Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 201: Dân làng kéo đến
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 201 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Liên Nguyệt che miệng, những giọt lệ dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng trào ra như chuỗi hạt đứt dây, trông thật bi thương, thảm thiết.
Năm đó y cũng từng phẫn nộ, nhưng sau khi trải qua bao sóng gió cuộc đời, y hiểu nhiều chuyện không đơn giản như bản thân vẫn tưởng. Thế nên y không vội gán cho Tuần phủ cái mác kẻ bạc tình, mà dựa vào thế lực của Võ Đại Hổ, y âm thầm quan sát ông một thời gian. Đợi đến khi nhìn rõ con người ông, y mới quyết định có nên kể lại chuyện xưa hay không.
Dù là để chấm dứt hay để tiếp nối, đó cũng là việc y phải làm.
Thấy y nước mắt rơi như mưa, vẻ mặt đầy bi ai, Tuần phủ buông tay khỏi song sắt nhà lao, chậm rãi đưa tay về phía y, nhẹ nhàng vỗ lên vai, khẽ than thở:
"Những năm qua, ngươi đã vất vả rồi..."
Liên Nguyệt cảm nhận được cái chạm nhẹ như cánh chim ấy, liền thấy bao uất ức trong lòng tìm được chỗ trút bỏ, hai tay che mặt, khóc càng thêm nức nở.
Tuần phủ lặng lẽ đợi y khóc xong, thấy y bình tĩnh lại, trong mắt thoáng hiện tia do dự, cuối cùng vẫn hỏi:
"Y... được chôn ở đâu?"
Liên Nguyệt đưa tay lau mặt, nhẹ giọng đáp:
"Ở trong đám hoa nghênh xuân sau núi. Nghe nói... y thích nhất đến nơi đó..."
Vừa nghĩ đến cảnh ngộ bi thương của người cha đã sinh ra mình, giọng y lại nghẹn lại.
Tuần phủ khẽ gật đầu, không rõ là đồng tình hay chỉ để ra vẻ đã biết.
Khi ánh mắt ông lướt qua bụng y, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén, trầm giọng hỏi:
"Cha đứa bé quả thật là người Man Di kia?"
Liên Nguyệt khựng lại, rồi không chút do dự đáp:
"Đúng vậy. Ta bơ vơ từ nhỏ, cả đời chỉ gặp được một người đáng để ta gửi gắm, nên chẳng để ý đến xuất thân của hắn. Chỉ là không ngờ... hắn lại nghĩ giống như ngài."
Thấy ánh mắt y ảm đạm, câu chất vấn của Tuần phủ đến miệng lại nuốt ngược vào, chỉ khẽ nói:
"Người Man Di làm sao đáng để gửi gắm chứ? Chờ đứa bé sinh ra, ngươi có biết nó sẽ phải đối mặt với những gì không?"
Không ngờ Liên Nguyệt vốn dĩ trông thông tuệ, khi đối diện với vấn đề này lại tỏ ra ngây thơ như trẻ con, cau mày nói:
"Có thể đối mặt với gì chứ? Cho dù ta phải nuôi một mình, ta cũng sẽ nuôi nó thật tốt. Dù sao ta khác y năm xưa, ta có tiền."
Khóe môi Tuần phủ khẽ nở nụ cười khổ, lắc đầu giọng trầm thấp:
"Đợi khi ngươi thấy kẻ khác ức hiếp, làm hại, sỉ nhục con ngươi, e là sẽ không còn nghĩ như vậy."
Liên Nguyệt khẽ cười lạnh, nhướng mày:
"Thì sao chứ? Ta cũng bị người khác chèn ép mà lớn lên. Chỉ cần còn sống, cái gì rồi cũng sẽ có thôi."
Thấy y cực đoan như thế, Tuần phủ môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói thêm, chỉ khẽ thở dài một tiếng, đấm ngực ho khan dữ dội.
Nhìn lồng ngực ông phập phồng dữ dội, Liên Nguyệt siết chặt đôi bàn tay đang siết chặt vào nhau, môi run run, khẽ hỏi:
"Không có cách nào thuyên giảm sao?"
Đợi cơn ho dừng lại, sắc mặt Tuần phủ đã đỏ bừng, ông đưa tay lau khóe miệng, chậm rãi đáp:
"Là tật cũ để lại từ những năm trước. Đã gặp nhiều đại phu, uống nhiều thuốc, nhưng cũng không có ích gì."
"Có lẽ... đây chính là hình phạt y dành cho ta."
Tuần phủ khựng lại, ánh mắt rơi xuống nền đất, không biết đang nghĩ gì.
Trong đầu Liên Nguyệt chợt nhớ đến lời Tống Thanh Hàn, lòng bỗng trở nên bình ổn, trầm giọng nói:
"Ngài định phán xử ta và Lư Sâm thế nào?"
