Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 180: Lời thỉnh cầu của Tiểu Thạch Đầu
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn vừa liếc hắn một cái, vừa ngồi dậy từ trên giường, nói:
"Chỉ cho huynh làm ta lo lắng, không cho ta làm huynh lo lắng ư? Trên đời này làm gì có cái lý đó?"
Thấy đệ ấy cố tình bẻ cong lời mình nói, Võ Đại Hổ vừa tức vừa buồn cười, lắc đầu bảo:
"Ta sai rồi. Nhưng đệ cũng không thể vì muốn ta lo mà chạy ra tiền tuyến chứ? Đệ đừng trách ta nói lời khó nghe, nếu ta thật sự bị thương, có mấy thầy thuốc què đó là đủ rồi. Nếu nặng đến mức họ cũng không cứu nổi, đệ đến đó cũng chưa chắc đã có tác dụng. Hơn nữa, dù đệ có đi thật, cũng chưa chắc đã là đại phu riêng của ta."
Lời hắn nói khiến Tống Thanh Hàn nghẹn họng, hồi lâu không thể cãi lại. Nghe bên ngoài vang lên tiếng chuẩn bị bữa ăn, cậu vươn tay đẩy Võ Đại Hổ một cái, bực bội nói:
"Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi ta nói chuyện với huynh."
Đến lúc này, cậu mới thật sự hiểu được vì sao phụ nhân trong thời loạn xưa kia lại đáng thương đến vậy. Một bên là đại nghĩa gia quốc, một bên là tình cảm nhi nữ. Dẫu là người đã trải qua chín năm giáo dục bắt buộc như cậu cũng không thể dễ dàng đưa ra lựa chọn, huống chi là những phụ nhân bị gò bó bởi quan niệm "không có tài, chính là một loại đức hạnh".
Số người ngồi ăn cơm chung mỗi lúc một nhiều, may mà Hoa Liên nhanh tay lẹ chân, vội thêm vài món mới để bàn ăn không trông quá đạm bạc.
Ba huynh đệ kia dường như chưa từng ăn cơm trong hoàn cảnh đơn sơ như thế này, trông có vẻ hơi câu nệ. Cuối cùng, vẫn là người từng hỏi Tống Thanh Hàn "đưa bọn họ ra ngoài rồi việc đầu tiên sẽ làm là gì" chủ động lên tiếng:
"Huynh chẳng phải nói sẽ đưa bọn ta đi ăn một bữa thật ngon sao?"
Tống Thanh Hàn tâm trạng không tốt, nhưng giọng điệu vẫn bình thản:
"Trên đời này thứ ngon nhất chẳng phải là bữa cơm nhà sao?"
Người kia á khẩu, nghĩ ngợi một chút, thấy cũng đúng. Chỉ là bữa cơm nhà trong lòng bọn họ với bữa cơm nhà mà Tống Thanh Hàn nói rõ ràng không giống nhau, nhưng đây dù sao cũng không phải đất Man Di, bắt Tống Thanh Hàn nấu cơm theo kiểu quê nhà bọn họ thì đúng là làm khó người ta rồi.
Nghĩ vậy, y liếc nhìn đứa con lai vẫn im lặng nãy giờ, giọng điệu bỗng trở nên khó hiểu:
"Tống đại phu quả thật rất tốt bụng, cái gì cũng muốn mang về nhà. Chỉ là có vài người, dù cho họ thêm chút thời gian, cũng chỉ là sống lay lắt mà thôi."
Tống Thanh Hàn khẽ ngước mắt, không bỏ sót ánh mắt khinh bỉ trong mắt y, thầm nghĩ: quả nhiên, tình cảnh của đám con lai này vô cùng tồi tệ. Người nước Thanh Mộc bài xích bọn họ, người Man Di cũng bài xích bọn họ, vậy chẳng phải bọn họ đến cả nơi dung thân cũng không có sao?
Thấy đứa con lai kia dừng tay lại, như thể định buông đũa xuống, Tống Thanh Hàn bình thản nói:
"Sống lay lắt cũng là sống. Chỉ có người còn sống mới bận tâm đến chuyện địa vị sang hèn, còn người chết rồi thì ai cũng như nhau cả thôi."
Không ngờ lời này vốn dĩ là để khiến người kia nghẹn họng, nhưng khi lọt vào tai ba huynh đệ lại khiến họ sinh ra cảm giác cộng hưởng vi diệu.
Cả ba người đồng loạt thở dài, ngẩng đầu nhìn trăng sáng ngoài trời, nói:
"Cũng đúng, là bọn ta quá thiển cận rồi. Từ lúc bị bắt tới nay, chẳng phải bọn ta vẫn luôn sống lay lắt đó sao?"
Tuy trên mặt họ không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng khi nói ra những lời ấy, khí chất bi thương toát ra từ họ lại khiến những người xung quanh không khỏi bị lay động. Ngay cả Võ Đại Hổ cũng khẽ dừng tay đang cầm đũa, trong mắt thấp thoáng sự thương cảm.
Qua một lúc, có lẽ sự yên lặng của bầu không khí khiến ba huynh đệ bừng tỉnh, họ bỗng bật cười, nói:
"Ăn cơm đi thôi, đừng để ba huynh đệ bọn ta làm mất hứng mọi người."
