Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 218: Quỷ tài y thuật
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn khựng lại một chút, chợt hiểu ra. Đám người này hẳn đã biết Thư Lạc từng chữa trị vết thương ở tay chân cho vị đại nhân kia, nhưng lại không biết y có thể giúp các chi đó hồi phục chức năng, nên mới tỏ ra kinh ngạc đến vậy.
Xem ra bọn họ tìm đến Thư Lạc chẳng qua cũng chỉ để thể hiện sự có mặt của mình, còn đối với thương thế của chính mình thì lại không còn chút hy vọng nào.
Nghĩ vậy, cậu tiếp tục nói:
"Ta không rõ các ngươi có chức vị gì, nhưng nhìn cảnh cả đám chen chúc trong một lều thế này, trong khi vị đại nhân kia lại có hẳn một lều riêng, thì cũng đủ thấy các ngươi thấp kém hơn hắn nhiều."
Có người lập tức phản bác:
"Chẳng qua là nhà hắn thế lực lớn thôi! Nói về bản lĩnh thực sự, chưa chắc đã hơn đâu!"
Tống Thanh Hàn hơi nhướng mày, khóe môi khẽ cong, nửa cười nửa không:
"Việc bắt nạt người khác thì đúng là khó nói, còn những thứ khác... ta không dám chắc. Ta chỉ biết vị đại nhân kia một lòng muốn trị lành thương thế để kịp tham gia đợt xung phong sắp tới. Còn các ngươi thì ở đây than vãn không ngừng, lại còn đòi lột da, rút gân vị đại phu đang chữa trị cho mình."
Không ngờ lời cậu lại bị người khác phản bác, có ai đó ở góc lều thì thầm:
"Không phải than vãn đâu, đau quá, không chịu nổi thật mà..."
Trong bầu không khí tĩnh lặng lúc này, câu nói ấy nghe càng rõ, khiến mọi người đều tỏ vẻ khó xử, không biết nên tức giận hay bật cười.
Nhưng ngoài hai cảm xúc đó ra, trong lòng họ cũng ít nhiều cảm thấy ngượng ngùng. Suy cho cùng, những gì Tống Thanh Hàn vừa nói thể hiện sự đối lập quá rõ ràng.
Tống Thanh Hàn quét mắt một vòng, thấy không ai còn tỏ thái độ bất mãn, bèn trầm giọng nói:
"Được rồi. Ta biết các ngươi bị thương khó chịu, nhưng việc tùy tiện đến đây gây rối chấm dứt tại đây. Ta sẽ xử lý vết thương cho các ngươi. Ta chỉ nói một lần, các ngươi có nhớ hay không, có làm theo hay không là việc của các ngươi. Còn việc ta có coi thường các ngươi hay không, đó cũng là việc của ta."
Trong lều vang lên vài tiếng xì xào, nhưng không ai phản đối. Tống Thanh Hàn điều hòa hơi thở, lấy dụng cụ phẫu thuật đã khử trùng, nhanh chóng bắt tay vào việc.
May mắn là trong quá trình xử lý, không ai kêu đau hay than vãn, như thể đều cố gắng nhịn để chứng minh với cậu rằng họ không phải kẻ nhát gan.
Thư Lạc sau khi xong việc chuẩn bị rơm rạ thì đứng một bên tò mò quan sát. Nhìn đám người kia sau khi qua tay Tống Thanh Hàn liền ngoan ngoãn như thỏ con, y thầm thán phục trong lòng.
Đúng là kẻ mạnh có quyền át kẻ yếu, đối với những lão gia này, phải dùng thái độ cứng rắn mới trị được, nếu không sẽ bị họ nắm thóp ngay.
Tống Thanh Hàn tay không ngừng nghỉ, xử lý xong một người liền khử trùng dụng cụ, tiếp tục với người kế tiếp. Mãi đến khi ca cuối cùng hoàn tất, cậu mới dọn dẹp dụng cụ và đứng dậy.
Thấy thân hình cậu khẽ chao đảo, Thư Lạc theo bản năng đỡ lấy cánh tay cậu, lo lắng nói:
"Không sao chứ? Vất vả rồi."
Những người kia nghe thấy động tĩnh liền nhìn về phía Tống Thanh Hàn, thấy sắc mặt cậu tái nhợt, bước chân loạng choạng, hoàn toàn khác với dáng vẻ cao ngạo khi bước vào trước đó. Trong lòng họ ít nhiều cũng cảm thấy khó chịu, đè nén ý muốn cử động, ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế theo lời Tống Thanh Hàn dặn.
Tống Thanh Hàn khẽ lắc đầu, tự đứng vững, vén màn lều bước ra, trầm giọng nói:
"Trời còn chưa tối, vẫn có thể xử lý thêm vài người nữa. Ta nghĩ ở đây đâu chỉ có bấy nhiêu người bị thương."
Thư Lạc thấy cậu có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào, không khỏi trách móc:
"Ngươi thôi đi, vài người gì chứ! Nếu làm tiếp thì lại là cả một lều nữa, đến lúc đó ngươi có chịu nổi không? Đừng có giữa chừng ngất xỉu, ta không cứu được ngươi đâu."
