Chương 24: Kẻ dòm ngó từ thôn khác

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 24: Kẻ dòm ngó từ thôn khác

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tống Thanh Hàn kinh ngạc quay đầu lại xác nhận: "Gả? Gả thế nào? Làm thiếp sao?"
Tiểu Thanh là thụ sinh chưa lấy chồng, nói ra những lời thế này vốn đã có phần ngượng ngùng, nhưng đã lỡ lời thì dứt khoát nói rõ:
"Ông ấy muốn gả con trai mình tới làm chính phu, nghe nói còn chuẩn bị sính lễ rất hậu hĩnh nữa."
Võ Đại Hổ gật đầu, nói với Tiểu Thanh: "Ta biết rồi, cảm ơn ngươi đã nhắc."
Thấy hắn không có ý muốn nán lại, Tống Thanh Hàn cũng đành nuốt những lời vừa định nói xuống.
Chỉ là trên đường về, ánh mắt cậu nhìn Võ Đại Hổ có vẻ lạ, như đang dò xét gì đó.
Không ngờ Võ Đại Hổ lại là miếng bánh thơm ngon được nhiều người dòm ngó đến vậy, người trong thôn thì thôi không nói, đến cả thôn bên cạnh cũng có người để ý. Mà người đó lại còn là con trai trưởng thôn, nghe thôi cũng đủ biết không phải dạng vừa.
Võ Đại Hổ nhận ra ánh mắt của Tống Thanh Hàn, nghĩ ngợi một chút rồi vẫn mở miệng giải thích:
"Con trai của trưởng thôn bên cạnh tướng mạo bình thường, lại kiêu căng ngạo mạn, cho nên đã hai mươi tuổi rồi mà vẫn chưa gả đi được. Mấy thôn quanh đây đều biết danh tiếng y, ai có điều kiện tốt thì y chê không vừa mắt, ai có điều kiện kém hơn thì lại bị y coi thường. Cứ kéo dài thế này mãi thì sớm muộn cũng cô đơn đến già, cho nên mới vội vàng chọn bừa như vậy thôi."
Tống Thanh Hàn hừ nhẹ hai tiếng, giọng có chút dấm chua:
"Ngươi cũng đâu phải có điều kiện gì tốt lắm, sao lại được y chọn trúng? Xem ra là chính y muốn gả cho ngươi rồi? Hửm?"
Võ Đại Hổ do dự một lát rồi đáp: "Trước kia đúng là y từng nói mấy lời như vậy, nhưng ta đã từ chối. Y còn nói là sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Lần này e rằng đây là ý của cha y thôi."
Tống Thanh Hàn trừng mắt nhìn hắn, bực tức nói: "Y còn dám tỏ tình với ngươi sao. Không phải chủ ý của y thì là của ai. Lời của thụ sinh thì không thể tin được. Miệng thì bảo sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ngươi, nhưng trong lòng lại không nỡ buông bỏ. Cho nên mới bảo cha y chuẩn bị sính lễ hậu hĩnh, để ngươi phải cúi mình trước vàng bạc chứ gì."
Thấy cậu nói chắc nịch như vậy, Võ Đại Hổ bỗng bật cười, nắm lấy tay cậu, ôn tồn nói:
"Ta sẽ không cúi đầu trước vàng bạc, nên ngươi không cần lo lắng."
Cảm giác ấm áp và thô ráp truyền đến từ bàn tay hắn khiến Tống Thanh Hàn như bị điện giật, cả người tê dại.
Đôi vành tai cậu đỏ bừng, đến cả điều định nói ban đầu cũng quên mất, ấp a ấp úng:
"Ai... ai lo lắng chứ?"
Hai người tay trong tay, chầm chậm bước trên con đường làng, hoàn toàn bỏ qua những ánh mắt tò mò của người qua đường, bầu không khí vừa ngọt ngào lại vừa ấm áp.
