hồi sức tích cực.
Không rõ con dao bọn bắt cóc dùng để chặt ngón tay có sạch hay không, hay do xử lý vết thương quá sơ sài, chỉ vài ngày sau, anh bắt đầu sốt cao, co giật, khó nuốt.
Khi được cứu về, anh đã hôn mê sâu.
Chưa đầy bốn mươi tám tiếng ở ICU, Ứng Tri Duật qua đời vì nhiễm uốn ván không được cứu chữa kịp thời, dẫn đến suy đa tạng.
Trong khoảnh khắc lịm đi, trong cơn hồi quang phản chiếu, anh tỉnh táo lại trong chốc lát.
Gia đình anh – cha, mẹ, chị gái – đều có mặt trong phòng bệnh.
Và cả Lệ Tỉ.
Lệ Tỉ đã ngồi đó rất lâu, Ứng Tri Duật biết điều đó.
Nhưng anh chưa từng nói lời nào.
Người nhà ai cũng mắt đỏ hoe. Ứng Tri Duật nhìn từng người một, thấy chẳng có gì để dặn dò.
Dù sao anh cũng coi như chết gián tiếp vì Lệ Tỉ. Anh tin rằng Lệ Tỉ sẽ lo cho gia đình anh chu đáo.
Cho đến khi Lệ Tỉ đứng dậy, bước tới bên giường.
Hai người nhìn nhau. Lệ Tỉ bình tĩnh hơn cả người nhà anh.
Ứng Tri Duật nhìn vào mắt anh, trong lòng chợt trào lên một câu trách móc: "Chỉ đứt một ngón tay mà cắt luôn cả tay, quá đáng thật!"
Các bác sĩ trước đó đã bó tay, nhưng dưới áp lực từ Lệ Tỉ, họ đành cắn răng đề xuất cắt chi.
Lúc ấy anh không thể lên tiếng phản đối, tức đến chết đi sống lại.
Nhưng giờ sắp chết thật rồi, anh cũng buông xuôi.
Thôi thì, kệ đi.
Ngay trước khi nhắm mắt, hình như anh nghe thấy Lệ Tỉ gọi tên mình.
Giọng khàn khàn.
"Tri Duật… tiếp đi."
...
Hứa Khoát ném một tập báo cáo thí nghiệm lên bàn Ứng Tri Duật, rồi bước tới xã giao vài câu.
Ý tứ rất rõ: muốn Ứng Tri Duật viết giúp bài báo cáo.
Hứa Khoát là bạn cùng phòng hồi học cao học.
Anh ta là một công tử nhà giàu điển hình, sinh ra đã ngậm thìa vàng. Gia tộc tuy không bằng nhà họ Lệ, nhưng nhà họ Hứa cũng có xí nghiệp dược sinh riêng.
Từ khoảnh khắc nhắm mắt ở phòng ICU, Ứng Tri Duật đã sống lại – quay về mười một năm trước, ngay sau khi hiến máu, trước khi bị dí súng ép cưới.
Kiếp trước, anh cũng có chút thành tựu.
Dù không muốn vào ở rể, nhưng Lệ Tỉ không can thiệp vào sự nghiệp của anh.
Tốt nghiệp Đại học Y Dược Sinh học, du học hai năm, về nước anh chọn con đường nghiên cứu khoa học, gia nhập Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học Quốc gia.
Vì thế, viết báo cáo thí nghiệm năm hai cao học chẳng là gì với anh.
Chỉ là hôm nay, anh còn có việc khác.
"Phòng thí nghiệm LI Pheromone?" Hứa Khoát ngạc nhiên. "Cậu đến đó làm gì?"
Không ai không biết giá trị của phòng thí nghiệm LI.
Anh ta lập tức nghĩ đến thầy hướng dẫn thiên vị, giúp Ứng Tri Duật chạy mối quan hệ để được thực tập.
Ứng Tri Duật chỉ mở laptop, cho Hứa Khoát xem một email.
Email mang logo chính thức của LI, thông báo anh trúng "gói quà kỷ niệm thuốc ức chế" trị giá tám vạn tám.
Hứa Khoát nhíu mày: "Đừng bảo đây là chiêu lừa đảo mới chứ?"
Ứng Tri Duật tắt mail: "Tôi đã kiểm tra trên web chính thức, địa chỉ nhận thưởng đúng là trụ sở LI ở thủ đô, tổng đài cũng xác nhận thông tin của tôi."
Dĩ nhiên, đó là việc anh từng làm ở kiếp trước. Kiếp này, anh chẳng buồn xác minh thật giả.
Bởi vì cái gọi là "trúng thưởng" ấy, thật ra là một đợt "tuyển phò" âm thầm của Tam Thái Tử.
Thấy còn sớm, Ứng Tri Duật vào gội đầu. Ra khỏi phòng tắm, anh chạm mặt Hứa Khoát đang chuẩn bị đi chơi.
Hứa Khoát cười: "Nhận thưởng ở phòng thí nghiệm mà cũng tắm rửa chỉnh chu thế? Đúng là đồ nhà quê."
Ứng Tri Duật lau tóc, không đáp.
Hứa Khoát cũng không nói thêm.
Là bạn cùng phòng dưới trướng cùng một giáo sư, mọi việc nặng nề trước đây đều do Ứng Tri Duật lo từ A đến Z.