Lời này khiến Tuần phủ như sực tỉnh, ông nhìn y thật kỹ, bỗng nói:
"Ngươi hãy hứa với ta, trong chuyện này không được lừa dối ta, được chứ? Nếu có ai uy hiếp ngươi, ngươi cứ nói thật với ta. Tuy ta chưa từng làm tròn bổn phận của một người cha, nhưng vì ngươi, ta nguyện dốc hết tất cả."
Câu nói cuối cùng ấy chạm đến nơi mềm yếu nhất tận sâu đáy lòng Liên Nguyệt, khóe mắt y đỏ lên, suýt nữa lại rơi lệ.
"Ta hứa với ngài, ta nhất định sẽ nói thật. Nếu không, để đứa nhỏ chưa chào đời này của ta không thể thuận lợi sinh ra."
Tuần phủ khựng lại, dường như không thể thốt thêm lời nào. Dù rằng chuyện lấy con cái ra thề độc ông chẳng phải lần đầu chứng kiến, nhưng khi người thề là chính đứa con ruột của mình, cảm giác ấy lại hoàn toàn khác hẳn.
Liên Nguyệt đưa tay đặt lên bụng, lặng lẽ nói thầm trong lòng:
"Ngài nguyện vì ta mà dốc hết tất cả, ta lẽ nào lại không như thế? Dù sao đứa nhỏ này sinh ra cũng định sẵn là không cha, vậy thì đừng trách ta nhẫn tâm. Giữa cha và con, ta cuối cùng vẫn sẽ chọn cha thôi..."
Khi chủ đề này khép lại, Tuần phủ thấy Liên Nguyệt khẽ rùng mình một cái, đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng vẫn thở dài, khẽ nói:
"Thôi được, ngươi theo ta ra ngoài, đổi chỗ khác ở đi."
Không ngờ Liên Nguyệt lại không chịu, lắc đầu nói:
"Ngài làm quan xưa nay công bằng chính trực, nếu vì một mình ta mà phá bỏ quy tắc, ắt sẽ khiến người khác nghi ngờ, đến lúc đó e rằng còn ảnh hưởng đến tiền đồ của ngài. Ta cứ ở đây đi, dù sao ngày mai cũng sẽ rõ ràng thôi."
Thấy y kiên quyết, Tuần phủ vốn không giỏi khuyên người, đành nói:
"Được, vậy đành để ngươi chịu ủy khuất một đêm. Đúng rồi, cái vật kia, bình thường ngươi vẫn để nó ở trước ngực sao?"
Liên Nguyệt ngẩn ra, do dự đáp:
"Đúng vậy, sao thế?"
Tuần phủ nhìn y chằm chằm, cuối cùng lắc đầu:
"Không có gì, tùy tiện hỏi thôi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt."
Chờ Tuần phủ đi rồi, Liên Nguyệt đứng nguyên một chỗ suy nghĩ một hồi, luôn cảm thấy rằng câu hỏi cuối kia ẩn chứa điều gì đó sâu xa. Chỉ tiếc hiểu biết của y về chuyện này quá ít, không thể lý giải được.
Nếu trong chuyện này để lộ sơ hở, không biết ngày mai ông ấy sẽ đối xử với mình thế nào...
Giữa hàng lông mày Liên Nguyệt thoáng hiện lên nét lo âu, khẽ thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống đống chăn chiếu.
Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ hoàn toàn không hay biết chuyện xảy ra trong nhà lao. Sau khi thu dọn xong đồ đạc ở nhà, hai người chuẩn bị sang từ biệt Hòa Ninh, dù sao chuyến đi này cũng chẳng biết đến bao giờ mới có thể trở về.
Chỉ là, vừa mở cửa ra, liền thấy một đám người hùng hổ đi tới, quát lớn:
"Người đâu? Cái đồ tạp chủng đó đi đâu rồi? Chúng ta giao nó cho ngươi, đâu phải để ngươi làm nó mất tăm mất tích thế!"
Thấy những người này dường như chính là đám dân làng hôm trước từng hò hét muốn thiêu sống đứa con lai, Tống Thanh Hàn vẻ mặt bình tĩnh, nói:
"Ta chỉ phụ trách trị thương cho nó, còn việc canh giữ vốn là do làng các ngươi tự cử người ra. Muốn gây chuyện thì các ngươi cũng nên tìm bọn họ."
Ánh mắt cậu đảo một vòng, cuối cùng cũng thấy Đại Cẩu và Nhị Cẩu đang co đầu rụt cổ đứng nép trong góc, khóe môi không khỏi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Đám người này dường như không có ý định nói lý lẽ, vung vẩy mấy thứ vũ khí trong tay, quát:
"Người là mất trong nhà ngươi, không tìm ngươi thì tìm ai? Chắc chắn ngươi thông đồng với kẻ ngoài, lén đưa nó đi rồi! Đại Cẩu, Nhị Cẩu, các ngươi nói có phải không?"
Bị gọi tên, Đại Cẩu và Nhị Cẩu giật nảy mình một cái, lớn tiếng nói:
"Phải! Trong sân nhà bọn họ thường xuyên có mấy kẻ kỳ quái lui tới, còn không cho chúng ta nhìn thấy, chắc chắn là có vấn đề!"