322. Chương 322: Kế hoạch trốn thoát

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 322: Kế hoạch trốn thoát

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 322 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghi thức tế thiên nhanh chóng tới gần, Tống Thanh Hàn cũng hoàn thành ca phẫu thuật thứ ba một cách thuận lợi, chứng tỏ với Mộc Diệp rằng mình có đủ khả năng phẫu thuật.
Vì thế, vào ngày cử hành nghi lễ, gã đã yên tâm rời đi. Trước khi đi, gã còn dặn cậu nghỉ ngơi cho khỏe, đợi gã quay lại sẽ tiến hành phẫu thuật.
Tống Thanh Hàn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, vừa thấy gã đi khuất, liền len lén trao đổi ánh mắt với Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.
Đi được nửa đường, Võ Đại Hổ bỗng dừng lại, quay đầu nói:
"Ra đây."
Có người bám theo? Tống Thanh Hàn giật mình, lập tức quay người lại, cùng Nguyên Văn Hiên cảnh giác đứng sau lưng Võ Đại Hổ.
Ông già nhóm lửa chậm rãi bước ra từ sau bức tường, thấy ánh mắt Võ Đại Hổ sắc bén như dao, vội gãi đầu, lúng túng nói:
"Ta không có ác ý... chỉ là... muốn theo các ngươi ra ngoài thôi."
Võ Đại Hổ không tin, tay đã vô thức siết chặt chuôi dao găm. Chỉ cần lao tới, lập tức có thể cắt đứt chiếc cổ mỏng manh ấy.
"Ngươi ở đây lâu như vậy còn chẳng tìm được lối ra, dựa vào đâu mà nghĩ rằng chúng ta mới tới mấy hôm đã tìm được? Biết đâu phía trước là đường chết thì sao?"
Ông già trông có vẻ do dự, ngón tay cứ vò vạt áo, chần chừ nói:
"Không biết vì sao, ta cứ thấy tin tưởng các ngươi. Hơn nữa, nếu không thử thì sau lần trích máu này ta chắc chắn sẽ chết. Ta hiểu rõ, nhiều nhất là năm lần sẽ mất mạng, mà ta đã trích tới bốn lần rồi..."
Tống Thanh Hàn khựng người lại, cuối cùng cũng hiểu ra máu để thay thế cho Mộc Diệp rốt cuộc lấy từ đâu.
Xem ra hắn quả thật biết tính toán chi ly, sinh một đứa con trai không chỉ có thể làm túi máu dự phòng và kho nội tạng sống, mà còn có thể giúp hắn lo liệu mọi chuyện lớn nhỏ, e rằng trên đời khó có cuộc mua bán nào hời hơn thế này.
Có lẽ tự thấy mình chưa đủ thành ý, ông ta tiếp tục nói:
"Gã nhất định phải lộ diện trong lễ tế. Chờ tế xong, chính là lúc gã thưởng thức tế phẩm."
Nói tới đây, ông ta như cười nhạo chuyện nực cười nhất trên đời, giọng trầm thấp:
"Đám người kia còn tin tế thiên linh nghiệm, nghĩ rằng trở về liền có thể khiến phu lang của mình có thai. Nào ngờ đâu mấy đứa trẻ đó hoàn toàn không phải con của họ."
Tống Thanh Hàn thoáng sững người lại, bất chợt nhớ tới mấy câu chuyện thần thoại kia. Những chuyện như "mơ thấy giao long nhập thể", "mơ thấy Thái Bạch Kim Tinh nhập thể" gì đó, e rằng cũng chỉ là trò do con người dựng lên, chẳng qua chỉ là cái cớ để che mắt thiên hạ mà thôi.
Ngay lúc ấy, Võ Đại Hổ đột nhiên ném dao găm, nhắm thẳng vào ông già đang đứng.
Ông ta hoảng sợ đến tim ngừng đập, cả người cứng đờ, chẳng biết phải làm thế nào. Nhưng cơn đau dữ dội như dự đoán lại không xuất hiện. Ông từ từ mở mắt, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy con rắn nhỏ trên đỉnh đầu đã bị dao chém đứt đôi. Môi ông ta run run, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở:
"Những con rắn nhỏ này không chỉ có một. Thấy đồng loại bị thương hay chết, chúng sẽ quay về báo tin."
Võ Đại Hổ nhặt lại dao, vẻ mặt không đổi:
"Mũi tên đã bắn, không thể quay đầu lại. Hôm nay hoặc ra ngoài, hoặc chết ở đây. Ngươi tưởng còn có đường thứ ba sao?"
Thấy bọn họ quay lưng định đi, ông ta chần chừ một lát, rồi cũng bước theo.
Đường càng lúc càng dốc xuống. Ông thấy họ ung dung như không nhận ra điều gì, liền thấp giọng hỏi:
"Có đi nhầm đường không thế? Không phải ta đã nói, cửa gió ở bên phòng gã sao?"
