152. Chương 152: Đi tìm Hòa Ninh

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh Hàn vừa đi vừa suy nghĩ, nhận ra việc Võ Đại Hổ mãi chưa được phong chức rất có thể là do Hoàng quý phu đứng sau bày mưu tính kế. Dù sao thì với tính cách đơn giản, không nhiều mưu mẹo của Ngũ hoàng tử, nếu thật sự muốn làm gì bất lợi cho bọn họ, e rằng cũng chẳng nghĩ ra được chiêu nào cao tay đến vậy.
Cậu khẽ thở dài, trong mắt lộ ra một tia lo lắng.
Hoàng quý phu ấy rốt cuộc đang toan tính điều gì, cậu thật sự không đoán nổi. Nếu bảo rằng Hoàng quý phu chỉ đơn giản là thấy Ngũ hoàng tử đáng thương, muốn giúp y thoát khỏi khó khăn, thì Tống Thanh Hàn có nằm mơ cũng không tin.
Con người đều như nhau, trên đời này không có tình bạn vĩnh cửu, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Nếu không phải Ngũ hoàng tử có thể mang lại lợi ích gì đó cho Hoàng quý phu, cậu thật chẳng tin nổi y lại tận tâm tận lực đến vậy, khi thì bày mưu hiến kế, khi thì đứng ra lo liệu.
Nhưng điều khiến cậu không hiểu là loại lợi ích này, chẳng lẽ không thể lấy được từ Hòa Ninh sao?
Nếu có thể làm sáng tỏ điểm này, khiến Hoàng quý phu thay đổi thái độ, thì cơ hội thắng của bọn họ sẽ tăng lên rất nhiều.
Thấy Tống Thanh Hàn nhíu mày trầm tư, Võ Đại Hổ đang định lên tiếng, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng dáng áo vàng lướt qua từ xa, trong lòng chấn động, lập tức kéo lấy Tống Thanh Hàn, trầm giọng nói:
"Hoàng thượng đến rồi."
Gặp Hoàng thượng trong cung vốn không phải chuyện hiếm, nên Tống Thanh Hàn cũng không quá kinh ngạc, lập tức cùng Võ Đại Hổ nép sang một bên, chờ Hoàng thượng đến gần thì quỳ xuống đợi ngài đi qua.
Không ngờ là, Hoàng thượng vốn đã đi qua vài bước, lại đột nhiên quay người trở lại, dừng chân đứng trước mặt hai người, nhướng mày hỏi:
"Ngươi chính là vị đại phu đã chữa khỏi đậu mùa ở Mạc Thượng?"
Tuy hơi bất ngờ, nhưng phản ứng của Tống Thanh Hàn lại rất nhanh nhạy, cậu liền khom người, cung kính nói:
"Việc đậu mùa ở Mạc Thượng được khống chế, hoàn toàn là nhờ phúc đức của Hoàng thượng che chở."
Mọi người ở đây đều là người thông minh, tất nhiên nghe ra được trong câu nịnh này còn mang theo ý khác.
Thấy Tống Thanh Hàn không hề phản bác, Hoàng thượng khẽ "Ừm" một tiếng, rồi hỏi một cách thoải mái:
"Nghe nói lúc trước ngươi không nhận thưởng, giờ đổi ý rồi à?"
Tống Thanh Hàn hơi căng thẳng trong lòng, nhưng thấy hoàng thượng không có ý truy cứu chuyện cậu từng "thất lễ", liền suy nghĩ một chút rồi cúi đầu nói:
"Thảo dân chỉ mong Hoàng thượng có thể ban phát một chút ân huệ cứu trợ cho dân chúng Mạc Thượng, không biết điều này có quá phận hay không ạ?"
Cậu đưa ra yêu cầu này, một phần là để hợp lý hóa chuyện mình từng từ chối ban thưởng, một phần cũng là thật tâm muốn giúp dân Mạc Thượng - dù bệnh đã khỏi, nhưng sau biến cố lớn như thế, chỉ e người ngoài vẫn khó mà chấp nhận họ như trước.
Hoàng thượng nhìn cậu một cái thật sâu, rồi bất chợt bật cười, quay sang nói với người đứng bên cạnh:
"Bạn của Hải Vận, quả nhiên không phải người tầm thường."
Nghe vậy, Tống Thanh Hàn hơi ngẩn ra, lặng lẽ liếc nhìn người đàn ông đứng sau lưng Hoàng thượng.
Khi thấy La Hải Vận đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt Tống Thanh Hàn khẽ lướt qua một vòng, dường như đã hiểu ra điều gì đó, lập tức cúi đầu chờ đợi.
Hoàng thượng không để cậu lo lắng lâu, phất tay áo một cái, dứt khoát phán:
"Trẫm phê chuẩn!"
Thấy Hoàng thượng nói xong thì tâm trạng rất tốt, chuẩn bị rời đi, tuy Tống Thanh Hàn cảm thấy có hơi tiếc nuối, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì.
