Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 127: Ngàn cân treo sợi tóc
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Tam Mộc "ừ" khẽ một tiếng, giọng có chút cảm thán:
"Tối qua đã xử lý xong một vị đại phu từ nơi khác đến. Nếu hắn chịu nghe lời, thì nhiều vấn đề của chúng ta đã có thể được giải quyết, kế hoạch cũng sẽ tiến hành nhanh hơn."
"Xử lý thế nào? Sao không trực tiếp đưa vào đây? Nhỡ xảy ra biến cố thì sao?"
Giọng điệu của đối phương có chút ép buộc, khiến Tần Tam Mộc cũng lạnh giọng, trầm thấp nói:
"Đại đương gia đang theo dõi sát sao hắn, ngươi bảo ta dẫn hắn vào bằng cách nào? Nhưng hắn rồi sẽ tự tìm đến thôi, mồi đã thả rồi, mấy ngày này các ngươi cứ cho người để mắt tới góc tây bắc."
"Chạy theo băng sơn tuyết liên mà đến sao? Hừ, đúng là ham lợi khiến đầu óc mụ mị đến mức không cần cả mạng sống nữa. Nhưng vừa hay, ta cũng đang định lấy một đóa về nếm thử, vậy thì tiện tay, xử lý luôn hắn đi."
Nghe bọn họ bàn luận về mình như thể bàn về một con mồi, tâm trạng Tống Thanh Hàn bỗng trở nên vô cùng phức tạp. Nhưng từ cuộc đối thoại này, cậu gần như đã xác định chắc chắn rằng băng sơn tuyết liên mọc ở góc tây bắc.
Tần Tam Mộc lại trò chuyện thêm với người kia vài câu trong khoảng thời gian bằng một chén trà nhỏ, rồi tiếng bước chân dần vang lên, càng lúc càng đến gần. Tống Thanh Hàn biết nơi mình ẩn thân rất kín, chắc chắn không dễ bị phát hiện, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch như đánh trống. Mãi đến khi tiếng bước chân lướt qua rồi xa dần, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Không bao lâu sau, lại vang lên một tràng bước chân nhẹ hơn. Tống Thanh Hàn đoán đây là người dẫn đám Tần Tam Mộc đi ra ngoài đã quay lại. Đợi hắn đi hẳn vào bên trong, cậu mới cẩn thận động đậy cơ thể đã tê cứng, vừa đánh giá tình hình xung quanh, vừa lặng lẽ men theo lối cũ đi ra.
Khi bước ra khỏi bóng tối trong sơn động, trong lòng cậu dâng lên cảm giác như vừa thoát chết trở về. Cậu đưa tay lên che ánh sáng rọi xuống, nheo mắt quan sát một lượt xung quanh, thấy không có gì bất thường thì liền nhấc chân bước nhanh ra ngoài.
Tính ra giờ này đám Tần Tam Mộc chắc cũng đã rời đi được một đoạn rồi. Nếu phát ra tín hiệu ngay bây giờ, chắc đại đương gia có thể kịp dẫn người ra chặn đường bọn họ.
Tống Thanh Hàn rút ống pháo hiệu từ trong ngực ra, giơ tay lên định bắn thì "đoàng" một tiếng.
Nhưng không phải tiếng nổ của pháo hiệu, mà là tiếng nó rơi xuống đất.
Cậu ôm lấy bàn tay vừa bị đánh trúng, kinh hoàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không xa có một người đang lười biếng xoay xoay khẩu nỏ trong tay - chính là Tần Tam Mộc.
Tim cậu chợt thắt lại, vô thức thốt lên:
"Ngươi... sao còn chưa đi?"
Tần Tam Mộc chậm rãi bước tới, cúi người nhặt lấy ống pháo hiệu, xoay xoay trong lòng bàn tay, cười như không cười:
"Nếu ta đi rồi, chẳng phải sẽ đúng như kế hoạch của ngươi sao?"
