264. Chương 264: Cùng Đường, Cùng Ngựa

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 264: Cùng Đường, Cùng Ngựa

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 264 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe xong lời của Tiêu Diễn, sắc mặt Tống Thanh Hàn lập tức đỏ bừng nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, không nói một lời nào.
Cậu thầm nghĩ, nếu Võ Đại Hổ cũng châm chọc mình như vậy, để xem cậu sẽ đáp trả thế nào!
Nhưng điều cậu không ngờ là Võ Đại Hổ lại từ tốn nói, giọng nghiêm nghị nhưng điềm tĩnh:
"Ngươi nói cũng có lý. Ta rất có thể đã cấu kết với Ô Tản, vậy nên ngươi phải canh chừng ta thật cẩn thận... tốt nhất là không được rời mắt dù chỉ một chút."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Diễn lập tức trở nên kỳ lạ, gãi gãi đầu, thúc ngựa, nhanh chóng giữ khoảng cách giữa mình với Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn.
Thôi thôi... việc khuyên nhủ thế này đúng là khó mà làm được. Chi bằng cứ đứng ngoài mà xem thì hơn...
Sắc mặt Tống Thanh Hàn cũng hơi biến sắc, nhướng mày hỏi:
"Ngươi tắm rửa ta cũng phải trông à?"
Võ Đại Hổ thoáng ngạc nhiên liếc cậu, rồi từ tốn đáp:
"Chẳng phải ngươi nói ngươi là phu lang của ta sao? Lúc ta tắm ngươi đứng bên phục vụ chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
Nghe đến hai chữ "phục vụ", Tống Thanh Hàn như pháo nổ, tuôn ra những lời gay gắt:
"Ta mới không phục vụ ngươi! Ngươi phục vụ ta thì còn tạm được. Đừng tưởng mất trí nhớ là muốn làm càn sao. Ngươi mà cũng giống những kẻ đàn ông kia..."
"Được thôi, ta phục vụ ngươi tắm cũng được." - Võ Đại Hổ chưa đợi cậu nói xong, đã bình thản nói ra một câu khiến cậu không nói nên lời.
Thấy hắn nói mà vẻ mặt bình thản như chuyện hiển nhiên, Tống Thanh Hàn luôn cảm thấy bản thân dường như đã bị hắn gài bẫy. Cậu nheo mắt, dò xét hắn từ đầu đến chân nhưng chẳng nhìn ra được manh mối gì. Cuối cùng chỉ khẽ hừ, thấp giọng lẩm bẩm:
"Nếu không phải ngươi thật sự mất trí, ta nhất định sẽ cho ngươi một bài học nhớ đời. Từ khi nào ngươi lại biết trêu ghẹo người khác thế này... thật là..."
Chịu hết nổi!
Cậu khẽ thở dài, rồi tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay hắn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một ngày trời vất vả, vừa lo sợ, vừa chạy trốn khắp nơi, thân thể mang thai của cậu vốn đã chịu không nổi nữa. Chỉ vì sợ mình thành gánh nặng cho Võ Đại Hổ và Tiêu Diễn nên mới cố gắng chống đỡ không nói ra. Giờ đây, một khi đã trở lại vòng tay ấm áp của hắn, cơ thể cậu liền thả lỏng theo bản năng, chưa bao lâu đã chìm vào giấc ngủ say.
Đợi cậu ngủ say, Võ Đại Hổ khẽ cúi đầu, ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt mịn màng của cậu, trong mắt ánh lên những suy nghĩ khó lường.
Tiêu Diễn quả là cấp dưới giỏi - không cần hắn ra lệnh cũng tự mình tìm ra con đường tốt nhất để về Thanh Mộc, khéo léo tránh được sự truy đuổi của Mặc Khắc.
Bọn họ phi ngựa suốt đêm, đến sáng thì vai áo đã ướt đẫm sương đêm.
Tống Thanh Hàn ngủ một giấc ngon lành, khi mở mắt đã thấy mình được đặt xuống đất, trước mặt là bát canh nấm nóng bốc khói nghi ngút.
Mùi thơm của nấm tươi không ngừng xộc vào mũi, kích thích cơn đói đang cồn cào trong bụng.
Vừa ngồi dậy, trong tay cậu đã có thêm một bát gỗ đầy canh nấm.
Võ Đại Hổ vẫn bình thản tiếp củi vào lửa, từ tốn nói:
"Ăn nhiều một chút. Cái bụng này kêu từ nãy tới giờ rồi."
Tống Thanh Hàn định uống thì nghe hắn nói vậy, trên mặt thoáng chút ngượng nghịu, theo bản năng xoa bụng mình. Khi hiểu ra ý nghĩa lời hắn nói, cậu lập tức nhướng mày:
"Chẳng phải vì trong bụng ta có thêm một đứa bé nên mới nhanh đói hơn sao. Chính ngươi là thủ phạm đấy, còn dám mở miệng nói..."
Lời còn chưa nói hết, ánh mắt cậu đã dán chặt vào xiên thịt trong tay hắn. Mấy lời sau tự động ngừng bặt, ngay cả suy nghĩ cũng dừng lại.
