317. Chương 317: Sự thật về Mộc Diệp

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 317: Sự thật về Mộc Diệp

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 317 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên còn đang mải suy nghĩ, thì Mộc Diệp bên này đã rụt tay lại, nhíu mày nhìn lồng ngực bệnh nhân nằm trên bàn mổ, vẻ mặt u ám nói:
"Thất bại rồi."
Tống Thanh Hàn liếc nhìn gã, giọng điệu bình thản, không chút gợn sóng:
"Nghỉ ngơi một chút đi, cơ thể ngươi hiện tại đã không còn ở trạng thái tốt nhất, tiếp tục làm sẽ không có chút khả năng thành công nào đâu."
Cậu cố ý nói thẳng thừng như vậy là để Mộc Diệp không có cơ hội phản bác. Quả nhiên, Mộc Diệp khựng lại một chút, nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ tiện tay ném dao mổ vào khay, vừa lau tay vừa bảo:
"Xuống nghỉ ngơi đi, khi nào ta cần sẽ gọi ngươi."
Tống Thanh Hàn gật đầu, trên mặt tuy không biểu lộ cảm xúc nhưng cơ thể rõ ràng đã thả lỏng, xoay người, thẳng tiến về phía Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên.
Chỉ là khi bóng cậu sắp khuất khỏi tầm mắt Mộc Diệp, thì gã bỗng dưng mở miệng:
"Tướng công của ngươi, thân thể rất tốt đấy."
Câu nói này khiến bước chân Tống Thanh Hàn khựng lại, nhưng cậu không đáp, giả vờ như không nghe ra ẩn ý, chỉ "Ừm" một tiếng rồi nhanh chóng đi thẳng.
Đợi đến khi đi thẳng một mạch về phòng của Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên, cậu mới siết chặt nắm tay, giận dữ đấm mạnh xuống bàn, nói khẽ:
"Thật quá đáng!"
Võ Đại Hổ căng thẳng trong lòng, vội vàng bước tới nắm lấy tay cậu, trầm giọng hỏi:
"Sao vậy? Nếu gã quá đáng, chi bằng chúng ta liều một phen, giải quyết cho xong chuyện luôn..."
Tống Thanh Hàn nheo mắt nhìn ra cửa, không biết nghĩ đến điều gì mà sắc mặt dần dần bình tĩnh lại, khẽ nói:
"Không cần, ta sẽ nghĩ cách đưa các ngươi ra ngoài."
Ngữ khí ấy rõ ràng là cậu tính toán một mình ở lại đối phó với Mộc Diệp. Võ Đại Hổ sao có thể đồng ý?
"Ra ngoài thì cùng ra, chúng ta đến đây là để đón ngươi về, không phải để đứng nhìn ngươi sa vào ổ của quỷ!"
Giọng Võ Đại Hổ hiếm khi nghiêm khắc như vậy. Tống Thanh Hàn dừng lại, rồi gật đầu đồng ý:
"Được, ta sẽ nghĩ cách khác, nhưng nếu thật sự đến lúc bất đắc dĩ, ta vẫn hy vọng các ngươi có thể nghe lời ta, được không?"
Nguyên Văn Hiên liếc nhìn Võ Đại Hổ, dường như đang chờ thái độ của hắn.
Thế nhưng đôi môi Võ Đại Hổ vẫn mím chặt thành một đường, trong mắt tràn đầy kiên định, rõ ràng là quyết không chịu mở miệng.
Tống Thanh Hàn bất đắc dĩ, chỉ đành ghé sát lại, thấp giọng nói:
"Gã hình như đã để mắt đến thân thể của ngươi..."
Võ Đại Hổ sững người, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc, dường như không hiểu ý cậu.
Đã mở miệng, Tống Thanh Hàn dứt khoát nói thẳng tuột như trút đậu vào ống trúc:
"Máu của gã đã được thay đổi, một số bộ phận không quan trọng trong cơ thể cũng đã được thay thế. Chỉ có những chỗ quan trọng thì gã không thể tự mình thay được, cho nên mới cần đến ta."
Lời này vừa dứt, Võ Đại Hổ còn chưa kịp phản ứng thì Nguyên Văn Hiên đã hít mạnh một hơi, không thể tin được:
"Những chỗ quan trọng... là chỉ mấy cơ quan nội tạng này ư?"
Vừa nói, nó vừa chỉ chỉ lên người mình, dường như cảm thấy lời nói không đủ chính xác nên trực tiếp dùng hành động để biểu đạt.
Tống Thanh Hàn tùy ý liếc nhìn rồi gật đầu:
"Đúng vậy."
Dù Nguyên Văn Hiên tính tình trầm ổn, lúc này cũng không nhịn được mà há hốc miệng, giống như nghe thấy chuyện hoang đường không thể tin nổi.
Võ Đại Hổ cuối cùng cũng kịp phản ứng, cau mày nói:
"Ngươi là muốn nói, gã muốn thay nội tạng của người khác vào thân mình?"