Tống Thanh Hàn đảo mắt nhìn nhanh một vòng, thấy chẳng biết từ lúc nào, những kẻ khác cũng từ sau thân cây đi ra, ánh mắt hung dữ khóa chặt lấy cậu. Cậu vô thức lùi lại một bước, cố gắng giữ bình tĩnh:
"Ngươi đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu. Ta chỉ đến đây hái băng sơn tuyết liên thôi mà? Chẳng phải hôm qua ngươi đã đồng ý rồi sao?"
Trong tình thế hiện tại, chỉ còn cách kéo dài thời gian. Mặc dù tín hiệu chưa bắn ra được, và việc câu giờ có thể chẳng ích gì, nhưng Tống Thanh Hàn vẫn thầm cầu mong một phép màu có thể xảy đến.
Tần Tam Mộc nhướng mày, như thể chưa nhìn thấu suy nghĩ của Tống Thanh Hàn, hoặc có thể đã nhìn thấu nhưng cố tình không vạch trần, kiên nhẫn nói:
"Ta là bảo ngươi tới hái, nhưng đâu có cho phép ngươi bắn pháo hiệu? Vừa rồi mà để ngươi bắn thành công, chẳng phải chúng ta sẽ khó xử lắm sao?"
Phía sau vang lên những tiếng động lạo xạo, Tống Thanh Hàn quay đầu lại, thoáng thấy mấy tên "quỷ núi" lần lượt bước ra từ trong sơn động, cổ họng bất giác nghẹn lại, cố nặn ra một nụ cười gượng, giả vờ hòa nhã nói:
"Ta nghĩ giữa chúng ta vẫn có thể hợp tác. Xem ra các ngươi cũng đang cần một đại phu để giải quyết vài vấn đề."
Tần Tam Mộc gật đầu tỏ vẻ rất hiểu chuyện, khiến Tống Thanh Hàn tưởng rằng hắn thật sự sẽ đồng ý. Nào ngờ chưa kịp nhẹ nhõm, sắc mặt hắn chợt trầm xuống, nụ cười dữ tợn hiện rõ trên khuôn mặt:
"Nhưng bọn ta không cần một đại phu to gan đến mức muốn hại chết cả đám chúng ta."
Thấy hắn tiến đến gần, Tống Thanh Hàn lập tức cảm thấy không ổn, xoay người bỏ chạy.
Nhưng cậu là một sinh nam, thể lực vốn đã yếu hơn đàn ông bình thường, huống chi khi nãy còn phải giữ nguyên một tư thế quá lâu trong động, thân thể đã sớm cứng đờ, mới chạy được mấy bước đã bị Tần Tam Mộc đuổi kịp, tóm lấy rồi quăng mạnh cậu xuống đất.
May mà lớp tuyết mềm xốp, Tống Thanh Hàn lăn một vòng sau cú ngã rồi lập tức đứng dậy, tiếp tục lao về phía trước.
Một mũi tên "vút" một tiếng cắm thẳng xuống nền tuyết ngay bên chân cậu, khiến cậu theo phản xạ vội nghiêng người né, thân thể theo đà chúi xuống đất.
Tần Tam Mộc khẽ bật cười, từ tốn thu lại khẩu nỏ nhỏ trong tay, nhướng mày nói:
"Còn chạy nữa? Ta cũng không ngại chơi đùa với ngươi thêm một chút đâu."
Tống Thanh Hàn nheo mắt, dán mắt vào hộp tên trong tay hắn, chậm rãi đứng lên, từng chút một lùi về phía sau.
Một mũi tên nữa lại chuẩn xác cắm sát ngay bên chân cậu, bắn tung một màn tuyết mịt mù, khiến cậu nhất thời choáng váng, tầm nhìn cũng bị che khuất.
Cậu siết chặt nắm tay, bất chợt lao người ra sau một thân cây lớn. Mũi tên của Tần Tam Mộc liên tục sượt qua người, lạnh buốt da thịt cậu.
Tống Thanh Hàn vẫn luôn thầm đếm số tên trong lòng, đến khi đếm được mũi thứ sáu, cậu bỗng vươn tay từ sau thân cây, nhắm thẳng về phía Tần Tam Mộc, dứt khoát bấm công tắc trên khẩu nỏ gài nơi cổ tay.
