Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 225: Lời cổ vũ thầm lặng
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thủ lĩnh quân y rất muốn nói "không thể", nhưng khi đối diện với hơn chục ánh mắt đổ dồn vào hắn, cổ họng nghẹn lại, không sao nói ra lời ấy.
Hắn gật đầu gượng gạo, đưa tay sờ mũi, ấp úng: "Có thể thì có thể... chỉ sợ là chẳng ai rảnh tay làm, cho nên..."
Tống Thanh Hàn khựng lại một chút, bình thản bế thi thể lên, vừa bước ra ngoài vừa nói: "Vậy lát nữa ta tự làm."
Dù những người ở đây có lẽ chẳng để tâm chuyện ở chung với tử thi, nhất là khi đó là huynh đệ chí thân của họ, nhưng Tống Thanh Hàn vẫn phải nghĩ đến những ảnh hưởng khác, bèn đem thi thể ra ngoài.
Thư Lạc khẽ thở dài, lấy rượu của Tống Thanh Hàn khử trùng tay, nhận lấy dao mổ, lặng lẽ bắt đầu ca phẫu thuật tiếp theo.
Thủ lĩnh quân y đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng bức bối, như thể không khí trong trướng cứ nóng dần lên, sắp thiêu cháy cả người.
Cả trướng ai nấy đều bận rộn, chỉ riêng hắn đứng không, trông chẳng khác nào kẻ dư thừa.
Cuối cùng, hắn không chịu nổi nữa, ghé sát Tống Thanh Hàn thì thầm: "Ta đi chuẩn bị việc hỏa táng."
Chờ Tống Thanh Hàn gật đầu, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ra khỏi trướng, như thể có thứ gì đáng sợ đang đuổi theo sau lưng.
Khi xử lý xong công việc ở trướng này, trời đã hoàn toàn tối. Thủ lĩnh quân y cầm ba hộp tro cốt, do dự nói với Tống Thanh Hàn: "Ngươi thật sự muốn đến những nơi bọn họ nói sao? Ngay cả tên ta còn chưa từng nghe qua, chắc hẳn là những nơi hẻo lánh lắm... biết đâu một nơi ở tận trời nam, một nơi ở tận phương bắc cũng nên..."
Tống Thanh Hàn khoác hành lý lên lưng, xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, rồi đón lấy cả ba hộp tro cốt, ánh mắt lướt qua hắn, giọng trầm ổn: "Người không thể thất tín. Đã hứa thì phải làm. Còn chuyện có phiền hay không, xin đại nhân đừng bận tâm."
Nghe hai chữ "đại nhân" ấy, mặt thủ lĩnh quân y nóng bừng, hệt như bị ai tát một cái.
Thấy Tống Thanh Hàn sắp rời đi, hắn ngập ngừng một lát, rồi không nhịn được hỏi: "Có cần ta xin cấp trên điều ngươi về đây không? Khi đó sẽ không bắt ngươi làm việc hằng ngày, chỉ khi nào muốn thì đến giúp cũng được..."
Tống Thanh Hàn dừng lại một chút, dứt khoát lắc đầu: "Không cần. Ta còn phải chăm con, không thể ở đây suốt. Cứ để ta ghé qua khi rảnh là được. Nếu bận quá, cứ bảo Thư Lạc đến tìm ta lấy những thứ này. Dù sao y giờ cũng đã gần như làm được việc này rồi."
Thư Lạc có năng khiếu bắt chước cực kỳ tốt. Dù không hiểu nguyên lý phẫu thuật, y vẫn có thể sao chép từng động tác của Tống Thanh Hàn chính xác đến kinh ngạc. Tiếp xúc càng lâu, Tống Thanh Hàn càng khâm phục khả năng ấy.
Cần phải biết rằng, ngay cả Nguyên Văn Hiên - người đã nắm rõ hoàn toàn bệnh lý - khi tự tay cầm dao mổ vẫn gặp không ít khó khăn. Còn những vấn đề đó lại hoàn toàn không tồn tại với Thư Lạc. Nếu một ngày nào đó có thể kết hợp sở trường của cả hai...
Chỉ nghĩ thôi Tống Thanh Hàn đã thấy tương lai tốt đẹp. Khi ấy, trên đời sẽ có thêm một "người như cậu", bản thân cậu sẽ không bị coi là kẻ dị biệt, cũng không lo lúc mình ngã bệnh sẽ chẳng ai biết cách chữa trị.
Dù vậy, hiện tại đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi. Thân phận của Thư Lạc vẫn là ẩn số, việc hai người gặp nhau ở quân doanh vốn chỉ là ngẫu nhiên. Sau này còn có thể gặp lại hay không vẫn chưa biết được huống chi là đưa y đi gặp Nguyên Văn Hiên.
