Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 220: Lời cầu xin của đám người
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 220 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đội trưởng trại ngựa vừa thấy Võ Đại Hổ rút đao liền rụt người lại theo bản năng. Thấy lời nhắc nhở của mình bị hắn bỏ ngoài tai, gã cũng không nói gì thêm, lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài.
Thị vệ nhận được ám hiệu bằng mắt của Võ Đại Hổ, lẳng lặng đi theo sau đội trưởng trại ngựa, cùng hướng về phía xa.
Hắn rút tầm mắt về, liếc nhìn Gia Nghi một cái, nói giọng trầm thấp:
"Ngươi cứ về trước đi. Nếu chuyện hôm nay là họa, ta sẽ một mình gánh chịu. Nếu là phúc, ngươi sẽ có được phần thưởng xứng đáng. Nhưng trước khi ta cho phép, không được hé răng nửa lời với người ngoài, hiểu chưa?"
Thân thể Gia Nghi khẽ run, vậy mà chẳng thấy giọng điệu cứng rắn, đầy vẻ công vụ của Võ Đại Hổ đáng ghét, ngược lại trong lòng còn tràn ngập niềm vui. Y cúi đầu hành lễ:
"Đa tạ đại nhân, Gia Nghi nhất định sẽ ghi nhớ lời đại nhân, mãi mãi không quên."
Võ Đại Hổ hoài nghi liếc nhìn y, không hiểu sao lại thêm vào câu "mãi mãi không quên", chỉ cho rằng y đọc nhiều thoại bản quá nên quen miệng. Hắn tùy tiện phất tay:
"Đi đi, rửa sạch mặt rồi hãy ra, kẻo dọa người trên đường."
Nói xong, hắn cũng chẳng buồn nhìn gương mặt tái mét trong chớp mắt của Gia Nghi, vén màn bước ra, xác định phương hướng rồi đi theo con đường mà đội trưởng trại ngựa đã chỉ.
Gia Nghi đứng ngây người một lúc mới hoàn hồn. Vừa bình tâm lại, y đã loạng choạng đi tìm gương đồng, nhưng đội trưởng trại ngựa vốn không phải là nam nhân, đâu có bận tâm đến dung mạo, nên trong trướng đương nhiên chẳng có thứ đó.
Tìm khắp một lượt vẫn không thấy, gương mặt Gia Nghi lúc này trông chẳng khác gì một ngọn núi lửa sắp phun trào.
May thay, có chậu nước ở góc trướng khiến y chợt nhớ ra. Y vội vã chạy tới, ghé sát mặt vào mặt nước, lợi dụng chút ánh sáng mờ ảo để quan sát.
Hai vệt đen từ khóe mắt chảy dài xuống, phấn hồng không biết từ lúc nào đã vón cục thành từng mảng, dính loang lổ trên mặt. Bị che đi như vậy rồi thì còn ai nhận ra được dung mạo thanh tú vốn có của y đây?
Vừa nghĩ tới chuyện mình nãy giờ còn làm nũng trước mặt Võ Đại Hổ với gương mặt này, Gia Nghi không khỏi rùng mình một cái, vô cùng hối hận.
Thảo nào hắn không có chút phản ứng nào, y còn tưởng hắn là quân tử chính trực, không ngờ vấn đề lại ở chính mình!
Trong cơn giận dữ, y hất tung màn bước ra ngoài. Còn chưa kịp nhìn rõ người trước mặt là ai, đã nghe thấy tiếng kêu khe khẽ, rồi một đôi mắt kinh ngạc lướt qua y, khiến y vội vàng cúi đầu, che mặt bỏ chạy.
Câu "kẻo dọa người trên đường" của Võ Đại Hổ như vẫn văng vẳng bên tai, Gia Nghi siết chặt nắm đấm, lờ mờ nghe thấy cả tiếng nghiến răng ken két của chính mình. Do dự một lát, y vẫn giận dữ tiếp tục giơ tay che mặt, sải bước về trướng của y.
Tống Thanh Hàn vừa đi vừa ngoái đầu nhìn Gia Nghi một cái, thầm đưa tay vỗ ngực như trút được gánh nặng trong lòng. May là Gia Nghi chưa nhận ra cậu. Nếu không phải cậu biết chắc ngoài Gia Nghi thì từ trướng đó sẽ không có ai khác đi ra, e là cậu cũng chẳng thể nhận ra nổi, bởi lớp trang điểm kia thật sự quá mức... kinh khủng rồi.
Cậu cẩn thận đi theo sau Võ Đại Hổ, cùng tiến về phía trước.
Đội trưởng trại ngựa dẫn đường, xem chừng là đang dẫn đến khu vực giam giữ tù binh, trùng khớp với dự đoán trước đó của hắn.
Dù sao thì chuyện này cũng chẳng quang minh chính đại chút nào, cho dù có người bao che thì cũng sẽ không dám lớn tiếng khoe khoang, vì thế nơi được chọn tất nhiên phải kín đáo, dễ giữ kín bí mật.