Về đến nhà, Tống Thanh Hàn đi ngủ trưa, còn Võ Đại Hổ thì chế biến số đại hồi tươi vừa thu hoạch, trải đều ra sân phơi.
Đợi làm xong đại hồi, đang định xử lý hành, gừng, tỏi thì bất chợt có tiếng gõ cửa vang lên.
Hắn đi ra mở cửa, vừa thấy người đến là ai, liền cau mày hỏi: "Các người có chuyện gì sao?"
Quả đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay - người tới không ai khác, chính là trưởng thôn bên cạnh - Hướng Thiên Ca, và con trai hắn - Hướng Lục Bình.
Hướng Lục Bình vừa thấy Võ Đại Hổ liền theo phản xạ vuốt nhẹ lên má, như muốn thu hút sự chú ý của hắn vào lớp phấn má hồng mới mua.
Hướng Thiên Ca cười xòa, khéo léo nói: "Đại Hổ à, trong nhà không có người hầu hạ cũng cực nhọc lắm đúng không?"
Võ Đại Hổ mặt không biểu cảm đáp: "Không cực."
Hướng Thiên Ca bị câu nói đó chặn họng, nụ cười trên mặt cũng hơi cứng lại, tiếp tục nói:
"Ngươi với Lục Bình cũng đều đến tuổi nên thành thân rồi. Chuyện trước kia cứ coi như trò đùa đi, sau này sống cho tử tế chẳng phải tốt hơn sao?"
Võ Đại Hổ hơi nhướng mày, bình tĩnh đáp: "Ta từ trước đến nay vẫn sống rất tử tế."
Thấy lời đáp của Võ Đại Hổ mãi không đúng ý mình, Hướng Thiên Ca dứt khoát nói thẳng:
"Thật ra hôm nay ta và Lục Bình tới, là muốn hỏi ngươi có bằng lòng cưới nó về làm chính phu không? Chuyện sính lễ thì dễ nói, ta đã chuẩn bị sẵn một cửa tiệm trên trấn, ba mươi mẫu ruộng tốt và năm trăm lượng bạc, đủ để hai người sống sung túc cả đời."
Lúc nói đến sính lễ, ông ta nghiến răng nghiến lợi, nhìn cũng biết là đã cắn răng chi ra số tiền đó, đúng là đã hạ quyết tâm lớn rồi.
Hướng Lục Bình bổ sung ngay: "Không chỉ phải cưới ta làm chính phu, mà còn không được nạp thiếp nữa!"
Hướng Thiên Ca hơi ngượng ngùng liếc nhìn con trai mình, khẽ ho khan một tiếng rồi chậm rãi nói:
"Không nạp thiếp thì hơi khó, nhưng cùng lắm thì chỉ được nạp thêm hai thiếp thôi, nếu không thì đừng trách ta thay Bình Nhi đòi lại lẽ công bằng."
Hướng Lục Bình tức tối lườm ông một cái, vai y run lên: "Cha! Sao cha có thể như vậy! Cha có tin con không gả nữa không?"
Hướng Thiên Ca vội vàng dỗ dành: "Được được được, con trai ngoan, vậy đổi lại một người, một người thôi được chưa? Dù sao con cũng là chính phu, chẳng phải muốn làm gì hắn cũng được sao."
Nghe đến câu cuối cùng, Hướng Lục Bình mới hừ hừ hai tiếng, xem như miễn cưỡng đồng ý.
Võ Đại Hổ thấy hai cha con họ tự biên tự diễn, hoàn toàn coi mình như không khí, đành nhắc nhở:
"Xin lỗi, ta không định cưới con trai ông. Tránh ra, ta muốn đóng cửa rồi."
Hướng Thiên Ca còn chưa kịp mở miệng, Hướng Lục Bình đã vội vàng bước hai bước, xông tới trước mặt Võ Đại Hổ, chỉ thẳng vào mặt hắn mà quát:
"Tại sao ngươi không cưới. Chừng đó sính lễ mà ngươi còn không vừa lòng sao? Tưởng mình là vật báu thiên hạ à? Tính ra giá trên trời sao?"
