Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 2: Phát hiện món ăn mới
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự thật là Võ Đại Hổ không hề có thói quen ngáy khi ngủ, chỉ là hình như ngủ không sâu giấc. Mỗi lần Tống Thanh Hàn tỉnh dậy đi vệ sinh đều bắt gặp hắn mở to đôi mắt sáng rực nhìn mình chằm chằm, khiến cậu giật mình hoảng hốt.
Sáng hôm sau, Tống Thanh Hàn bị đói cồn cào đến mức tỉnh dậy.
Không biết là vì trong bụng còn có thêm một bé con, hay là vì mấy bữa nay đều ăn toàn đồ ăn đạm bạc, không chút dầu mỡ, mà giờ cậu đói vô cùng.
Trong lòng cũng muốn bảo Võ Đại Hổ nấu món gì ngon hơn chút, nhưng vừa nhìn quanh nhà một vòng liền biết yêu cầu đó quả thực hơi khó với hắn rồi.
Tống Thanh Hàn ăn xong cái bánh bao Võ Đại Hổ mới hấp còn nóng hổi, liền nghi ngờ hỏi:
"Ngươi không ăn gì sao?"
Võ Đại Hổ hơi khựng lại, tránh ánh mắt cậu, chậm rãi đáp:
"Ta ăn rồi."
Hai người gần như thức dậy cùng lúc, bánh bao là cậu tận mắt thấy hắn hấp chín, sao có thể ăn rồi được?
Tống Thanh Hàn có chút bực bội. Cậu cũng là người lớn lên trong gia đình nghèo, tất nhiên hiểu rõ nỗi khổ của sự nghèo túng đáng sợ đến mức nào.
Võ Đại Hổ thấy cậu có vẻ mặt khác lạ, tưởng cậu trách mình ăn vụng trước, trong lòng vừa áy náy vừa lúng túng nhưng chuyện này lại khó lòng giải thích, đành cúi đầu không nói, vác giỏ trúc lên lưng, chuẩn bị ra ngoài.
"Ngươi định đi đâu đó?"
Tống Thanh Hàn thấy hắn chuẩn bị ra cửa, liền vội vã bước nhanh mấy bước, ý muốn đi theo hắn.
Võ Đại Hổ lập tức căng thẳng, ánh mắt dừng trên bụng y, cau mày đáp:
"Ta lên núi xem có gì ăn được không, ngươi ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi."
Tống Thanh Hàn nhận ra ánh nhìn đó, chẳng hiểu sao lại thấy... có chút khó chịu.
Quả nhiên, đàn ông ai cũng vậy, lúc nào cũng cho rằng đứa bé trong bụng quan trọng hơn người mẹ.
Cậu từng thấy nhiều chuyện tương tự khi còn làm ở khoa sản. Có lần, một sản phụ không cẩn thận trượt chân ngã ở nhà, làm sảy thai đôi, kết quả chồng cô ta không an ủi một lời, còn trách vợ không chịu nằm yên mà cứ thích đi đi lại lại.
Cái kết sau đó khiến ai nghe cũng phải thở dài, người đàn ông kia nhanh chóng tìm người phụ nữ trẻ hơn, còn sản phụ kia, đến lúc xuất viện vẫn tự trách bản thân – giá mà ngày đó nằm yên dưỡng thai, chờ đến khi hai đứa nhỏ chào đời, thì làm sao chồng lại bị người khác cướp mất chứ?
Nằm yên suốt mười tháng thì người cũng coi như phế rồi. Ngay cả heo nái một lứa đẻ cả chục con cũng đâu phải nằm một chỗ để mang thai.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tống Thanh Hàn tệ đi trông thấy, cậu sầm mặt lại, chẳng buồn giữ ý tứ, nói thẳng: "Ta cũng đi. Ngươi yên tâm, sẽ không để mất đứa con của ngươi đâu."
Võ Đại Hổ há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng mở cửa, nhìn cậu bước ra khỏi sân.
Tống Thanh Hàn từ xa trông thấy phía trước có cánh đồng lúa mì vàng óng cách đó trăm mét, không nhịn được hỏi: "Ngươi không xuống ruộng làm việc à?"
Võ Đại Hổ thu ánh mắt khỏi cánh đồng, nhìn xuống con đường dưới chân cậu, chậm rãi nói:
"Ruộng đã đem làm sính lễ rồi."
Bước chân Tống Thanh Hàn khựng lại, quay đầu nhìn hắn, vừa hay bắt gặp trong mắt hắn thoáng hiện một tia u sầu.
"Ngươi thích y... à không, thích ta nhiều lắm à?" – cậu hỏi.
Nếu không phải vì lý do ấy, thì một kẻ nghèo xơ xác, sao lại đem mảnh ruộng kiếm sống ra làm sính lễ cho người ta?
Võ Đại Hổ lại liếc nhìn bụng y một cái, mím môi khẽ đáp:
"Dù thế nào, ta cũng sẽ cưới ngươi."
Tống Thanh Hàn cúi đầu nhìn bụng mình, thoáng chốc đã hiểu.