Tống Thanh Hàn nhạy bén nhận ra, trên người ba huynh đệ có điều gì đó đang dần thay đổi. Cậu suy nghĩ một lúc, thấy đây không phải chuyện xấu, liền lắc đầu, tiếp tục ngẫm nghĩ lại chuyện Võ Đại Hổ nói trước đó.
Cậu không đồng ý với phần đầu lời Võ Đại Hổ nói, rằng những bệnh mà mấy vị thầy thuốc què kia không chữa được, cậu cũng chưa chắc chữa được. Không dám nói tất cả, nhưng phần lớn, cậu có thể chữa khỏi. Chỉ là, đối với phần sau lời hắn, cậu tạm thời chưa tìm ra lý lẽ để phản bác.
Nếu đi theo người của Thái y viện, chắc chắn phải nghe lệnh chỉ huy của họ, bảo chữa cho ai thì chữa cho người đó. Đến lúc bận rộn, nói không chừng Võ Đại Hổ có bị thương cậu cũng không hay biết, điều đó trái ngược hoàn toàn với mục đích ban đầu của cậu.
Cậu sẵn lòng cứu người khác, nhưng con người ai chẳng có tư tâm riêng. So với người khác, cậu càng muốn ưu tiên bảo đảm an toàn cho Võ Đại Hổ hơn.
Nếu chỉ đi theo Đại Hổ... liệu có khả thi không?
Thấy Tống Thanh Hàn ăn cơm chẳng ngon miệng, Võ Đại Hổ đâu phải không đoán ra tâm tư của cậu. Hắn ăn nhanh mấy miếng rồi bế Tiểu Thạch Đầu qua, chậm rãi cho nhóc uống sữa.
Từ sau khi tìm được chỗ mua dê, Tiểu Thạch Đầu liền không ăn những thứ khác nữa. Dù sao chỉ cần một con dê cạn sữa thì lại mua con khác, con cũ thì giết lấy thịt, cả sữa lẫn thịt đều không lãng phí.
Tiểu Thạch Đầu tuy đã nói được nhiều từ hơn, nhưng bình thường không dễ mở miệng, chỉ khi bị dồn ép mới miễn cưỡng líu ríu vài câu bằng giọng sữa.
Võ Đại Hổ thấy Tiểu Thạch Đầu uống sữa không nghiêm túc, vẻ mặt mơ mơ màng màng chẳng khác gì vẻ thất thần của Tống Thanh Hàn lúc này. Trong mắt hắn chợt lóe lên ý cười, đột nhiên cất tiếng trêu:
"Thạch Đầu à, cha sắp phải ra ngoài đánh trận rồi, con ngoan ngoãn ở nhà một mình được không?"
Hiển nhiên Tiểu Thạch Đầu vẫn chưa hiểu từ "đánh trận" có nghĩa là gì, nhưng lại hiểu "một mình ở nhà" là gì. Miệng nhỏ lập tức mếu máo, giọng sữa non nớt vang lên:
"Thạch Đầu hông muốn ở nhà một mình!"
Võ Đại Hổ nhướn mày, cười khẽ:
"Ồ? Vậy để cha sinh ở nhà với con, chịu không?"
Tiểu Thạch Đầu đã phân biệt rõ ai là "cha", ai là "cha sinh", nghe vậy liền theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tống Thanh Hàn, mắt cong cong, vui vẻ vỗ tay, lớn tiếng nói:
"Được! Thạch Đầu muốn cha sinh!"
Thấy Tống Thanh Hàn đã bị tiếng động bên này thu hút sự chú ý, Võ Đại Hổ thừa thắng xông lên:
"Thạch Đầu à, cha sinh con bây giờ không muốn ở nhà với con, con có muốn khuyên nhủ cha sinh không?"
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng nghiêng người Tiểu Thạch Đầu về phía Tống Thanh Hàn. Tiểu Thạch Đầu cũng phối hợp, lập tức mếu máo, vươn đôi tay trắng trẻo mũm mĩm, dùng giọng nghẹn ngào mà gọi:
"Cha sinh hông cần Thạch Đầu nữa sao? Thạch Đầu ngoan mà, hu hu hu..."
Tống Thanh Hàn nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ trắng mềm đó, lòng liền mềm nhũn, sắc mặt dịu xuống, đưa tay ôm lấy nhóc con, vỗ nhẹ lưng, dỗ dành:
"Cha sinh sao có thể không cần Thạch Đầu được chứ? Cha sinh thương Thạch Đầu nhất, Thạch Đầu ngoan lắm, đừng khóc, đừng khóc..."
Nghe cậu nói xong, Tiểu Thạch Đầu liền im bặt, dụi mặt vào ngực cậu, sau khi lau sạch nước mắt nước mũi thì ngẩng đôi mắt to tròn long lanh lên, đầy mong chờ hỏi:
"Thật hông ạ? Cha sinh sẽ ở nhà với Thạch Đầu ạ?"
Thấy mũi nhóc con đỏ ửng lên, vẻ mặt vừa tủi thân lại vừa hy vọng, Tống Thanh Hàn khẽ thở dài, xoa xoa gáy nhóc, chậm rãi nói:
"Thật, cha sinh sẽ ở nhà với Thạch Đầu."
Nói xong, cậu ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt Võ Đại Hổ đang ngập tràn ý cười, liền tức tối lườm hắn một cái.