Võ Đại Hổ khẽ nhíu mày, lùi về sau một bước giãn khoảng cách với Hướng Lục Bình, lạnh nhạt đáp:
"Ta không cần sính lễ của các ngươi, hơn nữa ta đã có phu lang rồi. Mong các ngươi đừng đến quấy rầy cuộc sống của chúng ta nữa."
Bên ngoài ầm ĩ như vậy, Tống Thanh Hàn trong phòng sao có thể không nghe thấy. Cậu dụi mắt bước ra, vô thức hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Phu lang?"
Hướng Lục Bình đột nhiên cao giọng, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào gương mặt tinh xảo đến mức khó tin của Tống Thanh Hàn, giọng điệu đầy ghen tuông nói:
"Ai mà chẳng biết phu lang của ngươi là thị thiếp bị Lâm gia đuổi ra khỏi cửa, lại còn mang thai hoang, ngoài cái mặt đẹp ra thì hắn còn có gì nữa?"
Tống Thanh Hàn ngơ ngác nhìn tình hình trước mắt, một lúc sau mới phản ứng lại: "Con trai trưởng thôn bên cạnh?"
Võ Đại Hổ gật đầu, chắn trước mặt Hướng Lục Bình như thể sợ y đột nhiên xông lên làm tổn thương Tống Thanh Hàn, trầm giọng nói:
"Phu lang của ta có hay không có gì, cũng chẳng liên quan gì đến ngươi. Trưởng thôn Hướng, mời hai người về cho."
Hướng Thiên Ca vừa nhìn thấy dung mạo của Tống Thanh Hàn thì đã biết con trai mình không thể nào giành được rồi, nhưng vẫn chưa cam lòng, khuyên nhủ:
"Đại Hổ à, ngươi nghĩ kỹ lại xem. Mặt đẹp của thụ sinh có ăn được đâu, có đẹp cũng chỉ đẹp được vài năm, sinh con xong là xấu, dáng người cũng sẽ thay đổi. So với vàng bạc châu báu thì sao bằng."
Hướng Lục Bình vẫn chìm trong sự ghen tị với dung mạo của Tống Thanh Hàn, chỉ tay vào cậu, tức giận quát:
"Ngươi là con yêu tinh không biết xấu hổ! Nếu không phải ngươi quyến rũ Đại Hổ, thì ta đã là chính phu của hắn rồi. Mau viết hưu thư đi, nếu không ta sẽ cào nát mặt ngươi rồi ném vào kỹ viện cho người ta chà đạp!"
Tống Thanh Hàn cũng nổi giận, chống nạnh nói lại: "Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem ai mới là người không biết xấu hổ. Là ai đang mặt dày đòi làm phu lang của người ta, mà còn bị người ta từ chối đấy? Với cái bộ dạng của ngươi, nói 'bình thường' là còn giữ thể diện cho ngươi đấy, thật ra phải là 'như hoa*' mới đúng."
Nói tới đây, cậu chợt nhớ đến dáng vẻ của "Như Hoa" ở hiện đại, không nhịn được mà bật cười.
*
如花
(như hoa)
vốn là một từ ca ngợi vẻ đẹp trong văn thơ cổ điển "dung mạo như hoa",  nhưng trong đời sống hiện đại và đặc biệt là trong khẩu ngữ mỉa mai, từ này thường được dùng để chế giễu người xấu mà tưởng mình đẹp, hoặc dùng theo nghĩa trái ngược, giễu cợt.
• Nhân vật Tống Thanh Hàn đang nhớ đến là một nhân vật trong văn hóa hiện đại Trung Quốc, "
如花
" là tên một nhân vật cực xấu trong phim hài của Châu Tinh Trì – thường do nam đóng giả, mặt xấu, trang điểm lòe loẹt, nhưng tự nhận mình rất đẹp.