Ai cũng hiểu rõ Hứa Khoát – thiếu gia ăn chơi – vào được trường dược hàng đầu này như thế nào.
Anh ta có thể chế giễu xuất thân của Ứng Tri Duật, nhưng cũng sẽ không làm quá để phá vỡ mối quan hệ này.
Cửa phòng khẽ khép, Hứa Khoát rời đi.
Khi Ứng Tri Duật thu dọn xong, chuẩn bị ra ngoài, Hứa Khoát bất ngờ gọi video WeChat.
"Cậu đi bằng gì vậy?"
"Metro."
"Vậy tiện đường Vương Phủ Tỉnh rồi, ghé mua quà giúp tôi với Ni Lộ luôn. Mẹ tôi đóng băng thẻ rồi, cậu mở ngăn kéo lấy thẻ mua sắm của tôi. Mua nhiều vào, tôi đang dỗ người ta."
Hứa Khoát không biết từ trường đến phòng thí nghiệm có đi ngang Vương Phủ Tỉnh hay không, nhưng thiếu gia thì chỉ cần người khác làm, đâu cần quan tâm có tiện hay không.
Ứng Tri Duật không trả lời ngay.
Anh chuyển sang video, xoay camera sau về phía giường Hứa Khoát.
Ngăn kéo dưới giường đầy ắp thẻ tiêu dùng, đủ loại siêu thị lớn.
Là Alpha lại là công tử nhà giàu, Hứa Khoát thường dùng những tấm thẻ này để dỗ dành các Omega.
Dĩ nhiên, thẻ mệnh giá dưới năm chữ số chỉ dùng để thử chớp nhoáng.
Với bạn gái chính thức, thì không thể dùng mấy thứ thiếu tâm tư thế này.
Anh đếm thấy có mười tấm thẻ Vương Phủ Tỉnh, mỗi tấm một nghìn tệ. Anh quay rõ cả số thẻ trong ngăn kéo và trên tay, chụp màn hình rồi cúp máy.
Sau khi gửi ảnh, Ứng Tri Duật rời khỏi ký túc xá.
Hơn một tiếng sau, trên chuyến metro, anh nhận được tin nhắn thoại của Hứa Khoát.
【Khoát thiếu gia: Sao không lấy thêm vài tấm? Chọn thêm ít mỹ phẩm dưỡng da đi, đừng mua túi xách.】
Chưa nghe xong, tin thứ hai đã tới.
【Khoát thiếu gia: Túi giá một vạn, xỏ vào tay kiểu gì được.】
Thiếu gia sống trong nhung lụa chẳng quan tâm bạn nghèo có lợi dụng cơ hội mà lấy bớt thẻ hay không. Chỉ khi thấy ảnh chụp, anh ta mới nhận ra mười tấm thẻ cộng lại mới đúng một vạn.
Một vạn, trong mắt thiếu gia này, là… nghèo rớt mồng tơi.
Ứng Tri Duật ra khỏi ga, nhắn một chữ: "Ừ". Anh quét mã, mượn xe đạp công cộng, cất điện thoại vào túi áo.
Đến địa điểm "nhận thưởng", anh dựng xe gọn gàng bên đường.
Nhân viên tiếp đón đang hướng dẫn mọi người xếp hàng điền biểu mẫu.
Những Alpha có pheromone trùng với Lệ Tỉ không chỉ có mình anh.
Xếp hàng trước sau khoảng mười người.
Alpha trẻ, dáng cao, cúi người viết, cơ lưng giãn ra, vóc dáng mảnh khảnh mà cân đối.
Nhân viên tiếp đón liếc Ứng Tri Duật vài lần, lại cúi xuống nhìn chữ viết của anh.
Xong biểu mẫu, mỗi người nhận một hộp quà kỷ niệm thuốc ức chế trị giá tám vạn tám.
Trên bao bì có mã số riêng, mỗi Alpha một mã.
Họ xách hộp quà như mang theo tấm biển tên, vì phòng thí nghiệm LI gần như chẳng bao giờ mở cửa đón người ngoài.
Khi nhân viên thông báo dẫn tham quan phòng thí nghiệm, không ai phản đối. Tất cả đều vui vẻ theo chân nhân viên bước vào tòa nhà chính.
Họ nào hay biết, mình đã bị biến thành món hàng trên kệ, mang theo giá cả, đang chờ người đến thẩm định, lựa chọn và… mang về.
Khi bước vào căn phòng bốn bề là kính màu trà, Ứng Tri Duật chợt có linh cảm, khẽ ngẩng đầu nhìn về một mặt kính.
Đúng lúc đó, người ngồi sau tấm gương một chiều khựng lại.
Trợ lý phía sau rất tinh ý, lập tức bước lên mở một tấm thẻ thông tin:
Tên: Ứng Tri Duật
Giới tính: Alpha
Tuổi: 21
Chiều cao: 188cm
Học vấn: Cao học Kỹ thuật gen, Đại học Y Dược Sinh học
Lịch sử yêu đương: Nghi ngờ đang hẹn hò với một Omega, từng nhiều lần mua quà tặng liên quan trên tài khoản mua sắm
Thu nhập hàng năm: 80-100 vạn
...
"Hai mươi mốt tuổi, mới năm hai cao học mà thu nhập cả trăm vạn?"
. . .
(*) 100 vạn tệ ≈ 3,8 tỷ đồng