238. Chương 238: Gia Nghi Báo Tin

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 238 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe xong lời Tống Thanh Hàn, gương mặt người kia thoáng ngạc nhiên rồi như chợt hiểu ra, cứ như chuyện này tuy bất ngờ nhưng lại rất hợp lý.
Hắn nghĩ một lát, thành thật đáp:
"Nếu ta đoán không nhầm, đại tướng quân hẳn sẽ để bọn họ phục chức, thậm chí... còn có khả năng thăng quan."
Tống Thanh Hàn khẽ siết chặt đôi tay, sắc mặt thêm phần nặng nề.
Thấy vậy, người kia ngập ngừng hỏi:
"Lo cho Võ đại nhân sao?"
Hắn không đợi cậu trả lời, nói tiếp:
"Thực ra chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Dù không phải là bọn họ thì cũng sẽ có người khác được cất nhắc, và tất yếu sẽ là những người có quan điểm đối lập với Võ đại nhân. Đó gọi là sự cân bằng quyền lực."
Nói xong, hắn như chợt nhận ra mình đã nói hơi nhiều, thấy Tống Thanh Hàn vẫn chưa kịp phản ứng, hắn bật cười, lắc đầu:
"Ta nói những điều này làm gì chứ. Ngươi chỉ cần biết một điều là Võ đại nhân không phải hạng dễ đối phó. Nếu những kẻ kia thực sự có bản lĩnh hạ gục được hắn, thì đã ra tay từ lâu rồi, đâu cần đợi đến bây giờ."
Tống Thanh Hàn nghĩ lại, thấy cũng có lý. Chẳng qua là vì quan tâm quá hóa lo, mới luôn sợ Võ Đại Hổ bị tổn thương. Nhưng thực tế thì bấy lâu nay, dù cậu chưa từng hỏi han chuyện quan trường của hắn, Võ Đại Hổ vẫn xử lý đâu vào đấy.
Thấy chân mày cậu đã giãn ra, người kia lại cười, xua tay:
"Ngươi chẳng phải đang mang thai sao? Nghe nói người mang thai hay suy nghĩ lung tung. Đừng ngại, với ta thì cần gì phải khách sáo. Mạng này của ta là do ngươi cứu, nếu ngươi chưa thành thân thì ta còn định... lấy thân báo đáp đấy!"
Tống Thanh Hàn ngẩn người, thấy hắn vẻ ung dung như thể hoàn toàn không nhận ra mình vừa thốt ra một câu kinh người, không khỏi lộ ra nét mặt dở khóc dở cười.
Nếu Võ Đại Hổ biết kẻ ngưỡng mộ mình lại muốn "đào tường nhà" mình, chẳng biết sẽ có biểu cảm thế nào đây?
Chỉ nghĩ đến hắn thôi, Tống Thanh Hàn lại nhớ về sự ngọt ngào tối qua, khóe môi khẽ cong lên, nở nụ cười ấm áp.
Người kia tưởng rằng cậu cũng có tình ý, trong lòng xao động, vừa định nói thêm thì Tống Thanh Hàn đã xoay người bước thẳng ra ngoài, không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
Sau khi lo liệu xong cho bệnh nhân, Tống Thanh Hàn cảm thấy hơi mỏi mệt nên không ghé qua nơi nào khác, mà quay thẳng về lều.
Gia Nghi hôm nay hiếm khi không son phấn, gương mặt lại rạng rỡ như vừa nhặt được kho báu.
Thấy Tống Thanh Hàn vào, y không buồn nhắc lại chuyện bất hòa giữa hai người, kéo cậu lại ríu rít:
"Võ đại nhân hình như định chờ chiến sự kết thúc sẽ đưa ta cùng rời đi. Không ngờ "khúc gỗ" ấy cũng có ngày thông suốt, ta vốn đã chuẩn bị tinh thần tay trắng ra về rồi..."
Thấy sắc mặt cậu sa sầm, Gia Nghi tưởng bị nhìn thấu bí mật, khẽ ho một tiếng rồi nói nhỏ:
"Được rồi, ta thừa nhận là có tính toán dự phòng. Nhưng giờ Võ đại nhân đã quyết định như thế, ta sẽ lập tức dứt bỏ bên kia. Võ đại nhân không chỉ tướng mạo đường hoàng, nhân phẩm cũng ngay thẳng, quả là một lang quân hiếm có!"