Hướng Lục Bình bị chọc cho ngẩn tò te, tuy không hiểu rõ Tống Thanh Hàn đang cười cái gì, nhưng từ "như hoa" thì nghe rõ mồn một, lập tức đắc ý sờ lên má, khoe khoang:
"Đây là loại phấn má 'Yểu điệu thục nữ' mới ra của tiệm Yên Chi Các đấy! Đồ nhà quê như ngươi chắc chắn chưa từng thấy bao giờ, đúng không? Nếu hôm nay ngươi tự động viết hưu thư, ta sẽ rộng lượng ban cho ngươi một hộp, thế nào hả?
Tống Thanh Hàn cười xong, dần dần thu lại nụ cười trên mặt, lạnh nhạt nói: "Tướng công, tiễn khách."
Lúc Hướng Lục Bình ba hoa chích chòe, Võ Đại Hổ đã muốn đuổi y đi từ lâu, chỉ là thấy Tống Thanh Hàn bỗng bật cười nên mới cố nhịn lại. Giờ thấy cậu chủ động mở lời, hắn lập tức đẩy mạnh cửa, không chút khách khí:
"Trưởng thôn Hướng, mời về cho!"
Hướng Thiên Ca vốn định đưa chân lên chặn cửa, nào ngờ sức của Võ Đại Hổ thật sự quá mạnh, ông sợ chân mình bị kẹp gãy nên vội rụt lại, vừa xoa chân vừa bực bội nói:
"Cái tên Đại Hổ này đúng là chẳng có chút giáo dưỡng nào. Ai đời lại đuổi khách kiểu đó. Bình Nhi, chúng ta đi!"
Không ngờ Hướng Lục Bình quay người tát một cái vào lưng ông, vừa khóc vừa gào lên: "Cha đúng là vô dụng. Con trai cha cũng không gả nổi. Chuyện bị cha làm hỏng hết rồi. Cha không thể mạnh mẽ hơn một chút sao? Con không tin chỉ là một thằng thợ săn quèn mà cha – một trưởng thôn – lại không làm gì được!"
Bị đánh mà Hướng Thiên Ca cũng không làm gì, có vẻ như ở nhà cũng bị đánh riết thành quen rồi, ông cố gắng dỗ dành:
"Bình Nhi à, tuy cha là trưởng thôn, nhưng đâu phải là trưởng thôn của cái thôn này đâu? Muốn ép hắn cũng chẳng có quyền gì. Hay con cứ gả trong thôn mình đi, lần trước thấy cái cậu Tôn... Tôn Thiết Đản đó chẳng phải trông cũng không đến nỗi nào sao?"
Hướng Lục Bình vừa lau nước mắt vừa giậm chân: "Trông không tệ thì có ích gì. Nhìn là biết ngay loại chỉ biết ăn bám. Làm sao sánh được với Đại Hổ ca. Hắn mới là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất! Con mặc kệ. Con không cần mấy thằng đàn ông thối tha trong thôn, con chỉ cần Đại Hổ ca!"
Tiếng khóc của y thét lên chói tai, Hướng Thiên Ca nghe mà huyệt thái dương giật thình thịch, bất đắc dĩ đành dỗ dành:
"Được được được, là Võ Đại Hổ. Con chỉ cần Võ Đại Hổ. Nhưng bây giờ hắn không chịu gặp chúng ta, cha cũng đành chịu. Thế này đi, mình cứ về trước, cha nghĩ cách khác, xem có thể nói chuyện với trưởng thôn bên kia không, nhờ giúp một tay giành lấy hắn cho con, được không?"
Nghe ông nói vậy, Hướng Lục Bình mới chịu nín khóc, hừ hừ vài tiếng, xoay người bỏ đi.
Hướng Thiên Ca bất lực thở dài, nhìn sâu vào cổng nhà Võ Đại Hổ một cái, rồi mới cất bước đuổi theo con trai.