Nụ cười của Tần Tam Mộc đông cứng lại trên môi, hắn cúi đầu nhìn mũi tên xuyên thẳng qua bụng mình, sắc mặt trong thoáng chốc biến đổi liên tục, cuối cùng đọng lại thành sự phẫn nộ.
"Ngươi! Bắt sống hắn cho ta! Ta muốn hắn sống không bằng chết!"
Tống Thanh Hàn thấy mình đã bắn trúng, không kịp vui mừng, lập tức quay người lao ra khỏi khu rừng tuyết.
Lúc này người gần cậu nhất là Tần Tam Mộc, nhưng hắn đã trúng tên, tất nhiên không thể đuổi kịp. Những kẻ còn lại dù có muốn, thì khoảng cách cũng đã bị cậu bỏ lại khá xa.
Tống Thanh Hàn vừa chạy vừa hít thở dồn dập, thấy lối ra của rừng tuyết gần ngay trước mắt, trong lòng phấn chấn hẳn lên.
Thế nhưng niềm vui còn chưa kịp lan tỏa, tim cậu chợt co thắt, hai chân mềm nhũn, ngã rạp xuống đất.
Cậu ngơ ngác nhìn bầu trời bị những tán cây xẻ thành từng mảnh nhỏ, đến khi trong tầm mắt thấp thoáng ánh sáng bảy màu lấp ló phía chân trời, cậu mới dần dần hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Cậu khẽ nhắm mắt lại, khẽ thì thầm:
"Cơn nghiện lại phát tác rồi... sao lại không đúng lúc thế chứ..."
Tiếng ù tai vang lên, như muốn xuyên thủng đầu óc cậu, Tống Thanh Hàn co chân, cuộn tròn người lại thành một khối, như thể muốn vùi mình sâu xuống tuyết, cứ thế điên cuồng đào bới trên tuyết.
Lúc mơ hồ, xung quanh vang lên tiếng chém giết và tiếng kêu gào thảm thiết, một luồng sức mạnh nhẹ nhàng đỡ lấy cậu dậy, giọng Võ Đại Hổ vang lên:
"Tiểu Hàn, Tiểu Hàn, ngươi tỉnh lại đi. Đừng sợ, ta ở đây rồi, không sao nữa rồi."
Khóe môi Tống Thanh Hàn khẽ cong lên, như tự nói với chính mình:
"Ảo giác thật tuyệt, khó trách bọn họ lại nghiện như vậy..."
Cậu vươn tay, ôm chặt lấy Võ Đại Hổ, sức ôm mạnh đến mức như muốn hòa mình vào hắn.
Võ Đại Hổ cúi đầu nhìn gương mặt ửng đỏ của cậu, ánh mắt đầy lo lắng, siết chặt cánh tay đang ôm lấy người trong lòng, ngẩng đầu hỏi đại đương gia:
"Ngươi chắc chắn lát nữa cậu ấy sẽ tỉnh lại chứ?"
Đại đương gia "ừ" một tiếng, nhìn hai người họ ôm nhau khăng khít, hắn quay đầu đi, che đi ánh nhìn thoáng chút hâm mộ nơi đáy mắt, quả quyết nói:
"Sẽ ổn thôi, Tống đại phu biết cách chữa trị căn bệnh này."
Có được lời cam đoan ấy, tảng đá trong lòng Võ Đại Hổ mới nhẹ đi một chút. Hắn liếc nhìn một vùng đầy máu loang lổ và thân người nằm la liệt, với vẻ mặt bình tĩnh, nói với đại đương gia:
"Vậy ta về trước, chuyện còn lại ngươi cứ xử lý từ từ."
Dứt lời, hắn bế Tống Thanh Hàn đặt lên xe trượt tuyết, rồi lao nhanh về phía xa.
Sau khi thu lại ánh mắt, đại đương gia bước đến trước mặt Tần Tam Mộc đang nằm bất động, giơ chân đạp mạnh vào ngực hắn, giọng lạnh như băng:
"Ngươi cho hắn dùng thứ đó làm gì? Rốt cuộc bí mật của các ngươi là gì?!"