Về đến lều của mình, Tống Thanh Hàn vừa đặt ba hộp tro cốt xuống thì đã nghe Gia Nghi dùng giọng điệu đầy ghét bỏ nói: "Ngươi rơi xuống hố phân à? Làm ơn ra ngoài rửa sạch rồi hãy quay lại. Ngươi không ngửi thấy không có nghĩa là bọn ta cũng không ngửi thấy. Cái mùi này bám cả đêm thì còn ngủ nghê gì nữa?"
Tống Thanh Hàn liếc nhìn y một cái, thấy y đang soi gương trang điểm, bèn nhướng mày: "Sao? Lại định đi gặp Võ đại nhân?"
"Ngươi làm sao biết?!" - Tay Gia Nghi khẽ run, lớp phấn vừa dặm kỹ lập tức rơi lả tả xuống, như một trận tuyết vụn nhỏ rơi xuống.
Thấy y trừng mắt nhìn mình, Tống Thanh Hàn khẽ bật cười, lắc đầu: "Trang điểm nhạt quá. Nam nhân đều thích đậm một chút, nhìn mới kích thích."
Gia Nghi nhìn theo bóng lưng cậu đang cầm quần áo đi ra ngoài, trong mắt thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Quay lại soi gương, càng nhìn càng thấy lớp trang điểm của mình quả thật hơi nhạt nhòa, thế là y không nhịn được, lại lấy phấn dặm thêm một tầng nữa, môi cũng tô cho đỏ tươi, cả gương mặt lập tức trở nên mê hoặc hơn hẳn.
Tống Thanh Hàn lau người thay đồ xong, không hiểu nghĩ sao lại không vội đi đón Tiểu Thạch Đầu, mà vòng sang lều của Võ Đại Hổ.
Lúc cậu đến nơi, Gia Nghi vừa mới được cho phép bước vào, vẻ mặt vô cùng phấn khích, đến mức lớp phấn hồng trên má cũng ửng đỏ hơn.
Bên trong lều, Võ Đại Hổ không hề có biểu cảm gì. Đợi Gia Nghi hành lễ xong, hắn trầm giọng hỏi: "Ngươi có việc gì?"
Gia Nghi hơi cúi đầu, vạt áo trước ngực hờ hững buông lơi, để lộ một mảng trắng ngần, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
"Gia Nghi lo cho đại nhân, đặc biệt mang thuốc mỡ đến. Không biết hôm nay đại nhân xuất hành có thuận lợi không ạ?"
Võ Đại Hổ thậm chí không nhìn lọ thuốc mỡ trong tay y, mặt vẫn lạnh tanh như băng: "Đa tạ. Tấm lòng của ngươi ta xin ghi nhận. Nếu không còn chuyện gì khác thì ta muốn nghỉ ngơi rồi."
Bỏ công sức ăn vận tỉ mỉ mà đổi lại kết quả như vậy, ánh mắt Gia Nghi thoáng hiện lên một tia không cam lòng. Y cất thuốc mỡ đi, chậm rãi đứng thẳng, chủ động bước lên một bước: "Đại nhân, ta vốn đã học qua cách xoa bóp. Ngài bận rộn cả ngày rồi, để ta giúp ngài thư giãn gân cốt nhé?"
Cảm nhận được động tác của y, lông mày Võ Đại Hổ cau chặt, giọng trầm xuống hẳn: "Không cần! Ngươi nghe không hiểu lời ta nói sao?"
Chuyến đi của hắn hôm nay vốn chẳng mấy suôn sẻ. Khi nghe có người tìm, hắn chỉ cố gắng gượng dậy để tiếp khách. Lúc này thấy Gia Nghi cứ dây dưa mãi không thôi, tâm trạng tự nhiên càng thêm khó chịu, lời nói ra cũng trở nên gay gắt.
Động tác của Gia Nghi khựng lại, vành mắt lập tức đỏ hoe. Y cúi người hành lễ, khẽ liếc Võ Đại Hổ một cái đầy vẻ oán trách, rồi lặng lẽ rời khỏi trướng.
Tống Thanh Hàn vẫn đứng trong bóng tối. Thấy Gia Nghi đi rồi, cậu trầm ngâm một lát, đại khái đã đoán được tâm trạng hiện tại của Võ Đại Hổ. Cậu lấy từ trong ngực ra tờ giấy đã viết sẵn bằng than chì, vò tròn lại, hé một khe trướng rồi ném mạnh vào trong.
Làm xong, cậu cũng không bận tâm Võ Đại Hổ có chú ý hay không, chỉ kéo cao áo choàng, nhanh bước quay về lều của mình.
Võ Đại Hổ bôi thuốc xong, đang định thổi tắt nến đi thì chợt đá phải vật gì, cúi đầu nhìn.
Hắn nhặt lên mở ra, không hiểu sao khóe môi hắn lại khẽ nhếch lên khi nhìn bốn chữ ngay ngắn trên tờ giấy đó: "Đại Hổ tất thắng!"