Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 107: Chém gấu ngựa
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Võ Đại Hổ không bỏ qua động tác khẽ bật người lên của y. Hắn nheo mắt ước lượng độ cao bức tường, rồi đột ngột khom lưng xuống, uốn người thành hình vòng cung như cây cầu, dứt khoát ra lệnh: "Dẫm lên lưng ta mà nhảy lên."
Nếu có lựa chọn, hắn tất nhiên sẽ để đối phương làm bệ đỡ. Chỉ tiếc nhìn thân hình gầy yếu như que củi của tên sinh nam kia, hắn biết chẳng thể trông mong gì. Lỡ đâu vừa đặt chân lên, y đã "rắc" một tiếng, gãy lưng thì gay go lắm. Còn nếu người kia leo được lên rồi bỏ chạy thì... Ánh mắt Võ Đại Hổ ánh lên vẻ lạnh lẽo, như thể trong đầu đã định sẵn kết cục cho kẻ dám phản bội mình.
Sinh nam kia mắt tròn xoe nhìn tấm lưng rắn chắc trước mặt, chỉ vào mình, ấp úng:
"Gì cơ? Bảo... bảo ta dẫm lên ngươi á? Nhỡ... nhỡ ta dẫm chết ngươi thì sao?"
Nói xong, trong đầu y bỗng hiện ra cảnh Võ Đại Hổ phun máu tươi, chết không nhắm mắt, trừng trừng nhìn mình, khiến y run lẩy bẩy, sống lưng lạnh toát, hai chân mềm nhũn.
Thấy Võ Đại Hổ nghiêng đầu liếc nhìn bằng ánh mắt lạnh băng, y sợ đến phát khóc, giọng cũng run rẩy:
"Ta... ta có tiểu đồng đi gọi người tới cứu rồi, chúng ta cứ ngoan ngoãn đợi ở đây đi, nhất định sẽ có người tới cứu..."
Duy trì một tư thế quá lâu, dù là ai cũng thấy mệt. Võ Đại Hổ đứng thẳng dậy, vẻ mặt không đổi, giọng trầm thấp nói:
"Tiểu đồng của ngươi đi bao lâu rồi? Nó có biết võ không? Ngươi chắc chắn nó có thể bình an tìm được người à? Nơi có một cái bẫy như thế này, ngươi dám chắc không có cái thứ hai ư? Nhỡ đâu người tới cứu cũng rơi xuống hố thì sao? Ngươi tính sao? Lại tiếp tục chờ? Chờ đến lúc sức cùng lực kiệt, trơ mắt nhìn mình biến thành một đống xương trắng à?"
Nói một hơi dài như vậy, Võ Đại Hổ thấy sinh nam kia hai mắt đẫm lệ, liền ngừng lại một chút, chậm rãi nói tiếp:
"So với ngồi chờ chết, ta thà tự nắm lấy vận mệnh còn hơn. Lên đi."
Sinh nam kia đưa tay dụi mắt, vừa ấm ức vừa sợ hãi nhìn tấm lưng trước mặt, run rẩy giơ chân lên, rón rén đặt chân xuống thử.
Xương có thể cứng, nhưng thịt thì vẫn mềm. Vừa cảm nhận được phần lưng lún xuống vì sức nặng, y lập tức bật khóc nức nở, ôm mặt:
"Ta sợ quá, ta sợ lắm! Cha ơi, cha ở đâu rồi, mau đến cứu con với! Con không muốn giẫm chết người ta đâu..."
Võ Đại Hổ nghe y khóc đến đau cả đầu, tính tình vốn bình tĩnh cũng bị chọc cho bốc hỏa. Hắn dứt khoát đứng thẳng dậy, túm lấy một chân y, đặt lên vai mình, trầm giọng nói:
"Vậy thế này được chưa? Vững rồi chứ?"
Trước đó hắn không định làm vậy vì không muốn tiếp xúc quá gần với tên sinh nam này, tránh để người khác hiểu lầm. Nhưng giờ mà còn chần chừ nữa, e rằng khi ra khỏi đây, mình sẽ biến thành hung thủ giết người mất.
Tên sinh nam kia rón rén dẫm chân lên vai Võ Đại Hổ, phát hiện chỗ này đúng là vững hơn hẳn trên lưng, liền đưa tay lau nước mắt, tội nghiệp gật đầu "Ừm" một tiếng.
Võ Đại Hổ thở dài, khom người xuống, nắm lấy chân còn lại của y, trầm giọng dặn dò:
"Ta vừa nhấc tay lên, ngươi lập tức đạp mạnh vào vai bên này."
Tên sinh nam chưa kịp nghe xong đã nhún chân bật vọt lên, nhưng dưới chân trống rỗng, nửa người trên lại không bám được vào đâu, thế là cứ thế bổ nhào xuống đất, bụi bay mù mịt.
