Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 255: Âm thầm cầu nguyện
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 255 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù không kịp nhìn rõ trong bát có gì, Tống Thanh Hàn theo bản năng đã biết đó tuyệt đối không phải thứ tốt lành. Vẻ mặt cậu vẫn bình thản, giọng nói trầm ổn:
"Ngươi dọa con ta thì mang đồ chuộc lỗi cho ta làm gì? Vả lại, nó đã ổn rồi, ta cũng bỏ qua chuyện này. Thứ này ngươi cứ giữ lại mà dùng đi."
Ô Tản nhướng mày, dùng thìa khẽ đảo mấy vòng trong bát, giọng điệu chậm rãi:
"Đây là tổ yến thượng hạng hầm cùng đông trùng hạ thảo và mấy vị thuốc bổ khác. Không cho ngươi ăn thì cho ai? Ta không mang thai, cũng chẳng yếu ớt đến mức gió thổi nhẹ là ngã như ngươi. Cho nên ngoan ngoãn mà ăn đi."
Y từng bước tiến lại gần, Tống Thanh Hàn theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng phía sau đã là lớp vải lều lạnh buốt, không còn đường thoái lui. Để tự bảo toàn, cậu đột nhiên lên tiếng:
"Được! Ta uống!"
Nói rồi, cậu giật phắt chiếc bát khỏi tay Ô Tản, nhưng khi bát vừa chạm môi, tay cậu khẽ run, cả bát thuốc bổ bay thẳng về phía y.
Chưa kịp thốt lên lời "cẩn thận", Ô Tản đã vững vàng đón lấy, khóe môi mang nụ cười chẳng rõ thật hay giả, giọng điệu lạnh lùng:
"Ngay cả sức cầm bát cũng không có? Vậy được, để ta tự tay đút cho ngươi."
Không đợi cậu phản bác, y liền ép sát, cánh tay cầm bát ngang chặn cổ họng cậu, tay kia thô bạo nhét thìa vào miệng cậu.
Cổ họng bị đè, Tống Thanh Hàn khó chịu nghiêng đầu tránh né, ai ngờ lại vô tình giúp thứ nước kia trôi thẳng xuống.
Cảm giác nguy hiểm dâng trào, cậu vùng vẫy, giọng gay gắt:
"Ngươi muốn làm gì?! Ta sẽ bẩm báo với chủ thượng! Thả ta ra! Ta tự uống!"
Nhưng Ô Tản dường như chẳng nghe thấy, ánh mắt lóe lên, môi mím thành một đường thẳng, động tác nhanh như gió, từng thìa từng thìa ép cậu nuốt xuống.
Đến khi bát cạn đáy, y mới buông tay, nhìn gương mặt Tống Thanh Hàn nước mắt nước mũi giàn giụa, trông thảm hại vô cùng, khóe môi y khẽ nhếch, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa chút khoái ý:
"Lúc trước ngoan ngoãn uống chẳng phải tốt hơn sao? Giờ thì nhớ kỹ rồi chứ? Hy vọng lần sau đừng bắt ta động tay. Lát nữa còn phải tắm, phiền chết đi được."
Dứt lời, y thu lại biểu cảm trên mặt, đặt chiếc bát rỗng vào tay tên hạ nhân không dám ngẩng đầu, rồi sải bước ra ngoài.
Tống Thanh Hàn ngã ngồi xuống đất, hai tay điên cuồng móc cổ họng, cố nôn thứ vừa uống ra. Nhưng đó là nước chứ đâu phải đồ ăn, đã trôi vào bụng thì biến mất không dấu vết, dù có cố đến mấy cũng chỉ nôn ra dịch vàng đắng nghét.
Nỗi bất lực khiến ánh mắt cậu thoáng vẻ mờ mịt. Cậu cứ ngỡ, sau khi để lộ khả năng mổ xẻ, dù không được đãi ngộ đặc biệt thì ít nhất cũng được tôn trọng đôi phần. Nhưng hóa ra trên đời vẫn có kẻ làm việc chẳng màng đến hậu quả, chỉ cốt thỏa mãn bản thân.