Dù sao cậu cũng đã biến ân huệ Hoàng thượng ban cho thành lợi ích thiết thực cho người dân Mạc Thượng, giờ lại đưa ra thỉnh cầu về việc của Võ Đại Hổ, chỉ e sẽ khiến Hoàng thượng hiểu lầm là cậu có lòng tham không đáy.
Thế nhưng, chưa đợi cậu mở lời, Hoàng thượng lại tự mình liếc nhìn Võ Đại Hổ, chợt nhớ ra chuyện kia, "Ồ" một tiếng rồi nghi hoặc hỏi:
"Ngươi là... Thám hoa võ thí? Cũng chính là người mà Hòa Ninh muốn gả ư?"
Nghe đến vế sau, tim Tống Thanh Hàn bỗng giật thót, suýt chút nữa đã buột miệng xin Hoàng thượng thu hồi hôn sự, may mà Võ Đại Hổ nhanh chóng mở miệng, ngăn cản cậu làm điều dại dột.
"Hồi bẩm Hoàng thượng, vi thần chính là Thám hoa võ thí, Võ Đại Hổ."
Hoàng thượng thấy hắn ung dung, đĩnh đạc, giọng nói sang sảng, liền gật đầu hài lòng, tùy ý nói:
"Vậy ngươi cứ ở lại kinh thành đi, tạm thời vào cấm vệ quân nhậm chức. Về sau có thể tiến xa đến đâu thì phải xem bản lĩnh của ngươi vậy."
Võ Đại Hổ khựng lại, dường như không ngờ việc chờ đợi bao lâu nay lại được Hoàng thượng quyết định vào lúc này, vội vàng cúi đầu, trầm giọng đáp:
"Vi thần, tạ ơn hoàng thượng ân điển!"
Giải quyết liền hai chuyện, tâm trạng Hoàng thượng có vẻ cực kỳ vui vẻ, phất tay áo rời đi cùng đoàn tùy tùng, dường như không hề thắc mắc vì sao Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ lại có mặt trong hoàng cung vào giờ này.
Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ đứng dậy, liếc nhìn nhau một cái, trong mắt đều thấy được sự nhẹ nhõm trên gương mặt đối phương.
Chỉ cần Hoàng thượng đích thân hạ lệnh bổ nhiệm, thì dù là Ngũ hoàng tử cũng không thể giở trò gì nữa. Huống hồ, chức vụ lại là cấm vệ quân - người thân cận bên cạnh thiên tử.
Nghĩ tới đây, Tống Thanh Hàn không khỏi cảm thán, may mà khi nãy cậu không nhân lúc Hoàng thượng hỏi han mà đem hết chuyện của Võ Đại Hổ ra kể, bằng không nếu để Hoàng thượng biết Ngũ hoàng tử âm thầm giở trò, không những chưa chắc đã trừng phạt hắn, mà thậm chí còn có thể thuận theo ý hắn mà hành động. Dù sao ngày hòa thân cũng đã gần kề, nếu chút thỉnh cầu này còn không đáp ứng, chẳng phải sẽ bị cho là vô tình sao?
Chuyện đã giải quyết xong, hai người cũng không còn lý do gì để đi tìm Ngũ hoàng tử nữa, lập tức quay đầu lại, chuẩn bị rời cung.
Chỉ là vào cung thì dễ, rời cung lại khó, còn chưa ra khỏi cổng thứ nhất đã bị người chặn lại.
"Hoàng quý phu có lệnh, mời hai vị đại nhân theo hạ thần."
Tống Thanh Hàn khựng bước, trong lòng thấp thỏm, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo người kia, đi về phía nơi lần trước từng tới.
Vừa nhìn thấy Hoàng quý phu, Tống Thanh Hàn liền vội cúi đầu, như thể bị vẻ đẹp chói lóa kia làm nhức mắt.
Còn chưa kịp hành lễ, đã nghe Ngũ hoàng tử giận dữ quát:
"Đúng là một kẻ chỉ biết làm hỏng việc!"
Tống Thanh Hàn làm như không biết gì, ngạc nhiên nói:
"Ngũ hoàng tử đang nói thảo dân sao? Thảo dân thực sự đã cố gắng hết sức rồi ạ, tuy không treo cổ, nhưng cũng đã cầm dao đâm vào bụng, bây giờ trên người vẫn còn vết thương đấy ạ."
Thấy cậu nói thẳng kế hoạch trước mặt Võ Đại Hổ, Ngũ hoàng tử càng tức giận, nhưng lại chẳng biết phản bác thế nào. Dù sao lời Tống Thanh Hàn nói cũng là thật, lời đồn bên ngoài đã bay khắp nơi, tuy có phần phóng đại, nhưng cũng đủ cho thấy độ lan truyền.
Hắn lập tức quay sang nhìn Võ Đại Hổ – người từ đầu tới giờ chẳng khác gì khúc gỗ, giận dữ quát:
"Phu lang kết tóc của ngươi còn sắp mất mạng rồi, ngươi vậy mà vẫn trưng ra bộ dạng thờ ơ này! Đúng là kẻ phụ bạc nhất thiên hạ!"
