227. Chương 227: Đại tướng quân bị thương

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 227: Đại tướng quân bị thương

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 227 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Tống Thanh Hàn nói xong, Tô Tam im lặng. Y biết những gì Tống Thanh Hàn nói không hề sai. Nếu nơi này thất thủ, dù bọn họ có rút lui cũng chẳng cầm cự được bao lâu. Kinh thành có thể vững như thành đồng, nhưng điều đó thì liên quan gì đến bọn họ?
Thấy Tô Tam đang thẫn thờ, Tống Thanh Hàn vỗ nhẹ lên vai y, khẽ liếc nhìn chân phải y rồi nói nhỏ:
"Gần khỏi rồi đó, đây chẳng phải là điềm lành sao?"
Nói rồi, Tống Thanh Hàn không đợi Tô Tam kịp phản ứng, liền quay người rời đi. Cậu còn rất nhiều việc phải làm. Nếu có thể chữa khỏi cho đám thương binh ở khu quân y, chẳng phải sẽ có thêm người giúp việc sao?
Những người này tuy không thể ra chiến trường, nhưng vẫn có nhiều việc họ có thể làm. Kinh nghiệm của họ lại dày dặn, hơn nữa đã từng trải qua sinh tử, tâm tính hẳn cũng đã thay đổi.
Vừa nghĩ, Tống Thanh Hàn vừa khẽ gật đầu chào Thư Lạc xuất hiện bên đường. Thấy y vẻ mặt hốt hoảng, cậu liền cau mày hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Thư Lạc nuốt khan, liếc nhìn xung quanh, rồi hạ giọng:
"Đại tướng quân... đại tướng quân bị thương rồi."
Tống Thanh Hàn nghe vậy tim cậu chợt thắt lại. Thấy vẻ mặt y bất an đến vậy, cậu biết chuyện này tuyệt đối không nhỏ, liền trầm giọng hỏi:
"Bị thương nặng sao? Bị ở chỗ nào?"
Thư Lạc giơ tay ra hiệu, nhưng nhận ra khó mà diễn tả rõ ràng ngay lập tức, đành nắm tay Tống Thanh Hàn kéo cậu đi, vừa đi vừa nói đứt quãng:
"Mũi tên xuyên qua... chỗ này, rồi chỗ này... còn chỗ này nữa. Hoàn toàn không thể nằm xuống, chỉ có người đỡ mới gượng dậy ngồi được... Thật sự là... thật sự đáng sợ lắm!"
Cảnh tượng đó, thật ra chưa phải là thảm khốc nhất. Nhưng vì địa vị của Đại tướng quân quá cao, lại thêm vẻ mặt ông vô cùng điềm tĩnh, nên mới để lại ấn tượng sâu sắc đến vậy cho Thư Lạc.
Tống Thanh Hàn khẽ nhíu mày. Khi thấy Thư Lạc chỉ vào mấy chỗ kia, trong lòng cậu liền dấy lên dự cảm chẳng lành, buột miệng hỏi:
"Các ngươi đã xử lý rồi chứ? Chắc không tùy tiện động vào chứ?"
Thư Lạc vội vàng lắc đầu, giải thích:
"Nếu là trước kia thì có lẽ bọn ta đã làm rồi. Nhưng giờ biết y thuật của ngươi giỏi hơn, nên không ai dám động vào. Chỉ tạm thời cầm máu cho Đại tướng quân, còn lại... đều để ngươi làm..."
Nói tới đây, giọng y càng lúc càng nhỏ dần, như nhận ra việc này quả thật hơi thiếu trách nhiệm. Dẫu sao Tống Thanh Hàn cũng không phải người của bọn họ, lại đem ca đại phẫu của Đại tướng quân giao cho cậu, hơn nữa thương thế lại nghiêm trọng như vậy, nhìn thế nào cũng có vẻ hơi vô tình.
Nhưng Tống Thanh Hàn không bận tâm, chỉ gật đầu:
"Được. Ngươi tới phụ ta một tay. Vết thương nhiều quá, ta một mình không thể lo xuể."
Thư Lạc lập tức gật đầu nhận lời. Lúc này, đừng nói là phụ giúp phẫu thuật, dù bảo y bưng bô hầu hạ Tống Thanh Hàn, y cũng cam tâm. Chỉ là chuyện đó tất nhiên sẽ không xảy ra.
Hai người đến trước một chiếc trướng trông rất đỗi bình thường. Thư Lạc hành lễ xong, lập tức vén màn trướng. Cảm giác những ánh mắt sắc như mũi nhọn phóng thẳng về phía mình, y liền thấy lưng mình lạnh buốt.
Tống Thanh Hàn thì không nói thêm lời nào, lập tức mở túi đồ ra bắt đầu khử trùng dụng cụ.