Võ Đại Hổ ngẩng đầu liếc nhìn cậu, kiên nhẫn giải thích:
"Không biết ngươi khi nào sẽ tỉnh nên ta chưa nướng. Thịt để nguội rồi nướng lại thì không còn ngon."
Thấy Tiêu Diễn cũng nhìn sang mấy lượt, Tống Thanh Hàn lập tức hiểu ra - hóa ra bọn họ đều chưa ăn thịt nướng mà chờ cậu. Cậu nhanh chóng uống canh nấm.
Khi thịt nướng chín, Võ Đại Hổ chọn miếng thịt mềm và béo nhất đưa cho Tống Thanh Hàn, phần còn lại thì chia sẻ với Tiêu Diễn.
Cậu đang định ăn thì thấy hắn cầm xiên thịt mà ngẩn ngơ, liền hỏi một cách nghi hoặc:
"Ngươi sao thế? Khó chịu ở đâu à?"
Võ Đại Hổ bị tiếng gọi kéo về thực tại, khẽ lắc đầu rồi hất cằm về phía Tiểu Thạch Đầu gần đó, giọng trầm:
"Nó... đã ăn được thịt chưa?"
Tống Thanh Hàn nhìn theo hướng ấy, chỉ thấy Tiểu Thạch Đầu đang tội nghiệp nhìn theo xiên thịt trong tay Tiêu Diễn, khóe miệng còn vương chút nước dãi đáng ngờ. Cậu bật cười khẽ.
Bàn tay Tiêu Diễn cầm thịt nướng chần chừ giữa không trung. Dưới ánh mắt cầu khẩn kia của Tiểu Thạch Đầu nếu ăn vào chẳng khác nào hành hạ đứa bé. Nhưng nếu không ăn, mùi thơm lại quá sức hấp dẫn, e rằng lát nữa chính y cũng sẽ thèm đến chảy nước dãi.
Thấy vậy, Tống Thanh Hàn bước tới ôm Tiểu Thạch Đầu, cười với Tiêu Diễn:
"Đa tạ ngươi đã chăm sóc nó suốt dọc đường. Mau ăn đi."
Tiêu Diễn thở nhẹ nhõm, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt oán trách của Tiểu Thạch Đầu, nụ cười trên môi bỗng đông cứng lại. Y nhanh chóng quay người đi, tập trung ăn thịt nướng.
Tống Thanh Hàn thấy Tiểu Thạch Đầu ngoan ngoãn nép vào lòng mình, liền ngẩng đầu hỏi Võ Đại Hổ:
"Ngươi cho nó uống canh nấm rồi?"
Thấy hắn gật đầu, cậu khẽ sờ bụng đứa bé, nhận ra bụng nó toàn nước, bất giác cười gượng, rồi xé thịt trên xiên thành những sợi nhỏ, bỏ vào bát canh.
Tiểu Thạch Đầu thấy lại có đồ ăn thì vui mừng ngồi thẳng dậy, vỗ tay lạch bạch:
"Cha sinh. Tốt! Cha. Người xấu!"
Võ Đại Hổ hơi khựng lại, liếc nhìn đứa bé một cái, chẳng đáp lời.
Tống Thanh Hàn thấy hắn bị trêu đến á khẩu, bỗng cảm thấy bao nhiêu ấm ức trước khi ngủ đều tan biến. Cậu khẽ chạm mu bàn tay vào má Tiểu Thạch Đầu, kiên nhẫn đút từng thìa canh thịt cho đứa bé.
Có lẽ sợ thịt nướng nguội mất, Võ Đại Hổ bế bổng Tiểu Thạch Đầu lên, cầm lấy bát canh từ tay cậu, giọng trầm:
"Ta đút cho. Ngươi ăn đi."
Ban đầu động tác ôm ấp của hắn còn vụng về, nhưng chỉ chốc lát đã tự điều chỉnh thành tư thế vững chắc, khiến cả hai đều cảm thấy dễ chịu.
Trong mắt Tống Thanh Hàn ánh lên sự ấm áp. Cậu cúi đầu, từ tốn ăn thịt nướng, nhìn cảnh cha con bên kia mà lòng tràn ngập hơi ấm.
Ăn xong bữa sáng, bọn họ lại chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Tiêu Diễn nhíu mày, nói với Võ Đại Hổ:
"Võ đại nhân, phía trước là vào Thanh Mộc. Khi trở lại doanh trại chúng ta nên giải thích ra sao đây?"
Nghe câu này, Tống Thanh Hàn liền biết Tiêu Diễn là người biết ứng biến - nếu là người quá cứng nhắc thì hẳn đã chẳng hỏi, mà cứ nói thật, không màng hậu quả.
Võ Đại Hổ vẫn giữ vẻ bình thản, nhìn về hướng Thanh Mộc, giọng không thay đổi:
"Cứ giải thích như mọi khi. Ngươi nghĩ bọn họ không thể điều tra được tin tức của chúng ta sao?"