"Hu hu, đau chết mất thôi! Ta sắp chết rồi phải không ạ? Tay ta gãy mất rồi... ai cứu với..."
Võ Đại Hổ xoa thái dương đang giật thình thịch, chỉ thấy cả người mệt mỏi rã rời.
Lúc này đây, hắn thật sự nhớ Tống Thanh Hàn da diết. Dù cậu cũng hay giận dỗi, nhưng mỗi lần như vậy lại đáng yêu vô cùng, mà quan trọng hơn cả là biết điều, chưa từng làm lỡ việc chính. Không giống như tên sinh nam khóc lóc sướt mướt trước mặt, ngoài khóc ra thì chẳng biết làm gì.
Hắn mặt lạnh như băng, chờ y khóc đủ rồi mới lạnh giọng nói:
"Ngồi yên đấy, lát nữa quá bữa mà còn chưa có ai đến, ta không dám chắc lúc đó bụng đói, mình có nhịn được mà không xé xác ngươi ra ăn hay không."
Tên kia run lập cập, tiếng khóc vừa dứt lại trào lên lần nữa. Trong ánh mắt nhìn Võ Đại Hổ giờ chỉ còn lại hoảng sợ, cố nuốt nước bọt mấy lần, giọng run rẩy nói:
"Ta... ta ổn rồi, tay không gãy..."
Võ Đại Hổ hừ một tiếng, lại ngồi thụp xuống, đưa tay túm lấy chân y, đặt lên vai mình.
Cũng không rõ có phải vì bị dọa sợ thật rồi hay không, sinh nam kia lần này phối hợp vô cùng ngoan ngoãn, cắn chặt môi dưới, hai chân đều dẫm chắc lên vai Võ Đại Hổ, hai tay chống vào vách đất, vừa kinh hỉ vừa phấn khích mà nói:
"Được rồi, được rồi!"
Thấy miệng hố chỉ còn cách một đoạn ngắn, y liền hối thúc:
"Ngươi đứng dậy đi! Ngươi đứng lên là ta với tới rồi!"
Võ Đại Hổ nghiến chặt răng, gồng mình chậm rãi đứng thẳng dậy. Dù sắc mặt đỏ ửng vì sức nặng, giọng hắn vẫn trầm ổn như cũ:
"Được chưa?"
Sinh nam kia chống khuỷu tay lên miệng hố, cố sức hất mình lên, một chân vắt được lên bờ, vất vả lăn lông lốc mấy vòng rồi mới thở phào nằm ngửa ra đất, thở phì phò như vừa thoát khỏi Quỷ Môn Quan.
Võ Đại Hổ xoa xoa vai, cau mày nhìn lên bờ hố, trầm giọng nói:
"Tìm một sợi dây leo, một đầu buộc vào thân cây gần đó, đầu kia ném xuống đây."
Sinh nam kia theo bản năng gật đầu làm theo. Nhưng vừa tìm được dây, y bỗng đổi sắc mặt, khoanh tay nói:
"Ta cứu ngươi làm gì chứ? Ngươi ban nãy dọa ta sợ chết khiếp, ta không nhân cơ hội đá ngươi xuống lại đã là may mắn lắm rồi."
Võ Đại Hổ đã sớm đoán được màn này, hắn tựa lưng vào vách đất, ánh mắt lạnh lẽo:
"Đây là rừng sâu, là nơi thú dữ qua lại. Bằng không, ngươi nghĩ vì sao thợ săn phải đào cái bẫy to thế này? Chúng ta ở đây đã nửa canh giờ, thêm chút nữa thôi, bọn chúng sẽ lần theo mùi máu mà đến."
Hắn không cần nói rõ "bọn nó" là gì, chỉ bằng giọng điệu ấy đã đủ dọa người sợ vỡ mật. Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, một sợi dây leo to bằng bắp tay liền bị ném xuống hố.
Lúc này Võ Đại Hổ mới lần đầu hé ra một nụ cười từ lúc rơi hố đến giờ, vươn tay nắm chặt dây, nhanh chóng trèo lên.
Chỉ là hắn vừa thò đầu ra khỏi miệng hố, bên tai liền vang lên một tiếng hét chói tai:
"Gấu ngựa! Gấu ngựa kìa!"
Ánh mắt Võ Đại Hổ chợt trầm xuống, nhìn con gấu đen to hơn hắn một vòng đang đứng trước mặt, bất giác nhớ lại lần chạm trán trước đó. Nhưng lần này hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn dâng lên cảm giác hăm hở, muốn thử sức một phen. Luyện võ bấy lâu, cuối cùng cũng có đối thủ thật sự để thử tài rồi!
