148. Chương 148: Thánh chỉ giáng xuống

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 148: Thánh chỉ giáng xuống

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hòa Ninh liếc nhìn cậu một cái, chủ động nghiêng người nhường đường, bình thản nói:
"Chỉ có một người ngắm hoa thì có gì hay để xem?"
Tống Thanh Hàn lén lút liếc y một cái, chợt thấy không đoán ra tuổi thật của y, nhưng hỏi thẳng lại không tiện, trong lòng lập tức do dự đôi chút.
Hòa Ninh nhận ra suy nghĩ của cậu, liền thẳng thắn nói:
"Ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi, ta sẽ không trách, càng không phạt ngươi, bởi vì ngươi... không giống bọn họ."
Nghe y nói vậy, trong lòng Tống Thanh Hàn khẽ dấy lên một cảm xúc khó tả.
Người ta vẫn nói hoàng gia vô tình, Hòa Ninh chẳng lẽ vì được cậu cứu một mạng, lần đầu tiên cảm nhận được thứ tình cảm chân thành không cầu hồi đáp, nên mới dễ dàng tin tưởng cậu đến vậy?
Nếu thật sự là như thế, thì sự cảnh giác của mình hóa ra thừa thãi rồi. Suy cho cùng, Hòa Ninh cũng chỉ là một người không giỏi biểu đạt tình cảm mà thôi, giống như một đứa trẻ, đối tốt với bạn thì sẽ dâng hết đồ chơi, chẳng thèm để tâm người ngoài nghĩ gì.
Nghĩ vậy, Tống Thanh Hàn liền thả lỏng vai, cố gắng bớt đề phòng đối với Hòa Ninh, mỉm cười giải thích:
"Ta thấy điện hạ tuổi không lớn, nhưng giữa hai hàng lông mày lại như có nỗi buồn vương vấn, không biết là vì sao? Nếu ngài không tiện nói thì cũng không sao, ta chỉ là có chút tò mò thôi."
Hòa Ninh ngẩn người, theo bản năng đưa tay xoa xoa giữa hai lông mày, lẩm bẩm:
"Ngươi là người đầu tiên nói với ta câu đó."
Nghe vậy, Tống Thanh Hàn càng thêm xót xa, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên mình đã đoán đúng, tuy bề ngoài y rạng rỡ, nhưng sau lưng lại ẩn chứa đầy sự chua xót mà có lẽ chỉ một mình y mới hiểu được.
Mối lòng được gỡ bỏ, Tống Thanh Hàn lập tức cởi mở hơn, giống như một người huynh hiền lành vỗ vai Hòa Ninh, an ủi:
"Chuyện cũ đã qua thì để nó qua đi. Con người mà, điều quan trọng nhất là nhìn về phía trước, sống cho hiện tại, trân trọng từng khoảnh khắc thì mới có thể sống vui vẻ. Phải biết rằng, thời gian là một vị thuốc tốt, bất kể vết thương nào cũng sẽ phai mờ theo thời gian."
Cậu cũng chẳng biết mình đang nói cái gì, chỉ là nói hết những lời sáo rỗng từ sách vở đời trước mà đổ hết ra, không quan tâm có đúng trọng tâm hay không, miễn là có thể khiến Hòa Ninh nguôi ngoai thì được rồi.
Quả nhiên, Hòa Ninh thật sự bị cậu dọa cho sửng sốt, ngơ ngác nhìn cậu, lông mày nhíu lại, như đang cố gắng tiêu hóa những lời vừa nghe.
Tống Thanh Hàn bị y nhìn đến ngượng ngùng, ho khẽ một tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của đối phương, kéo tay y ra ngoài và tiếp tục nói:
"Ta lấy ví dụ đơn giản nhé, nếu bây giờ ngài có chuyện gì muốn làm thì cứ làm đi, hoặc có người nào vương vấn trong lòng thì cứ đi tìm. Làm rồi, gặp rồi, dù quá trình có vất vả, thì sau này cũng sẽ không hối tiếc."
Hòa Ninh như có điều suy nghĩ, cúi đầu nhìn mặt đất, trước khi lên xe chợt cất lời:
"Ta hiểu rồi."
Thấy y có vẻ kiên định, Tống Thanh Hàn suýt nữa thì cười rạng rỡ, gật đầu liên tục như gà mổ thóc, còn vẫy tay, với vẻ an tâm mà dặn dò:
"Chỉ cần có thể giúp được ngài thì tốt rồi, cảm ơn ngài hôm nay đã đưa ta đi xem hoa, ta về đây."
Nói xong, cậu quay người đi luôn về phía xe ngựa phía sau, hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt đầy ẩn ý của Hòa Ninh khi nhìn theo bóng lưng mình.
Khi Tống Thanh Hàn về đến nhà, Võ Đại Hổ vừa thấy bộ dạng lấm lem của cậu liền bật cười, bước tới phủi những cánh hoa bám trên áo, chậm rãi nói:
"Ta còn tưởng tiệc thưởng hoa của các ngươi là ngồi trong sân, có hạ nhân mang hoa ra từng chậu, ai dè lại chạy ra tận ngoài rừng."