Trên gương mặt y hiện rõ vẻ cuồng nhiệt như fan hâm mộ mà Tống Thanh Hàn từng thấy ở kiếp trước, dường như Võ Đại Hổ chính là vị thần tối thượng trong lòng y vậy.
Tống Thanh Hàn tuy nhìn thấy đôi môi y mấp máy, nhưng hoàn toàn chẳng nghe lọt tai lời nào, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ:
Võ Đại Hổ đồng ý đưa Gia Nghi rời đi?!
Sau khi xả hết tâm sự, Gia Nghi chẳng buồn để ý vì sao cậu im lặng, tự mình ngân nga quay về giường, dường như đang nghĩ ngày mai nên mặc gì.
Mãi đến khi tiêu hóa xong tin tức vừa nghe, Tống Thanh Hàn mới ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào y, trầm giọng:
"Kể lại từ đầu đến cuối một lượt. Vì sao hắn muốn đưa ngươi đi?"
Thấy vẻ mặt cậu khác thường, Gia Nghi vô thức rụt cổ, nhưng rồi nhớ ra mình giờ chẳng cần sợ Tống Thanh Hàn, liền chống nạnh, ngẩng cằm lên:
"Ta việc gì phải nói cho ngươi? Ngươi nghĩ ngươi là ai?"
Tống Thanh Hàn suýt bật thốt "Ta là phu lang của Võ Đại Hổ", nhưng đến nửa câu lại đổi giọng:
"Ta... là vì nghĩ cho ngươi thôi. Lỡ đâu hắn đang lừa ngươi thì sao? Người ngoài sáng suốt hơn, biết đâu ta có thể cho ngươi vài lời khuyên."
Gia Nghi thấy cũng có lý. Dù sao chuyện này giống như mơ vậy, y bề ngoài thì ngạo nghễ, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm. Có lẽ do khổ từ bé, y chưa từng nghĩ sẽ có một món hời lớn từ trên trời rơi xuống như vậy.
Y hắng giọng, hồi tưởng lại rồi nói chậm rãi:
"Chiều nay Võ đại nhân gọi ta tới, hỏi ta sau này định thế nào. Ta còn có thể nói gì chứ? Tất nhiên là nguyện làm trâu làm ngựa, chỉ cần được ở bên cạnh hắn. Nhưng chẳng hiểu sao sắc mặt hắn lại hơi khó coi, rất lâu sau mới hỏi ta có chịu nhận một khoản tiền rồi rời đi không, muốn bao nhiêu cũng được."
Tống Thanh Hàn cau mày càng sâu, không hiểu ý của Võ Đại Hổ.
Nếu thật sự chẳng để tâm tới Gia Nghi, thì việc gì phải gọi y tới, còn hỏi dự định tương lai?
Nếu đã để tâm, cớ sao lại đưa tiền, bảo y đi cho khuất mắt?
Chẳng lẽ là "lạt mềm buộc chặt". Không! Tuyệt đối không thể, Võ Đại Hổ sao có thể bày ra trò ấy?
"Tất nhiên là ta không đồng ý. Nói thật, ta không ngờ nhà Võ đại nhân cũng khá giả như vậy, nếu không thì sao lại tùy tiện nói 'bao nhiêu cũng được'? Nhưng ta đâu phải kẻ ngốc, chỉ cần gả cho hắn, tiền chẳng phải sẽ đều là của ta sao? Việc gì phải lấy tiền mà bỏ người? Nên ta nói thẳng, từ nay ta sẽ theo hắn!"
Tống Thanh Hàn nghe đến đây không nhịn được nói:
"Ngươi không biết hắn đã có chính phu rồi sao? Chính phu của hắn lại rất ghen tuông, sẽ không cho phép hắn nạp thiếp-"
"Ha." – Lời còn chưa dứt, Gia Nghi đã cười khẩy hệt như vừa nghe được chuyện hoang đường nhất thiên hạ – "Trên đời này, còn có nam nhân nào bị một thụ sinh trói chân sao? Huống hồ, nam nhân đều coi thứ không có được mới là tốt. Nếu chính phu không cho ta vào cửa, Võ đại nhân chẳng phải cứ nuôi ta bên ngoài được sao? Ta không cần danh phận, chỉ cần lợi ích thực tế. Hơn nữa, cứ kéo dài như vậy, sớm muộn hắn cũng sẽ chán chính phu, cũng chưa biết chừng lúc đó lại bỏ y để nâng ta lên làm chính thất ấy chứ."