Chỉ không rõ, thứ Ô Tản bắt cậu uống... rốt cuộc là gì. Nghe khẩu khí của y, e rằng sẽ không chỉ có mỗi lần này.
Chờ một lúc, thấy cơ thể tạm thời chưa có phản ứng khác thường, cậu trầm mặt, đứng dậy, nhìn Tiểu Thạch Đầu đang ngủ say, khẽ đặt con sát bên Võ Đại Hổ, rồi một mình bước ra khỏi trướng.
Đi ngang qua trước trại tù binh, cậu bỗng khựng lại, bắt gặp một nhóm người vội vã đi qua. Lặng lẽ tránh sang một bên, ánh mắt cậu dừng thật lâu nơi thứ họ đang khiêng. Đó là một cái cáng thô sơ, bên trên rõ ràng có người.
Tim khẽ rung động, cậu lặng lẽ bám theo, vòng vèo qua mấy lối, cảnh sắc dần trở nên hoang vắng. Cậu hơi ngập ngừng, phân vân không biết có nên tiếp tục hay không.
May thay, đám người kia sớm dừng lại, hất tấm vải trắng trên cáng, đổ người xuống đất, tiện tay ném luôn tấm vải phủ lên người ấy.
Xong việc, họ quay về, vừa đi vừa thúc giục nhau:
"Mau lên, bẩn chết đi được, về tắm cái đã."
Đợi tiếng bước chân xa dần, Tống Thanh Hàn mới chậm rãi tiến tới. Cách chưa tới mấy bước, mùi thi thể thối rữa đã xộc thẳng vào mũi khiến cậu ngay lập tức muốn nôn.
Dùng khăn tay bịt chặt mũi, cậu cúi xuống, vén lớp vải trắng.
Người kia rõ ràng mới chịu hành hình, máu từ vết thương vẫn rỉ ra, thảm thiết đến không dám nhìn.
Tống Thanh Hàn do dự giây lát, rồi đặt tay lên ngực đối phương. Cảm nhận nhịp tim yếu ớt, tim cậu trĩu nặng. Không nghĩ ngợi thêm nhiều, cậu kéo người ra, trải tấm vải xuống đất, để hắn nằm ngửa lên trên.
Dao mổ lúc nào cũng mang theo bên người, nhưng thuốc khử trùng thì không có. Về lấy sẽ quá muộn, lại dễ gây chú ý, đến lúc đó thì khó mà ra tay cứu người.
Cậu cắn răng lẻn vào một lều trống gần đó, trộm một cây nến, hơ qua dao để tạm khử trùng rồi lập tức bắt tay vào việc.
Cậu cố gắng không để tay trần chạm vào cơ thể người bị thương, nhưng trong tình cảnh này, làm sao tránh cho hết được. Cuối cùng, khi không còn băng gạc sạch, cậu đành xé vạt áo trong để quấn vết mổ.
Máu đã nhuộm đỏ cả gương mặt người kia, khiến cậu không thể nhận ra dung mạo, song từ những vết chai dày trên tay, cậu đoán hắn là người tập võ lâu năm.
Hoàn tất những gì có thể làm, Tống Thanh Hàn khẽ nói:
"Phần còn lại... phải tùy vào chính ngươi rồi."
Cậu gấp lại tấm vải, lấy phần thừa che lên người đối phương để tránh bị phát hiện, rồi đưa mắt quan sát xung quanh. Thấy không ai chú ý, cậu cất dao, dùng tay áo che vết máu dính trên người, nhanh chóng rời đi.
Chỉ là khi quay lại lều của Võ Đại Hổ, thấy những dấu vết còn in trên mặt đất, cậu mới chợt nhớ ra mình ra ngoài để làm gì, khóe môi không khỏi hiện lên một nụ cười khổ. Cậu nhanh chóng tự mình lau rửa sạch sẽ, rồi ôm lấy Tiểu Thạch Đầu đã tỉnh dậy và đang vùng vẫy trong lòng, khép mắt nghỉ ngơi.
Nếu Võ Đại Hổ mà tỉnh lại thì tốt biết bao... Nếu Ô Tản còn đến thêm hai lần nữa, cậu thực sự không dám tưởng tượng mình có còn gắng gượng nổi hay không nữa...