Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc Uyên
Chương 4: Hành Động
Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà cụ Tôn giận dữ chửi mắng.
Dù chửi đến đâu, bà cũng không dám động thủ.
Cả nhà trông chờ vào tiền đào than của lão đại, nếu gây xích mích lớn và hắn giấu tiền đi thì biết trông vào ai?
Tạ Ngọc Uyên xách giỏ trúc ra ngoài, đến cổng thì cảm nhận được ánh mắt dõi theo phía sau.
Nàng ngoảnh lại.
Ở cửa phòng phía đông, Tôn Lão Nhị đang khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như rắn độc nhìn nàng đầy vẻ hiểm ác.
Nàng lạnh cả người.
Có lẽ đám thú vật này tính ra tay sớm cũng nên.
Tạ Ngọc Uyên ngước nhìn mặt trời chiều u ám nơi chân trời, rồi nhanh chóng băng qua bờ ruộng, chạy vội vào rừng trúc.
Tôn gia còn sĩ diện, trời chưa tối họ không dám ra tay trắng trợn, nàng phải trở về trước khi trời tối.
Giang Nam, rừng trúc quanh năm xanh tươi.
Tạ Ngọc Uyên bước chậm lại, nhẹ nhàng len lỏi giữa các bụi trúc, chẳng mấy chốc đã tìm thấy thứ mình cần.
Để tránh bị nghi ngờ, nàng nhặt thêm một giỏ củi khô, hối hả quay về nhà.
Về đến cửa, thấy ánh đèn le lói từ phòng bà cụ thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, cả Tôn gia đã ăn xong bữa tối, ai nấy đã vào phòng từ sớm.
Trời giá lạnh.
Tạ Ngọc Uyên xách giỏ vào bếp, dọn dẹp bát đũa bẩn trên bàn, mở nắp nồi ra thì thấy bên trong trống trơn, không còn chút cháo nào.
Nàng chỉ nhếch mép, nhanh nhẹn rửa sạch nồi rồi đổ đầy nước vào nồi lớn, chuẩn bị nước nóng cho cả nhà rửa chân.
Bà cụ Tôn và Lưu Thị lần lượt vào lấy nước, hầu hạ chồng rửa mặt, rửa chân.
Thấy Tạ Ngọc Uyên ngồi thu lu trước bếp, cả hai cũng chẳng buồn chửi mắng.
Nồi nước nóng đã dùng hết.
Tạ Ngọc Uyên lại đổ thêm nước lạnh, khép hờ cửa phòng chứa củi rồi lục tìm dưới đáy giỏ ra mười mấy cây trúc cứng.
Bên ánh lửa bếp, nàng dùng dao bào trúc thành những mũi kim nhọn.
Sáu năm làm quỷ, không học được gì nhưng kỹ thuật nhận biết huyệt, châm kim nàng đã rất thuần thục.
Đám súc vật Tôn gia nếu không ngại chết thì nàng cũng chẳng ngại chôn chúng.
Một nồi nước đun sôi rồi để nguội, nguội rồi lại đun.
Đôi tay cầm dao của tiểu cô nương chẳng ngừng lại giây nào.
Gương mặt hồng hào dưới ánh lửa bếp, hàng mi dày cong rợp che đi đôi mắt ngập đầy thù hận.
...
Bỗng bên ngoài truyền đến tiếng cửa mở khe khẽ, tim Tạ Ngọc Uyên chợt thắt lại.
Không sai, bọn chúng quả thật đã ra tay sớm.
Nàng nhìn những mũi kim trúc, tự nhủ với lòng rằng chúng thô ráp hơn nhiều so với những cây ngân châm của con quỷ thắt cổ nọ, chưa chắc có thể đâm một nhát trúng đích.
Không sao, trước mắt cứ tạm dùng, đợi qua được kiếp nạn này, rồi sẽ tính cách kiếm tiền mua bộ ngân châm tốt hơn.
Sau khi giấu kim đi, nàng đi múc một chậu nước nóng rồi bưng ra khỏi bếp, vừa đi vừa gọi lớn: "Mẫu thân ơi, nước nóng đây rồi!"
Tôn Lão Nhị và bà cụ Tôn đang run rẩy đứng ở cửa phòng lớn, toan bàn bạc xem nên xông thẳng vào hay tìm cách dụ con tiện nhân ấy mở cửa.
Bất ngờ tiếng gọi vang lên từ sau lưng khiến cả hai giật nảy.
"Tổ mẫu, Nhị thúc, trời lạnh thế này sao hai người lại đứng đây?"
Bà cụ Tôn cười nhếch miệng, mặt mày không chút thiện cảm: "Nhị thúc nghe nói mẫu thân bị đánh nên sang xem sao. Mẫu thân da thịt mỏng manh, nên Nhị thúc xót lắm."
Xót cái đầu ngươi!
Tạ Ngọc Uyên run rẩy bước đến trước cửa, lấy thân mình chắn lại: "Nhị thúc, trời khuya rồi, mẫu thân đã ngủ, để mai hẵng nói."
Tôn Lão Nhị đã sẵn máu côn đồ, chẳng buồn đôi co mà thò tay đẩy nàng sang một bên.
Tạ Ngọc Uyên nhếch mép, nhân lúc lảo đảo ngã ra, hất cả chậu nước nóng xối lên người hắn.
"Á...!"
Tôn Lão Nhị gào thét như lợn bị chọc tiết, nhảy cẫng lên đau đớn.