Hóa ra là vì đứa trẻ. Hoặc cũng có thể là chút trách nhiệm còn sót lại của một người đàn ông.
Không biết vì sao, cậu lại thấy có chút thương cảm cho nguyên chủ.
Gia đình đem y ra làm vật thế thân, thấy chẳng còn giá trị thì vắt kiệt nốt giọt cuối cùng, gả hai lần, cả hai người đều không yêu y. Đến cả cảm giác được yêu là thế nào cũng chưa từng nếm trải, đã phải nhắm mắt lìa đời.
Mà giờ nghĩ lại, người đáng thương đó... giờ lại là mình. Về sau, cuộc đời thảm hại ấy giờ đây chính là do cậu gánh vác.
Nghĩ tới đây, cậu dừng bước, nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm.
Không được. Phải thay đổi thôi.
Võ Đại Hổ cũng ngừng lại, nhìn cậu một cái, trong mắt hiện rõ sự khó hiểu.
Tống Thanh Hàn đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt sắc bén:
"Ngươi đem cả ruộng đi rồi, sau này tính sống bằng gì?"
Cậu nghĩ kỹ rồi. Hiện giờ cậu và Võ Đại Hổ có mối quan hệ cộng sinh, cùng vinh cùng nhục, một người sa sút thì người kia cũng chẳng khá hơn là bao, ít nhất là về mặt ăn uống thì vậy.
Muốn thoát khỏi tình cảnh hiện tại, không có Võ Đại Hổ phối hợp thì không thể.
Cậu quyết định, tạm thời gác lại thành kiến, hợp tác với hắn.
Võ Đại Hổ thấy ánh mắt cậu có vẻ khác trước, thành thật đáp:
"Ta biết săn bắn, mỗi ngày đều có thể săn được vài con thú rừng nhỏ. Gặp may thì thỉnh thoảng còn bắt được cả heo rừng hay cáo nữa."
Tống Thanh Hàn ngạc nhiên:
"Vậy những thứ đó đâu hết rồi? Sao ta chưa từng được ăn?"
Võ Đại Hổ sợ y hiểu lầm mình ăn vụng, mặt hắn lập tức đỏ bừng, vội vàng giải thích:
"Tất thảy đều phải đổi lấy bạc, trong nhà từ gạo, dầu cho đến thịt, thứ nào cũng phải dùng tiền để mua."
May mà da hắn vốn ngăm đen, nên mặt đỏ cũng không ai thấy, chứ nếu Tống Thanh Hàn mà biết hắn da mặt mỏng như vậy, không biết sẽ trêu chọc hắn đến mức nào.
Nghe vậy, Tống Thanh Hàn gật đầu suy nghĩ.
Săn bắn tuy không cần nhiều vốn, nhưng nếu lỡ bị thương thì thiệt hại lớn. Hơn nữa đến mùa đông tuyết phủ kín núi, dù bản lĩnh cao đến mấy cũng chẳng thể ngày nào cũng săn được mồi. Trước mắt, vẫn nên tìm cách kiếm thu nhập ổn định hơn.
Cậu suy đi tính lại, thứ duy nhất bản thân có thể dùng e là chỉ có y thuật. Nhưng đây là cổ đại - một bác sĩ ngoại khoa mà không có dao mổ, không có bàn mổ, thì chẳng khác nào thiên sứ gãy cánh, có tài cũng đành chịu.
Tuy cậu cũng biết chút kiến thức sản khoa, nhưng nơi này e là chẳng có nổi một nữ nhân nào. Mà đàn ông sinh con... Bản thân cậu còn đang thấp thỏm không yên, đừng nói là giúp ai khác, đến lúc đó chưa biết ai phải đỡ ai.
Võ Đại Hổ thấy vẻ mặt y lúc trầm tư lúc sáng sủa, không nhịn được nhắc nhở:
"Tống công tử, đi thôi. Chậm là không còn thú để săn đâu."
Tống Thanh Hàn giật mình bừng tỉnh, vô thức hỏi:
"Sao ngươi vẫn gọi ta là Tống công tử?"
Thấy Võ Đại Hổ chỉ mím môi im lặng, cậu chợt hiểu – tám phần là do nguyên chủ yêu cầu rồi.
Cậu nghĩ đã là đối tác làm ăn thì cũng nên thân thiết hơn chút, liền chủ động nói khẽ:
"Sau này gọi ta là Thanh Hàn, hoặc Tiểu Hàn cũng được. Ta gọi ngươi là Đại Hổ. Gọi công tử nghe xa lạ quá."
Võ Đại Hổ ngẩn người, rồi gật đầu, lí nhí nói:
"Tiểu... Tiểu Hàn, đi thôi."
Hai người cùng nhau lên núi. Tống Thanh Hàn thấy bên đường có mấy bụi cây quen quen, không nhịn được reo mừng:
"A! Khoai mài*! Đó chẳng phải khoai mài sao?!"
Võ Đại Hổ cúi đầu nhìn tay y đang nắm ống tay áo hắn, trong lòng thầm nghĩ – đây là lần đầu tiên y chủ động kéo tay hắn đấy.