Tống Thanh Hàn cúi đầu nhìn đôi giày đã lấm bùn đất của mình, nghĩ ngợi một lát rồi kể lại hết mọi chuyện đã xảy ra cho Võ Đại Hổ nghe.
Võ Đại Hổ có vẻ hơi bất ngờ, vì hắn cũng không đoán được Hòa Ninh rốt cuộc muốn điều gì. Ban đầu, vì Tống Thanh Hàn lo lắng Hòa Ninh có ý đồ gì khác nên hai người vẫn giữ khoảng cách, nhưng giờ xem ra, Hòa Ninh hình như chẳng hề để ý đến hắn?
Dù sao thì hắn cũng không nghĩ nhiều, dù Hòa Ninh có tính tình kỳ lạ thì cũng chỉ là một sinh nam mà thôi, không thể làm gì được Tống Thanh Hàn cả. Cùng lắm chỉ là muốn tìm một người làm bạn, mà xem ra thì Tống Thanh Hàn cũng chẳng có hứng thú, vậy là tốt rồi.
Chính bởi cả hai chưa từng để chuyện ấy trong lòng, nên đến khi thánh chỉ được tuyên vào buổi chiều, cả hai đều ngẩn người tại chỗ.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Nam tử họ Võ, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, có phong thái quân tử. Nay đặc biệt chuẩn y hôn sự, chỉ định gả Hòa Ninh quận chúa cho hắn, để kết lương duyên tốt đẹp. Khâm thử."
Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn đều quỳ sụp dưới đất, trợn tròn mắt nhìn nhau, còn vị thái giám tuyên chỉ đứng bên thì nhíu mày, có vẻ không vui, nhưng chẳng mấy chốc lại như nghĩ đến điều gì, bật cười dịu dàng nói:
"Đại nhân là quá xúc động nên quên cả tiếp chỉ rồi sao?"
Võ Đại Hổ hoàn hồn lại, lông mày nhíu chặt, chẳng có vẻ gì là "xúc động", nhưng hắn vẫn cố nhịn, khom người xuống, đưa tay ra tiếp chỉ:
"Thảo dân, tiếp chỉ."
Chờ thái giám đi rồi, hắn vẫn quỳ nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm thánh chỉ trong tay, hồi lâu không nói nên lời.
Tống Thanh Hàn cũng không biết nên mở miệng thế nào.
Hòa Ninh từ đầu đến cuối chưa từng biểu lộ chút hứng thú nào với Võ Đại Hổ, sao lúc này lại xen vào?
Nếu bảo đây là chủ ý của hoàng thượng, thì hai người đều không tin, bởi dù Võ Đại Hổ có đoạt giải nhất võ thí đi chăng nữa, thì hiện tại cũng chỉ là một thường dân, làm sao có thể xứng với người trong hoàng tộc, cho dù là kẻ không được sủng ái.
Vì vậy, chỉ còn một khả năng có thể giải thích cho việc này, đó là – Hòa Ninh chính là người chủ động xin được gả cho hắn.
Im lặng hồi lâu, Võ Đại Hổ cuối cùng cũng mở miệng, chậm rãi nói:
"Tiểu Hàn, nếu ta không tiếp chỉ, cả nhà e là chẳng giữ được mạng. Ta đối với vị điện hạ đó, thật sự không có chút tình cảm nào."
Tống Thanh Hàn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc đáp lời:
"Ta biết, thánh chỉ này phải tiếp, người cũng phải cưới, mọi thứ cứ như cũ là được, không cần phải vì y mà hi sinh bản thân mình."
Chỉ là, tuy miệng thì nói vậy, nhưng vành mắt của Tống Thanh Hàn lại đỏ lên từ lúc nào.
Dù cậu có là người hiện đại đi chăng nữa, cũng không thể thản nhiên chia sẻ người mình yêu với kẻ khác, huống hồ là trong tình huống hoàn toàn không có quyền từ chối, còn phải tươi cười mà tiếp nhận, điều này đúng là quá sức tàn nhẫn.
Võ Đại Hổ nhìn dáng vẻ ấy của cậu, trong lòng càng thêm khó chịu, chỉ là hắn là nam nhân, không thể để lộ quá nhiều cảm xúc, nếu không, gia đình này sẽ không vững vàng. Vì vậy, hắn đứng dậy, kéo Tống Thanh Hàn vào lòng, ôm thật chặt, như thể muốn dùng cái ôm này để truyền cho cậu một chút sức mạnh.
Khi cả hai đang lặng lẽ ổn định lại cảm xúc của mình, thì bên ngoài chợt có tiếng động khẽ. Tống Thanh Hàn quay đầu nhìn, chỉ thấy gương mặt điềm tĩnh của Hòa Ninh đã xuất hiện ngay trước cửa viện nhà mình.
Võ Đại Hổ cũng nhận ra sự có mặt của Hòa Ninh, nhíu mày, giọng điệu không thân thiện:
"Ngài tới đây làm gì?"
