282. Gia Nghi tìm cái chết

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 282 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời nói bất ngờ ấy khiến Gia Nghi không khỏi bực mình. Dù biết đối phương nói có lý, nhưng y vẫn không nhịn được mà cãi lại:
"Cho dù là chàng rể bị ghẻ lạnh trong khuê phòng thì cũng là chàng rể được mặc gấm đeo vàng! Nếu gả cho kẻ nghèo, cả đời này đừng mong có nổi một món trang sức riêng. Dù sao ta cũng không muốn sống như thế!"
Thấy y nói đến cuối còn mang theo tiếng nức nở, Tống Thanh Hàn đoán chừng đó là do chuyện xưa y từng trải, liền suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói:
"Không ai là nghèo mãi. Hai người đều có tay có chân, dù nghèo đến đâu cũng chẳng đến mức một món trang sức cũng không mua nổi. Huống chi, có tiền cũng chưa chắc nam nhân đó sẽ vì cưới ngươi mà đối đãi rộng rãi. Ngươi sao biết trên đời này không có những chàng rể không được mặc gấm đeo vàng?"
Gia Nghi nghẹn lời, trong lòng càng oán trách Tống Thanh Hàn, giống như đang trách cậu lúc nào cũng phá đám y.
Nhưng nghĩ kỹ lại, lời cậu nói đúng là có lý, chỉ là...
"Ta thấy ngươi nói vậy là để lung lay lòng ta!"
Tống Thanh Hàn nghe y im lặng một lúc lâu rồi rốt cuộc cũng nói ra câu đó, liền bật cười vì tức, xoay người đắp kín chăn cho y, lạnh nhạt nói:
"Ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ. Ta vốn là gả cho người mình thương, còn chuyện của người khác, ta chẳng quản nổi."
Cậu thậm chí còn mong Gia Nghi cứ cố chấp như vậy để sau này có nhiều trò hay để xem. Dù sao nếu y cứ bám riết lấy Võ Đại Hổ, đến cuối cùng cũng chỉ là công cốc.
Một đêm yên ả trôi qua. Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Hàn rửa mặt xong, chậm rãi trở về trướng của Võ Đại Hổ, quả nhiên trông thấy Gia Nghi đứng ở cửa. Chỉ tiếc, ánh mắt đưa tình của y coi như uổng phí vì Võ Đại Hổ chẳng những không cho vào, mà còn để y đứng đó ôm bát chờ, trông hết sức đáng thương.
Vừa thấy Tống Thanh Hàn, Gia Nghi liền trừng cậu một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Cho ta vào đi! Bằng không, ngươi đúng là kẻ hẹp hòi!"
Tống Thanh Hàn nhướng mày, thản nhiên đáp:
"Ừ, ta chính là hẹp hòi đấy, thì sao?"
Cậu vừa nói, khóe mắt đã thoáng thấy một bóng người, trong lòng khẽ lay động, liếc qua bên đó rồi mỉm cười:
"Ta hơi tò mò, nếu ngươi thấy có người đem đồ tới cho vị Lục đại nhân kia, ngươi sẽ cảm thấy thế nào?"
"Choang!" - tay Gia Nghi run lên, bát trong tay rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh sứ.
Y lập tức túm vạt áo, hấp tấp chạy về một hướng. Tống Thanh Hàn sờ cằm cười khẽ, vén màn trướng của Võ Đại Hổ, sải bước đi vào.
Không ngờ vừa mới bước vào, cậu liền ngã vào một vòng tay ấm áp.
Giọng Võ Đại Hổ vang lên từ trên đỉnh đầu cậu, mang theo chút trách móc nhẹ nhàng, nghe có vẻ đáng thương:
"Xem kịch vui lắm sao? So với ta còn hay hơn à?"
Tống Thanh Hàn theo bản năng ôm lại hắn, nghe vậy thì bật cười, quả quyết:
"Tất nhiên là ngươi hay hơn rồi!"