Hắn rút con dao găm từ sau lưng, đang định lao lên thì trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, liền tiện tay nhặt lấy một cây gậy dưới chân, quét ngang về phía con gấu đen.
Sinh nam kia sợ đến mức hai chân mềm nhũn, run lẩy bẩy bò nấp sau thân cây, nhìn Võ Đại Hổ giằng co với gấu mà chắp tay cầu khẩn:
"Trời xanh phù hộ, cho hắn giết được con gấu đó. Xin phù hộ để bọn ta sống sót ra khỏi khu rừng này..."
Ban đầu Võ Đại Hổ còn giữ sức, vì thế bị con gấu áp đảo, suýt nữa bị một chưởng vỗ trúng. Nhưng dần dần, hắn bắt đầu bung hết thực lực, thế trận cũng theo đó mà xoay chuyển.
Cho đến khi hắn phát hiện chỉ cần toàn lực thì có thể dễ dàng giết chết con gấu này, khóe môi liền nhếch lên một nụ cười hứng thú, thình lình buông khúc gỗ trong tay, đổi sang dao găm, bắt đầu thăm dò từng bước một.
Tên sinh nam ấy thấy Võ Đại Hổ vốn đã chiếm được thế thượng phong, lại đột nhiên bị gấu vồ đánh rơi cây gậy, buộc phải dùng con dao găm ngắn nhỏ để ứng chiến, trong lòng căng thẳng, buột miệng kêu lên:
"Đừng! Ngươi mà thắng được, muốn gì ta cũng cho ngươi!"
Võ Đại Hổ vừa mới đổi sang dao găm, còn đang điều chỉnh tiết tấu, bất ngờ nghe được lời ấy, tay khẽ khựng lại. Một cơn gió mạnh quét qua, vai hắn bị móng gấu xước qua một vệt, tuy không đáng kể với hắn, nhưng nghĩ đến lúc về sẽ khiến Tống Thanh Hàn đau lòng, sắc mặt hắn liền trầm xuống, không còn phí công dây dưa nữa. Hắn lập tức dốc toàn lực, chỉ trong hai ba chiêu đã chém gục con gấu ngay dưới chân.
Giải quyết xong con gấu, hắn nghe thấy tiếng người hô hoán từ xa vọng tới, biết là người nhà của tên sinh nam kia đã tìm đến, bèn nhanh chóng dùng dây leo trói chặt xác gấu, một tay xách lên, bước nhanh về phía rừng sâu.
Tên sinh nam kia còn chưa hoàn hồn sau trận kinh hãi, thấy hắn chẳng thèm chào một câu đã quay đầu bỏ đi, liền giãy giụa muốn đuổi theo. Nào ngờ hai chân giữ nguyên một tư thế quá lâu, gân cốt tê rần, chỉ có thể trơ mắt nhìn Võ Đại Hổ rời đi.
Một trận xào xạc vang lên, tiểu đồng mà hắn sai đi tìm người đã hớn hở chạy đến, còn chưa kịp mở miệng, đã bị chủ tử lạnh lùng nói:
"Sao bây giờ mới tới? Không chết dọc đường là tiếc mạng lắm sao?"
Tiểu đồng hiển nhiên đã quen với tính khí của sinh nam này, "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống, lí nhí đáp:
"Tiểu nô... tiểu nô đã chạy hết sức rồi..."
Cảm nhận được ánh mắt lạnh băng phủ xuống, nó vội dập đầu thật mạnh, mang theo giọng khóc nức nở mà van xin:
"Tiểu nô biết sai rồi, xin thiếu gia trách phạt!"
Những thị vệ theo sau đứng yên một bên, như thể đã hòa làm một với khung cảnh phía sau.
Tên sinh nam ấy chậm rãi đứng dậy, thậm chí không phủi bụi trên người, ánh mắt lãnh đạm bước ra khỏi rừng, giọng đều đều:
"Cho nó nếm thử mùi vị chờ đợi là thế nào đi."
Một tiếng thét thê thảm vang lên, tiểu đồng bị đám thị vệ xách như con gà, ném thẳng xuống hố bẫy kia.
Mấy gã thị vệ làm xong chuyện như thể chỉ là một việc cỏn con, hoàn toàn làm ngơ trước tiếng cầu xin của tiểu đồng, lặng lẽ đi theo sau tên sinh nam rời khỏi rừng sâu.
Ra khỏi rừng, y dừng chân, quay đầu liếc nhìn cánh rừng tối om sâu không thấy đáy, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét, lạnh lùng ra lệnh:
"Đi tra xem hôm nay ai đã tới đây, một người cũng không được bỏ sót!"
Y đã nói chỉ cần người kia thắng, muốn gì y cũng chấp thuận. Lời nói ra như nước đổ đi, y nhất định sẽ làm được.