Hòa Ninh bước vào sân, chậm rãi quan sát một vòng cảnh vật xung quanh, bình thản nói:
"Ta đến xem nơi mình sẽ sống sau này. Nếu không, hai ngươi cũng có thể theo ta, tới xem chỗ sau này các ngươi sẽ ở."
Xem ra y đối với cái viện nhỏ vừa cũ vừa hẹp này thật sự không vừa ý, nếu không cũng chẳng buông lời mời mời hai người dọn đến chỗ mình ở.
Thế nhưng, bất kể là Võ Đại Hổ hay Tống Thanh Hàn, đều lập tức từ chối, giọng kiên quyết:
"Không cần, dù là ổ rơm ổ rạ cũng là nhà của ta, điện hạ nếu không quen, thì cứ tiếp tục ở trong phủ của mình là được."
Hòa Ninh khẽ cười, thong thả bước đến trước mặt Tống Thanh Hàn. Khi thấy đôi mắt cậu đã đỏ hoe, giọng y chợt trầm xuống, lạnh nhạt hỏi:
"Ai làm ngươi thành ra như vậy? Từ giờ chúng ta là người một nhà, nếu ai dám bắt nạt ngươi, tức là đang bắt nạt ta. Những chuyện khác ta không dám chắc, nhưng ít nhất trong kinh thành này, ngươi có thể ngẩng đầu mà đi."
Tống Thanh Hàn thấy y rõ ràng biết rồi còn hỏi, liền lắc đầu, sắc mặt không đổi:
"Thảo dân nào dám trèo cao mà trở thành người một nhà với điện hạ? Chỉ không biết điện hạ là định giáng thảo dân làm thiếp, hay là trực tiếp đuổi ra khỏi cửa?"
Thấy thái độ của cậu không tốt, Hòa Ninh khựng lại một chút, như đang suy nghĩ điều gì, lát sau mới bừng tỉnh, khẽ gật đầu:
"Thì ra là vậy, quả là ta đã suy xét chưa chu đáo. Ngươi không cần buồn bã, ta là người hạ giá gả tới, tất nhiên không thể làm thiếp, theo luật cũng không hợp. Nhưng ta cũng không có ý cướp đoạt gì, nên giữa chúng ta, địa vị là ngang hàng, ngươi cứ coi như là có thêm một người huynh đệ là được."
Chữ "huynh đệ" khiến Tống Thanh Hàn không khỏi liên tưởng đến những bộ cung đấu kịch từng xem ở hiện đại, các "tỷ muội" sống cùng một phủ, ngoài mặt cười nói, sau lưng âm thầm đâm chém nhau. Nghĩ tới việc sau này mình cũng phải sống trong tình trạng đề phòng như vậy, lòng cậu bất giác trào dâng một nỗi bi ai.
Cậu há miệng, cuối cùng vẫn không nhịn được, trực tiếp hỏi:
"Điện hạ là từ khi nào bắt đầu thích Đại Hổ? Vì sao trước kia chưa từng biểu hiện gì?"
Nếu Hòa Ninh sớm thể hiện ra một chút, thì cậu cũng đã tránh né từ đầu, sẽ không đi gần đến vậy, nhưng chính là do Hòa Ninh không hề để lộ...
Hòa Ninh trầm mặc một lúc, liếc mắt nhìn cậu, thấy cậu như sắp khóc đến nơi, trong lòng bỗng có chút mềm nhũn. Cuối cùng thở dài, chậm rãi đáp:
"Ta không thích Võ Đại Hổ, ngươi không cần lo ta tranh giành gì cả. Ta chỉ là muốn ở bên cạnh ngươi thôi."
Một câu này vừa thốt ra, Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ đồng thời sững sờ, tâm trạng lúc này cũng không khác gì khi nghe thấy thánh chỉ ban hôn khi nãy.
Người trong hoàng gia đều... kỳ lạ như vậy sao? Còn hoàng thượng thì mặc kệ? Đến cả thích cũng không thích, chỉ vì muốn ở bên một "sinh nam" mà gả cho phu quân của người ta?
Thấy hai người đều bị mình dọa ngẩn ra, Hòa Ninh lại ra vẻ không có chuyện gì, thong thả nói tiếp:
"Lời ngươi nói buổi sáng khiến ta có chút xúc động, nên sau khi về liền tìm hoàng thượng, xin ban một đạo thánh chỉ. Nếu điều này khiến ngươi buồn, ta xin nhận lỗi, chỉ sợ là... ý chỉ này, đã không thể thu hồi được nữa rồi."
Lời đã nói ra như bát nước hất đi, huống chi là thánh chỉ của hoàng đế, nếu hôm nay ban, ngày mai thu lại, thì triều đình này cũng sắp diệt vong tới nơi.
Tống Thanh Hàn thở dài thật sâu, như thể đã hoàn toàn chấp nhận số mệnh này, giọng khẽ khàng:
"Vậy thì... cứ như vậy đi. Chỉ là nếu điện hạ muốn cùng ta vui đùa, ra lệnh đưa ta đến phủ ngài là được, cớ gì phải đi con đường lòng vòng thế này..."