Về điểm này, thực ra Tống Thanh Hàn còn chưa kịp giải thích với Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên. Nhưng không ngờ, hai người kia cũng cứ thế im lặng chịu đựng, đi một mạch mà chẳng hỏi nửa lời, cuối cùng lại là ông già mới tham gia vào nhóm mở miệng ra hỏi trước.
Đã có người hỏi, Tống Thanh Hàn liền nhân tiện giải thích:
"Cửa gió duy nhất sẽ không thể thoáng khí như vậy, hay nói cách khác, không thể để chúng ta hít thở thoải mái như thế này. Cho nên... nhất định còn cửa gió khác, chỉ là ngươi không biết thôi."
Ông ta thoáng bừng tỉnh, ngó đầu nhìn về phía trước, lại dè dặt hỏi:
"Vậy ngươi làm sao biết trước mặt có cửa gió? Lỡ nó nhỏ xíu thì sao chứ?"
Tống Thanh Hàn khẽ cười, thản nhiên đáp:
"Nhỏ thì đào, đào không thông thì chết thôi chứ còn cách nào khác đâu?"
Ông già xấu hổ gãi đầu, tựa hồ thấy mình vừa hỏi một câu rất ngốc nghếch.
Bốn người lại tiếp tục đi xuống. Đến trước một cánh cửa sắt, Tống Thanh Hàn lấy sợi thép từ trong ngực ra, cúi người xuống mở khóa.
Võ Đại Hổ thấy cậu loay hoay, liền nói:
"Để ta phá cho."
Cậu lắc đầu:
"Động tĩnh lớn quá sẽ chọc giận nó. Không vội, Mộc Diệp sẽ không quay về nhanh thế đâu."
"Nó?" - Võ Đại Hổ theo bản năng nhìn vào bên trong, chỉ thấy từ lúc nào đã xuất hiện đôi đồng tử hình tam giác sáng rực như lửa.
Hắn lập tức căng thẳng người, siết chặt dao găm. Đây rõ ràng chính là nơi Tống Thanh Hàn từng bị giam. Dù trông cậu vô cùng bình thản nhưng hắn cũng không khỏi cảnh giác.
"Cạch" một tiếng, ổ khóa bật mở. Cậu đẩy cửa, bước tới trước mặt con mãng xà, khẽ chỉ tay sang một bên, thử nói:
"Phiền ngươi dịch sang chỗ khác một chút nha."
Ông già vốn định nhắc cậu rắn làm sao hiểu tiếng người, ai ngờ con mãng xà thật sự từ từ trườn sang bên cạnh.
Ông trợn mắt, nuốt lời định nói vào trong, nhìn ánh sáng sắc lạnh lóe lên trong đôi mắt của nó, bất giác rùng mình.
Đuôi rắn quá dài, muốn nhích hết sang một bên cần chút thời gian. Nhưng Tống Thanh Hàn không vội, bởi luồng gió mát mẻ từ dưới hất lên khiến cậu chắc chắn mình đã đoán đúng.
Cậu bước tới, vén tấm nệm che trên mặt đất, hơi lạnh lập tức ùa lên, khiến cậu hắt hơi một cái.
Trong khoảnh khắc ấy, Võ Đại Hổ và Nguyên Văn Hiên đã nhìn thấy cảnh tượng bên dưới, đồng loạt nín thở:
"Nhiều rắn quá!"
Tống Thanh Hàn cúi đầu, thấy bên dưới dày đặc rắn nhỏ, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy buồn nôn. Cậu từng nghĩ mãng xà chính là trở ngại duy nhất, nào ngờ mình lại ngây thơ đến vậy, hoàn toàn xem nhẹ sự cẩn trọng của Mộc Diệp.
Không biết có phải mãng xà nhìn ra sự chần chừ của cậu hay không, nó bỗng trườn xuống, lao thẳng vào bầy rắn.
Chỉ chốc lát, đám rắn nhỏ tản ra bốn phía như gặp phải thiên địch, lấy nó làm trung tâm, tạo thành một khoảng trống lớn.
Tống Thanh Hàn thấy con mãng xà ngẩng đầu nhìn mình, dường như đã hiểu ý nó, liền bất chợt ngồi xổm xuống, thử thò chân xuống dưới, làm ra vẻ như muốn nhảy xuống.
Võ Đại Hổ giật mình thót tim, nắm chặt tay cậu:
"Đừng xuống! Nhiều rắn lắm!"
Nhưng ngay lúc đó, bên chân truyền đến cảm giác trơn lạnh. Cậu cúi đầu, thấy đuôi mãng xà đang khẽ móc lấy chân cậu, giống như muốn tranh giành cậu với Võ Đại Hổ.
Ánh mắt Võ Đại Hổ lập tức sắc lạnh, định cùng nó liều mạng, may mà Tống Thanh Hàn kịp thời ngăn lại:
"Đừng, nó không định hại ta. Để ta thử, nếu không được, các ngươi hãy quay về."