Tống Thanh Hàn theo bản năng liếc ra ngoài cửa, tuy không biết vì sao mấy con rắn nhỏ thích rình mò kia chưa xuất hiện nhưng vẫn tranh thủ thời gian:
"Không sai. Gã cho rằng như vậy có thể vĩnh viễn giữ được cơ thể trẻ trung. Thực tế, cách này quả thật có thể."
Chỉ là cậu không ngờ, phương pháp ấy lại bị một kẻ cổ nhân cuồng vọng đem áp dụng lên chính mình.
Mà nếu nghĩ kỹ thì cũng không khó hiểu. Ở xã hội hiện đại có trật tự, cho dù điều kiện kỹ thuật đã đủ, pháp luật và đạo đức cũng tuyệt đối không cho phép hành vi này.
Còn ở thế giới vô pháp vô thiên hiện tại, chỉ cần ngươi dám nghĩ, thì điều gì cũng có thể làm, thậm chí làm Hoàng đế cũng chẳng phải chuyện không thể.
Giết vài người càng đơn giản, chỉ cần không khiến quan phủ chú ý là được.
Mà người sống dưới lòng đất như Mộc Diệp, muốn khiến quan phủ chú ý đến gã cũng khó.
Tống Thanh Hàn không khỏi thở dài, nhớ lại lần đầu nhìn thấy Mộc Diệp, trong lòng vẫn cảm khái khôn nguôi.
Lúc ấy cậu còn tưởng mình đã tìm được đồng loại, thậm chí hưng phấn kể cho gã rất nhiều chuyện ở hiện đại. Không ngờ Mộc Diệp chẳng để lộ chút dị thường nào, vẫn là cậu tự nhận thấy cảm xúc mình quá hưng phấn, trạng thái không đúng, mới vội vã ngừng lại.
Vừa ngừng, liền đến lượt Mộc Diệp mang đến từng đợt chấn động.
Những lý thuyết y học của cậu lại chính là điều Mộc Diệp thiếu hụt. Qua vài lần dò xét, Mộc Diệp dứt khoát mời cậu làm cộng sự, cùng nhau khai mở cái gọi là "thời đại mới".
Tống Thanh Hàn vừa định mở miệng từ chối, đã phát hiện bí mật của mình sớm bị Mộc Diệp moi ra sạch bách. Gã chẳng những biết chuyện đậu mùa, mà ngay cả việc khi ở trong thôn, cậu từng ra tay chữa khỏi căn bệnh ngoài da cho cả làng, cũng đều biết rõ.
Ngay cả việc ấy mà gã cũng có thể điều tra ra, thì tuyệt đối không chỉ là nhờ tiền. Tuy người Thánh tộc trông có vẻ dân số thưa thớt, chỗ ở rách nát, nhưng ai biết sau lưng họ còn có thế lực gì chứ?
Bất đắc dĩ, Tống Thanh Hàn chỉ có thể tạm thời khuất phục trước Mộc Diệp, không để lộ lòng chống đối. Gã bảo cậu làm gì, cậu liền làm nấy.
Chỉ là không ngờ Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên lại liều lĩnh chạy đến đây. Dù rất cảm động, nhưng tình thế hiện tại quá mức nguy hiểm, bọn họ tới đây e rằng chỉ là tự đưa mình vào chỗ chết.
Võ Đại Hổ thấy sắc mặt Tống Thanh Hàn biến hóa liên tục, biết cậu hẳn đang trải qua sự giằng xé dữ dội trong lòng, bèn đưa tay nắm chặt mu bàn tay cậu, nhẹ giọng nói:
"Gã muốn làm thì cứ để gã làm, chúng ta không thể ngăn được một kẻ điên, chỉ có thể khiến gã càng trở nên điên cuồng hơn thôi."
Lời này khiến Tống Thanh Hàn sững lại, lập tức siết chặt tay Võ Đại Hổ, như tự lẩm bẩm:
"Có lý, có lý... càng điên cuồng hơn nữa..."
Thấy cậu lâm vào trầm tư, Võ Đại Hổ không lên tiếng quấy rầy, chỉ liếc Nguyên Văn Hiên một cái, ra hiệu nó đừng hành động thiếu suy nghĩ. Hai người lặng lẽ ở bên cạnh Tống Thanh Hàn.
Dưới lòng đất không phân biệt ngày đêm, bọn họ chỉ có thể dựa vào cảm giác cơ thể để phán đoán thời gian.
Đến khi Tống Thanh Hàn hồi thần, bụng đã truyền đến cơn đói rõ rệt.
Ông già nhóm lửa trong nhà bếp không biết từ lúc nào đã đi tới, cũng chẳng gõ cửa, trực tiếp đặt bát canh loãng lên bàn, yếu ớt nói:
"Ăn đi, ăn xong thì tự dọn dẹp mang sang bếp."
Trước khi rời đi, ông ta dường như sực nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại hỏi:
"Các ngươi cũng muốn tham gia đại lễ tế thiên sao?"
Võ Đại Hổ đã có chút quen với ông hơn, liền chủ động trả lời:
"Không biết nữa, phải xem ý của Thánh tử đã."