Vài người trông như hộ vệ của Đại tướng quân, thấy hành động của Tống Thanh Hàn thì lập tức cau chặt mày. Bàn tay dính máu đặt lên chuôi đao bên hông, trầm giọng quát:
"Người này là ai? Muốn làm gì Đại tướng quân? Vì sao mang dao vào đây?"
Trên trán thủ lĩnh quân y đã lấm tấm mồ hôi hột, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà giải thích:
"Đây là đại phu Hồi Xuân Đường, tuy không phải người của chúng ta nhưng y thuật vượt xa chúng ta. Điểm này mọi người ở đây đều có thể làm chứng, các vị đại nhân cũng biết rõ. Còn về con dao đó là dụng cụ của y, lát nữa các ngài sẽ hiểu..."
Mấy người kia nhìn nhau, có lẽ cũng đã rõ năng lực của đám quân y này. Họ buông lỏng tay khỏi chuôi đao, chỉ hừ lạnh:
"Y thuật của các ngươi kém tới mức ai cũng giỏi hơn, các ngươi không thấy xấu hổ sao?"
Dù bị mắng thẳng mặt, nhưng thủ lĩnh quân y không hề lộ vẻ bất mãn trên mặt, ngược lại còn gật đầu lia lịa:
"Phải, phải. Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng nâng cao y thuật. Nhưng giờ việc của Đại tướng quân mới là cấp thiết và quan trọng. Xin các vị đại nhân bớt nóng, để Tống đại phu chuyên tâm làm việc."
Tống Thanh Hàn hoàn toàn không để ý đến những lời bàn tán xung quanh, bởi lúc này thần kinh cậu căng như dây đàn, không còn chút tâm trí nào cho bất cứ chuyện gì khác.
Vết thương do tên bắn của Đại tướng quân còn nghiêm trọng hơn cậu tưởng. Một mũi tên xuyên qua mắt, một mũi tên cắm thẳng qua lồng ngực, còn một mũi tên nữa ghim vào khớp gối trái. Máu tuy đã được cầm tạm thời, nhưng sự nguy kịch vẫn hiện rõ mồn một.
May mắn là dù chịu thương nặng như vậy, Đại tướng quân vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh, không hề có chút cuồng nộ hay hoảng loạn nào.
Thậm chí, khi nhận ra Tống Thanh Hàn đang quan sát mình, ông lên tiếng nói:
"Ngươi làm càng nhanh càng tốt. Chỉ cần giữ cho ta một hơi thở là được, ta còn phải quay lại chiến trường."
Giọng nói ấy không cố ý ra lệnh, nhưng khí thế bẩm sinh của người ở địa vị cao vẫn khiến câu nói mang theo một tầng áp lực khó cự tuyệt.
Cậu lại chẳng hề bận tâm, chỉ đáp thẳng thừng:
"E rằng điều đó là không thể. Dù ta có lập tức rút hết tên ra, ngài cũng không thể cử động ngay. Nếu cố cử động, vết thương sẽ rách toạc, máu sẽ trào ra từ hốc mắt, thậm chí kéo theo cả não tủy."
Lời nói vừa dứt, không khí trong lều lập tức lặng như tờ, mọi người dường như còn đang tiêu hóa những gì cậu vừa nói.
Đại tướng quân mím môi, cau mày ra lệnh:
"Trương Vệ, Lý Đức! Hai ngươi thay phiên nhau ra chiến trường nắm bắt tình hình rồi lập tức trở về báo cáo. Mau lên!"
Tống Thanh Hàn liếc qua hai người vừa nhận lệnh, thầm nghĩ vị tướng quân này quả thực biết cách ứng biến, như vậy sẽ thuận lợi hơn nhiều. Cậu vốn thích những người không cố chấp bám víu vào một ý kiến.
Chuẩn bị xong dụng cụ, cậu quay sang dặn:
"Ngươi cầm kéo, cố gắng đừng để rung lắc, cắt mũi tên từ cả hai đầu."
Nói xong, cậu lại hất cằm về phía thủ lĩnh quân y, giọng trầm xuống:
"Ngươi giữ chặt đầu ông ấy, đừng để vì đau mà xoay chuyển lung tung. Ngay cả nét mặt cũng không được để lộ bất kỳ biến động nào. Rõ chưa?"
Thủ lĩnh quân y khựng lại, đồng tử run lên, chỉ vào mình lắp bắp:
"Ta... ta làm được sao? Có ổn không?"
Chưa đợi Tống Thanh Hàn mở miệng, Đại tướng quân đã trực tiếp ra lệnh:
"Ngươi làm được. Qua đây!"
Giọng nói ấy dù mang tính mệnh lệnh, lại khiến người nghe cảm thấy yên tâm một cách lạ thường. Sự do dự trong mắt thủ lĩnh quân y tan biến, thay vào đó là sự quyết tâm. Hắn bước nhanh đến, vòng tay ôm chặt đầu Đại tướng quân vào ngực, vẻ mặt trầm tĩnh đến mức có chút mang khí khái của kẻ sẵn sàng liều chết.