"Ngươi vẫn không tin ta, phải không?"
Không ngờ, trong khoảnh khắc dịu dàng ấy, Võ Đại Hổ lại thốt ra một câu hỏi đầy sắc bén như vậy.
Tống Thanh Hàn sững lại, nhất thời không biết đáp thế nào.
Chỉ một thoáng chần chừ ấy cũng đủ nói lên tất cả. Võ Đại Hổ buông cậu ra, đưa tay xoa nhẹ lên tóc cậu, khẽ nói:
"Không sao, ta sẽ cố gắng sớm khôi phục ký ức."
Hắn không hề oán trách, nhưng Tống Thanh Hàn biết, sự chần chừ vừa rồi đã làm hắn tổn thương. Cậu không khỏi lộ vẻ áy náy:
"Ta không phải không tin ngươi, chỉ là... hiểu lầm đó vẫn chưa được hóa giải nên trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc."
Võ Đại Hổ gật đầu, vẻ mặt tỏ ra thấu hiểu, chậm rãi nói:
"Ta biết rồi. Đại tướng quân vừa tìm ta, ta qua đó một chuyến."
Tống Thanh Hàn tiễn hắn ra cửa, nhẹ nhàng thở dài, giữa đôi mày vương chút u sầu.
Chưa đầy nửa ngày sau, tin luận công ban thưởng lại truyền ra. Võ Đại Hổ nổi bật như một hắc mã, một lần thăng ba cấp khiến ai nấy cũng phải ngưỡng mộ.
Những kẻ từng âm thầm ra tay hại hắn, tuy không bị xử nặng, ngoài mặt thì thăng chức nhưng thực tế là giáng chức hoặc bị gạt sang một bên, không còn đủ tư cách để đối đầu với hắn.
Không chỉ vậy, phía Man Di còn gửi thư cầu hòa, đó hẳn là lý do những ngày gần đây bọn họ im ắng.
Thư cầu hòa được cấp tốc đưa về kinh, Hoàng thượng không hề nghĩ đến chuyện thừa thắng xông tới, lập tức đồng ý, hạ lệnh Đại tướng quân rút quân, lấy Hòa Ninh làm biểu tượng hòa bình, chẳng bao lâu nữa sẽ gả sang Mặc Khắc.
Tin này là Tống Thanh Hàn nghe từ miệng Võ Đại Hổ. Hắn đã quên sạch chuyện liên quan đến Hòa Ninh, nên nói ra cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, thậm chí còn bình luận một câu: "Với quận chúa mà nói, đây là con đường chết."
Tống Thanh Hàn ngẫm nghĩ kỹ, cũng thấy đúng là như vậy.
Trong khi quân doanh bận rộn rút quân, Tống Thanh Hàn lại rảnh rỗi hơn, thường ôm Tiểu Thạch Đầu ra ngoài phơi nắng, vô tình chứng kiến vài màn "kịch" của Gia Nghi.
Vì muốn chiếm được lòng Võ Đại Hổ, Gia Nghi dùng đủ mọi chiêu trò – khóc lóc, làm ầm ĩ, thậm chí còn giả vờ thắt cổ. Tiếc là Võ Đại Hổ lại giả vờ không thấy rất tài tình, cộng thêm bận rộn, nên tất cả đều uổng công, còn biến y thành trò cười trong mắt mọi người.
Dù Gia Nghi có trái tim mạnh mẽ, cuối cùng cũng chịu không nổi những lời dị nghị.
Thấy y thu mình trong lều cả ngày không ra, Tống Thanh Hàn sợ y làm chuyện dại dột, bèn ôm Tiểu Thạch Đầu vào xem. Vừa bước vào đã thấy y lấy mảnh sứ sắc nhọn kề lên cổ tay, cậu nhướng mày, thản nhiên nói:
"Cách này không chết nổi đâu. Chi bằng dùng cách thắt cổ lần trước còn hiệu quả hơn."