Hắn đưa mắt nhìn theo hướng y chỉ, còn tưởng y thấy thứ gì quý giá lắm, ai ngờ lại là... cây 'gãi ngứa'.
Thấy vẻ mặt đầy hào hứng của Tống Thanh Hàn, hắn kiên nhẫn giải thích:
"Thứ đó gọi là 'cây gãi ngứa', nhựa của nó có độc, dính vào da sẽ gây ngứa đỏ nổi mẩn, thuốc cũng không chữa được."
Tống Thanh Hàn nhìn hắn bằng ánh mắt khó tin, giọng nói run run:
"Ngươi nói... thứ này các ngươi không ăn à?"
Võ Đại Hổ gật đầu. Tống Thanh Hàn mừng rỡ nhảy cẫng, hắn vội đỡ eo y.
Khoảng cách rút ngắn, hai người mặt đối mặt, cả hai đều cảm thấy có chút lúng túng.
Tống Thanh Hàn ho nhẹ một tiếng, mặt đỏ bừng vì vui mừng, chỉ vào bụi khoai:
"Nhanh! Đào hết đi, tối nay chúng ta có thể ăn no một bữa rồi."
Võ Đại Hổ hơi mơ hồ – hắn vừa nói rõ là có độc mà, sao Tống Thanh Hàn vẫn muốn đào chứ?
Nhưng thấy Tống Thanh Hàn vui như vậy, hắn cũng mềm lòng, ngoan ngoãn làm theo.
Đến khi hắn đào đầy nửa giỏ, mới đứng dậy lau mồ hôi rồi hỏi:
"Thế này đủ chưa?"
Tống Thanh Hàn đếm sơ qua, mười tám củ – đủ ăn được vài hôm, vội vàng gật đầu.
Đi thêm một đoạn, thấy Võ Đại Hổ mang vác nặng nhọc, cậu khuyên:
"Hay là cứ để ở đây đã, lát về lấy sau. Ngươi mang nhiều thế này, sẽ mệt lắm đấy."
Võ Đại Hổ hơi sững người, như không ngờ y lại quan tâm hắn, khóe môi bất giác cong lên, lắc đầu:
"Không sao, lát nữa ta không đi đường này nữa."
Tống Thanh Hàn gật đầu, liếc thấy một bóng vàng lướt nhanh qua, bèn quay đầu nhìn theo.
"Kim anh tử*!" – cậu thốt lên đầy phấn khích.
Ngọn núi này đúng là một kho báu. Còn tên ngốc kia lại chẳng nhận ra điều gì.
Võ Đại Hổ bất đắc dĩ đi theo sau, che chắn cho cậu, tiến đến chỗ 'quả cầu gai'.
Hắn biết sinh nam* hay thích mấy thứ màu mè sặc sỡ, nhưng thứ trái toàn gai này ngoài việc có màu vàng thì chẳng dùng làm gì được cả...
Tống Thanh Hàn phất tay áo, mắt sáng rỡ nói: "Hái đi! Ta hái cùng ngươi, thứ này ngâm rượu rất ngon đấy!"
Võ Đại Hổ hơi đau đầu. Bảo hắn đào mấy cây 'gãi ngứa' thì thôi đi, cùng lắm mất nửa nén nhang, nhưng cái thứ gai vàng nhỏ xíu này, hái bao lâu mới đủ? Mà hái xong thì thú rừng chắc cũng chạy hết rồi, còn săn bắn gì nữa?
Tống Thanh Hàn hái được một nắm, hơi ngập ngừng, rồi liếc nhìn cái sọt của Võ Đại Hổ.
Võ Đại Hổ biết sọt của mình đan thưa quá, không đựng được. Vốn định lấy đó làm cớ để khuyên cậu đừng hái thêm nữa, ai ngờ thấy cậu lại dùng chính vạt áo mình để đựng, hắn cuối cùng vẫn mềm lòng. Võ Đại Hổ bước sang một bên, hái một chiếc lá lớn, đan vài đường đơn giản, chẳng bao lâu đã làm ra một chiếc giỏ nhỏ xinh xắn trong tay.
Hắn đưa giỏ cho Tống Thanh Hàn. Nhìn thấy cậu cười rạng rỡ, hắn âm thầm thở dài.
Có lẽ cậu cũng biết, chờ hái xong chỗ kim anh tử này thì trời cũng đã xế chiều rồi. Đến khi trái lấp đầy đáy giỏ, cậu mới chịu ngừng tay, quay sang nói với hắn:
"Đi thôi, đi săn trước đã."
Võ Đại Hổ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bước chân vô thức nhanh hơn vài phần. Chỉ là cứ đi được mấy bước, hắn lại quay đầu nhìn xem cậu có theo kịp không.
Tống Thanh Hàn cũng biết hắn đang sốt ruột, nên không còn ngắm đông ngó tây nữa, lặng lẽ bước sát phía sau.
Đến khi hai bên cây cối càng lúc càng cao lớn, rậm rạp hơn, Võ Đại Hổ mới dừng lại, hạ giọng nói:
"Đến nơi rồi."