Mà khu tù binh vốn là một trong những chỗ ít người qua lại, nên hiển nhiên trở thành lựa chọn hàng đầu của bọn chúng.
Khi gần tới trước một trướng lều lớn hơn bình thường, tên đội trưởng bỗng dừng lại, quay đầu nhìn thị vệ một cái, chắp tay khẩn cầu.
Nếu muốn cả hai bên đều vui vẻ, thì gã tự nhiên không thể ra mặt vào lúc này. Bằng không, nếu người bên trong thắng, chắc chắn sẽ chẳng đối xử tốt đẹp gì với một "kẻ mách lẻo" như gã, cho dù là vì gã bị ép buộc.
Thế nhưng, thị vệ đã sớm được Võ Đại Hổ dặn dò, bất kể đội trưởng trại ngựa có khẩn cầu thế nào, bọn họ cũng không hề nhúc nhích, chỉ có bàn tay đặt trên chuôi đao bên hông siết chặt hơn, như đang ngầm truyền đi một tín hiệu.
Tên đội trưởng bất lực, chỉ đành thở dài chấp nhận số phận, chần chừ bước lên. Ngay khoảnh khắc vén màn, gã thu lại vẻ khổ sở trên mặt, cố gắng nặn ra một nụ cười dâm tà nhất có thể.
Người bên trong thấy gã chỉ đi một mình, dường như có chút bất mãn, cất giọng oang oang nói:
"Không phải nói hôm nay có hàng mới sao? Thế nào? Ngươi tự mình dùng xong rồi không định chia sẻ sao? Tốt đến vậy sao?"
Đội trưởng trại ngựa cười khổ một tiếng, vừa định mở miệng thì khóe mắt thoáng thấy trướng lều rung lên một cái, tim gã lập tức thắt lại, hét lớn:
"Cẩn thận!"
"Rầm!" Trướng lều đổ sập, đè cho đám người bên trong chẳng thể nhúc nhích nổi, chứ đừng nói đến chuyện mặc lại quần áo.
Võ Đại Hổ vén tấm màn lều lên, vừa trông thấy một mảng thân thể trắng nõn là lập tức nhíu mày, phất tay ra hiệu cho các thị vệ:
"Dùng dây trói họ lại, đưa về chỗ Đại tướng quân."
Lúc này mới thấy được lợi thế của việc chọn nơi này, dù cho tiếng động lớn như thế vẫn chẳng có ai chạy đến tò mò xem xét.
Phát hiện trong đám người này có mấy tướng lĩnh thân phận địa vị không hề tầm thường, hắn càng nhíu chặt đôi mày, môi mím chặt thành một đường thẳng, như đang cố nén cơn giận.
Cuộc sống trong quân doanh quả thật dài dằng dặc và cô độc, vì vậy Hoàng thượng từng cho phép tướng lĩnh tùy theo cấp bậc mà mang theo một đến hai gia quyến. Võ Đại Hổ biết rõ những kẻ trước mặt đây đều đã mang gia quyến theo, không ngờ chúng lòng tham không đáy, chỉ vì để mua vui mà đến cả đạo đức tối thiểu cũng không màng.
Ấy vậy mà mấy kẻ đó chẳng hề nhận ra cơn giận của hắn, ngược lại còn thản nhiên nhặt miếng vải bên cạnh che đi những chỗ trọng yếu, rồi đứng dậy nói với giọng điệu chất vấn:
"Ngươi đang làm gì thế? Muốn tạo phản à?"
Vừa mở miệng đã chụp cho Võ Đại Hổ một cái mũ lớn, mục đích là để hắn sợ hãi, rồi từ đó giành quyền chủ động. Đáng tiếc, Võ Đại Hổ vốn chẳng phải người hay do dự, nghĩ trước nghĩ sau. Thấy thị vệ hơi ngần ngại, hắn đích thân tiến lên, dùng dây trói gô bọn chúng lại, mặc kệ ánh mắt phẫn nộ của bọn chúng, điềm nhiên nói:
"Có gì thì lát nữa nói với Đại tướng quân. Còn Đại tướng quân có tin hay không, đó là chuyện của bọn ngươi."
Thấy hắn cứng rắn như thế, đám người kia cuối cùng cũng bắt đầu sợ, giọng mềm hẳn xuống:
"Có chuyện gì thì thương lượng, thương lượng được thôi mà. Bọn ta biết sai rồi, thật sự sai rồi. Xét đến việc ngày mai ta là thống lĩnh, ngươi tha cho bọn ta một lần đi. Bọn ta đảm bảo sẽ không tái phạm. Nếu còn để ngươi bắt được, mặc ngươi xử trí!"
Trong mắt Võ Đại Hổ lóe lên một tia do dự. Thấy vậy, bọn chúng tưởng đã có hy vọng, liền vội thêm dầu vào lửa:
"Giờ mà tìm người thay bọn ta cũng không kịp nữa đâu. Chi bằng để bọn ta lập công chuộc tội? Ngày mai bọn ta nhất định sẽ thắng đẹp một trận. Đánh cho bọn Man Di chó má chạy tan tác!"