Võ Đại Hổ vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, ôm quyền đáp:
"Khởi bẩm Ngũ hoàng tử, thánh mệnh khó trái, vi thần chỉ làm việc theo lẽ phải. Cho dù tiểu Hàn thực sự chết ngay trước mặt, vi thần cũng không thể làm trái thánh chỉ. Dù sao vi thần còn có cả nhà già trẻ cần nuôi, chỉ dựa vào tình nghĩa thì chẳng thể sống nổi."
Hắn nói những lời này là để cắt đứt hoàn toàn ý đồ của Ngũ hoàng tử, bằng không nếu để hắn nhìn ra rằng uy hiếp Tống Thanh Hàn có tác dụng, thì mọi chuyện về sau chỉ có thể tệ hại hơn.
Nghe xong lời này, sắc mặt Ngũ hoàng tử đỏ bừng, giống như một quả pháo đang châm ngòi, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Hoàng quý phu khẽ bật cười, ngón tay thon dài cầm một trái nho tím bỏ vào miệng, nhai nuốt thong thả, rồi mới chậm rãi lên tiếng:
"Mấy người cãi nhau sau cánh cửa thì có ích gì? Không bằng đồng lòng hợp sức, cùng đi thuyết phục Hòa Ninh rút lại hôn sự, dù sao... y cũng đâu nhất định phải gả cho Võ công tử đâu?"
Bị Hoàng quý phu ngắt lời, Ngũ hoàng tử không những không tức, mà ngược lại còn mừng rỡ, vội vàng gật đầu nói:
"Phải phải phải! Chính là lẽ ấy! Hòa Ninh tuy hơi khó nói chuyện, nhưng nếu các ngươi chịu khó khuyên nhủ, chắc chắn y sẽ không vô cớ gây chuyện đâu, nhất định sẽ chủ động cầu xin Phụ hoàng thu hồi thánh chỉ!"
Tống Thanh Hàn khẽ liếc Võ Đại Hổ một cái, giả vờ do dự, hỏi:
"Nếu Hòa Ninh điện hạ không đồng ý thì sao đây..."
Hoàng quý phu vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, uể oải ngáp một cái, nhẹ nhàng nói:
"Cứ cố gắng hết sức là được. Huống hồ, trên đời này chẳng có chuyện gì là không thể làm, chỉ sợ lòng người không đủ kiên quyết mà thôi."
Nghe thì đầy vẻ khuyến khích, nhưng Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ đều cảm thấy tim mình thắt lại, cúi đầu hành lễ, rồi chủ động xin cáo lui.
Tới khi rời khỏi hoàng cung, gió mát thổi qua, cả hai mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Vẻ mặt Võ Đại Hổ có phần nghiêm trọng, trầm giọng nói:
"Lời Hoàng quý phu, là muốn chúng ta phải khuyên đến khi nào Hòa Ninh điện hạ đồng ý mới thôi sao?"
Tống Thanh Hàn cười khổ, bất đắc dĩ nói:
"Ngoài ý đó ra, còn có thể là gì nữa? Ta còn nghi ngờ y với Hòa Ninh có thù riêng nữa là, chứ chỉ dựa vào Ngũ hoàng tử với cái dáng vẻ rách nát ấy, thật chẳng đáng để y ra tay giúp đỡ."
Võ Đại Hổ gật đầu, có điều suy nghĩ, nói:
"Cho dù họ có ân oán hay không, giờ phút này họ đã là kẻ địch, phía Hòa Ninh... chúng ta không thể không đi."
Từ sau lần cãi vã trước, Tống Thanh Hàn chưa từng gặp lại Hòa Ninh, giờ nghĩ đến chuyện phải chủ động đến tìm y, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.
Chỉ là dù khó chịu thì vẫn phải làm, hai người lên xe ngựa, đến quần áo còn chưa kịp thay, đã đi thẳng đến phủ Hòa Ninh.
Phủ đệ của Hòa Ninh nhìn qua giản dị nhưng trang nhã, riêng cánh cổng thôi cũng đã lớn bằng nửa cái sân nơi hai người hiện đang ở.
Nói ra thì cũng kỳ lạ, Tống Thanh Hàn vẫn luôn không hiểu chữ "quận chúa" trong "Hòa Ninh quận chúa" rốt cuộc có ý nghĩa gì. Hòa Ninh và đương kim Hoàng thượng rốt cuộc là quan hệ gì, lại có thể khiến Hoàng thượng tình nguyện gả cả con trai ruột của mình cho y.
Tống Thanh Hàn tiến lên, gõ cửa phủ Hòa Ninh, khi nhìn thấy hạ nhân mở cửa, liền chủ động nói rõ ý định muốn đến thăm.
Cậu vốn nghĩ rằng người ta sẽ phải vào bẩm báo, không ngờ vừa nghe thấy tên mình, hạ nhân kia đã lập tức mở rộng cửa, cung kính nói:
"Mời Tống công tử vào trong, gia chủ nhà ta đã chờ công tử từ lâu rồi."
Tống Thanh Hàn hơi khựng lại, không hiểu tại sao tên của mình lại trở nên "có giá" như vậy - người trong cung nghe đến liền nhường đường, người trong phủ Hòa Ninh nghe xong cũng vội mở cửa đón.