Thật ra Tống Thanh Hàn cũng biết lời Thư Lạc là hợp lý. Trong cùng một lều, nếu thấy người khác đều đã được phẫu thuật, chỉ còn mình chưa được thì trong lòng tất nhiên sẽ khó chịu. Nhưng thêm nhiều người nữa, cậu lại không thể chịu đựng nổi.
Suy nghĩ một lát, cậu ngẩng đầu hỏi Thư Lạc:
"Ngươi vừa rồi đứng xem lâu như vậy, có lĩnh hội được điều gì không?"
Thư Lạc mắt tròn xoe ngạc nhiên, y không hiểu vì sao cậu lại hỏi vậy. Nhưng vì tin tưởng cậu, y do dự một lúc rồi vẫn đáp:
"Lĩnh hội... ờ... chắc là... kim chỉ khâu rất quan trọng?"
Thấy Tống Thanh Hàn nhìn mình mà không nói gì, y do dự lên tiếng:
"Vung dao phải nhanh, chuẩn xác, và dứt khoát?"
Tống Thanh Hàn bỗng vỗ tay một cái, chỉ vào y và nói:
"Không sai, ngươi đã nắm được tinh túy của việc phẫu thuật rồi. Ngay cả Văn Hiên lần đầu ngộ ra điều này cũng phải mất một thời gian. Vậy thì... lát nữa ta sẽ đứng xem ngươi làm."
Thư Lạc há hốc miệng, ngây người nhìn Tống Thanh Hàn, không thể tin nổi:
"Ngươi nói gì? Ta làm? Giống như ngươi vừa nãy? Ta không làm đâu, đáng sợ lắm, toàn máu thôi..."
Tống Thanh Hàn nghi hoặc liếc nhìn y, nhíu mày:
"Đã bị kéo đến đây rồi, ít nhất cũng được coi là nửa thầy thuốc, sao vẫn còn sợ máu? Mấy hôm nay chẳng phải đã quen với mùi này rồi sao?"
Thấy Thư Lạc dường như muốn phân bua, Tống Thanh Hàn liền phất tay, thản nhiên nói:
"Quyết định vậy đi, ngươi không có quyền phản kháng. Nếu không, ta sẽ rút lại cơ hội giúp ngươi vào lần tới."
Thư Lạc nhìn bóng lưng Tống Thanh Hàn đi phía trước, chỉ cảm thấy đầu óc mình giờ có hơi choáng váng.
Thì ra Tống Thanh Hàn còn định giúp y thêm một lần nữa? Tốt như vậy sao? Vậy sau này nếu mình bị bệnh, chẳng phải là không cần tốn tiền sao?!
Y vui vẻ xoa tay, chạy theo Tống Thanh Hàn, chỉ tay sang một bên:
"Đi bên kia đi, bên đó ta quen thuộc hơn, bên trong đều là những người không còn sức chống cự."
Thấy y nhanh chóng thay đổi tâm trạng, Tống Thanh Hàn liếc nhìn y với ánh mắt khó hiểu, thầm nghĩ chẳng lẽ mình may mắn đến mức tùy tiện tìm được một người mà lại là kỳ tài về y thuật sao?
May mà sự thật rất nhanh đã chứng minh Tống Thanh Hàn đã nghĩ quá nhiều. Thư Lạc không phải kỳ tài y thuật, mà là quỷ tài trong y thuật. Động tác nhanh đến mức khiến Tống Thanh Hàn hoa cả mắt, tim đập thình thịch, chỉ sợ khi dao của y rời khỏi thịt sẽ khiến vết thương bị rạch nát bươn như tấm vải rách.
Thư Lạc hoàn toàn không nhận ra điều gì, vẻ mặt vui vẻ ngắm nhìn "tác phẩm" của mình. Thấy bệnh nhân và Tống Thanh Hàn đều hơi há hốc miệng, dường như vẫn chưa hoàn hồn, y không nhịn được hất cằm ra hiệu:
"Ngươi! Bôi thuốc đi!"
Tống Thanh Hàn mím môi, nhanh chóng giúp bệnh nhân bôi thuốc, băng bó xong mới nhỏ giọng dặn dò vài điều cần lưu ý. Đứng dậy, cậu mới nói với Thư Lạc:
"Không tệ, xem ra hôm nay có thể xử lý xong cả lều này đấy."
Thư Lạc hoảng hốt, tay cầm dao run rẩy, lắp bắp:
"Ta... ta trưa nay chưa ăn no, giờ bắt đầu thấy người mềm nhũn ra rồi, choáng quá..."
Thấy y như vậy, Tống Thanh Hàn thản nhiên đáp:
"Lát nữa ta làm, ngươi kích động làm gì."
Nghe không đến lượt mình, sắc mặt Thư Lạc dịu xuống, lại trở về bộ dạng hăng hái, cầm dao nhanh chân bước tới chỗ bệnh nhân kế tiếp.