Tần Tam Mộc phun ra một ngụm máu, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Đại đương gia, nhếch miệng cười, giọng đầy vẻ không cam lòng:
"Câu này lẽ ra ngươi nên hỏi hắn, tại sao hắn lại ăn vào? Nếu hắn không ăn, ta cũng sẽ không buông lỏng cảnh giác, càng không đến nỗi bị hắn...Ha, thắng làm vua, thua làm giặc, đã thua rồi thì nói gì cũng vô ích. Muốn biết sao? Tự mình vào trong mà xem!"
Thấy hắn cứng đầu như vậy, đại đương gia bật cười giận dữ, giơ chân đá hắn bất tỉnh nhân sự, quay sang dặn người bên cạnh:
"Trói hắn lại! Bao vây hết mọi lối ra vào trong rừng, không được để bất cứ thứ gì chạy thoát!"
Đợi đến khi Tống Thanh Hàn mở mắt, thấy gương mặt đầy lo lắng của Võ Đại Hổ gần trong gang tấc, cậu theo phản xạ lại nhắm chặt mắt, lẩm bẩm:
"Ảo giác này sao chưa tan, còn càng lúc càng giống thật vậy..."
Võ Đại Hổ bật cười, lòng đầy xót xa, khẽ đắp lại chăn cho cậu, dịu giọng nói:
"Nếu mệt quá thì ngủ thêm một lát, nhưng mà tốt nhất là ăn chút gì đó rồi ngủ tiếp thì hơn."
Một lúc sau, khi Võ Đại Hổ tưởng cậu sẽ không mở mắt nữa, thì Tống Thanh Hàn đột nhiên ngồi bật dậy, nắm chặt tay hắn, mở to mắt kinh ngạc hỏi:
"Ngươi là thật sao?!"
Thấy đôi mắt cậu đầy vẻ khó tin, Võ Đại Hổ đặt bát xuống, ôm chặt lấy cậu, vỗ nhẹ lên lưng an ủi:
"Tất nhiên là thật rồi. Ngươi không nói một lời đã rời đi, làm sao ta có thể yên tâm được? Nếu ngươi xảy ra chuyện gì, ta và Tiểu Thạch Đầu sống tiếp còn ý nghĩa gì nữa? May mà cuối cùng vẫn kịp, ngươi không biết lúc thấy ngươi nằm đó, dáng vẻ đau đớn kia khiến tim ta đau đến nhường nào đâu..."
Tống Thanh Hàn ngửi thấy mùi quen thuộc trên người Võ Đại Hổ, nước mắt bất giác lăn dài, không ngừng rơi xuống.
Cậu siết chặt vòng tay ôm, vừa xót xa vừa hạnh phúc nói:
"Ngươi không sao, ta cũng không sao... thật tốt quá."
"Đúng rồi, tung tích của băng sơn tuyết liên đã được tìm thấy rồi, ngay ở góc tây bắc của khu rừng kia. Chúng ta đi hái về luôn đi."
Võ Đại Hổ kéo cậu lại, bất đắc dĩ nói:
"Thân thể ngươi vừa mới hồi phục, nghỉ thêm một lát đi, tuyết liên đâu có mọc chân mà chạy được."
Nói rồi, hắn cầm lấy bát cháo, múc một thìa, cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến bên môi Tống Thanh Hàn.
Tống Thanh Hàn ngẩn người ra một chút, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, ngoan ngoãn như một đứa trẻ, để Võ Đại Hổ đút từng thìa cháo nóng, ăn hết một bát đầy.
Bốn mắt nhìn nhau, căn phòng yên tĩnh, nhưng không hề gượng gạo hay lạnh lẽo.
Sau khi Tống Thanh Hàn ăn xong, đại đương gia cũng dẫn người của mình trở về. Sức sống của Tần Tam Mộc quả thật ngoan cường, bị tra tấn như vậy, mũi tên vẫn còn cắm nguyên ở bụng, nhưng trước mắt vẫn chưa có dấu hiệu mất máu nghiêm trọng.