Mẹ tôi, từng là hoa khôi rạng rỡ của nhà máy với vẻ đẹp trắng ngần, thanh tú, nhưng số phận lại nghiệt ngã đến không ngờ. Khi tôi chỉ vừa lên hai, một thảm kịch kinh hoàng đã cướp đi sinh mạng bà: mẹ bị sát hại dã man, thân xác không còn nguyên vẹn. Hai mươi năm trôi qua, nỗi đau vẫn còn đó. Vào một đêm gió rít, định mệnh đưa tôi đến một chiếc hộp cũ kỹ nằm sâu dưới gầm giường. Bên trong, tôi tìm thấy một chiếc điện thoại di động cổ lỗ sĩ, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu. Vừa chạm tay vào, màn hình lập tức bừng sáng, rồi tiếng chuông điện thoại vang lên, xé toang sự tĩnh lặng. Một số lạ hiện trên màn hình, nhưng tên người gọi lại khiến trái tim tôi đóng băng: "Mẹ". Và giọng nói quen thuộc, pha lẫn sự gấp gáp, vang vọng qua ống nghe: "Mau ra cổng nhà máy đón em, không thì muộn mất!"