Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 36: Chủ động phối hợp
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn khẽ lắc đầu, giải thích:
"Ở trong phòng mãi cũng chán, ta ra ngoài hóng gió một chút, tiện thể chờ ngươi về."
Nghe cậu nói vậy, đáy mắt Lâm Đại Phú chợt sáng lên, khóe môi khẽ cong, vội vàng hỏi:
"Ngươi... nhớ lại rồi sao?"
Thấy hắn kích động như muốn nhào tới, Tống Thanh Hàn vội vàng phủ nhận:
"Không, không có... Ta chỉ thuận miệng nói thôi."
Lâm Đại Phú nhìn thấy vẻ kháng cự trong mắt cậu, giống như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào người, lập tức bình tĩnh lại.
Tống Thanh Hàn thấy hắn vẻ mặt khó coi bước vào trong, biết mình vừa rồi có lẽ đã làm hắn tổn thương, trong lòng hơi hoảng hốt, sợ hắn vì giận mà không chịu cứu Võ Đại Hổ, bèn vội vàng đuổi theo, dè dặt dò xét sắc mặt hắn.
Đến khi hai người ngồi xuống bàn ăn, Lâm Đại Phú vẫn không nói một lời, ngay cả thói quen gắp thức ăn cho cậu cũng không còn.
Tống Thanh Hàn thấy thế bèn chủ động gắp thức ăn, lựa mấy món hắn thích, từng đũa một gắp vào bát hắn.
Lâm Đại Phú đang ăn thì bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu, chậm rãi hỏi:
"Sao ngươi biết ta thích mấy món này?"
Tống Thanh Hàn mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng:
"Mấy bữa nay ta để ý thấy khẩu vị của ngươi thích ăn mặn, lại thích ăn thịt. Những món này đều vừa khéo hợp với khẩu vị của ngươi thôi."
Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Đại Phú thoáng thay đổi, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ suy tư hoặc xao động, như đang cân nhắc điều gì đó.
Hắn lặng im một lúc, rồi bỗng thốt ra một câu khiến Tống Thanh Hàn giật mình:
"Ta nghĩ... ngươi rất có thể sắp nhớ lại rồi."
Câu nói đột ngột như tiếng sấm giữa trời quang, khiến tay cầm đũa của Tống Thanh Hàn khẽ run, gắp hụt, đầu đũa chỉ chạm vào không khí.
Thấy hắn chăm chú nhìn mình bằng ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt, Tống Thanh Hàn lúng túng cười gượng vài tiếng, nhất thời không biết nên gật đầu hay lắc đầu.
Gật đầu là gieo hy vọng cho Lâm Đại Phú, lỡ sau này không nhớ ra gì, hắn chẳng phải sẽ càng thất vọng hơn sao? Nhưng nếu phủ nhận... lại chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Đúng là tiến thoái lưỡng nan.
Thế nên, cậu dứt khoát cúi đầu, vùi mặt vào bát, xúc cơm ăn thật nhanh, giả vờ như không nghe thấy câu nói vừa rồi của Lâm Đại Phú.
May mà Lâm Đại Phú cũng không ép cậu phải trả lời, chỉ lặng lẽ đưa tay gắp thức ăn cho Tống Thanh Hàn.
Ăn cơm xong, Lâm Đại Phú không dẫn cậu đi dạo như thường lệ, mà đưa thẳng cậu vào thư phòng.
Tống Thanh Hàn đưa mắt nhìn quanh một vòng, không khỏi cảm thán:
"Từ sau khi tới đây, đây là lần đầu ta thấy nhiều sách như vậy đấy!"
Cậu khựng lại, chợt nhận ra mình lỡ miệng, bèn vội vàng đổi chủ đề: "Ngươi đang định làm gì vậy?"
Thế nhưng Lâm Đại Phú đã nhạy bén nhận ra điểm bất thường trong câu nói đó, nhíu mày hỏi: "Tới đây là tới đâu?"
Tống Thanh Hàn vội vàng giải thích:
"Chính là... tới Lâm phủ này chứ đâu. Từ lúc vào phủ các ngươi đến nay, đây là lần đầu thấy nhiều sách như thế, ha ha..."
Lời giải thích tuy không sai, nhưng Lâm Đại Phú lại cảm thấy trong câu ấy ẩn chứa điều gì đó bất thường.
Chỉ là nhìn bộ dạng hiện giờ của Tống Thanh Hàn, e rằng cậu chưa muốn nói thật với hắn, nên đành thuận theo lời cậu:
"Ta định vẽ cho ngươi một bức tranh."
Tống Thanh Hàn vui vẻ gật đầu:
"Được, được! Vậy ta phải làm gì? Đứng thế này được không? Ở đây sáng sủa lắm."
Lâm Đại Phú thấy cậu đột nhiên phấn khởi như vậy, trong lòng lại càng thêm khẳng định câu nói vừa rồi quả thật có điều bất thường, âm thầm ghi nhớ, rồi gật đầu:
"Được, vậy thì qua đó đi. Ta đi khiêng cái ghế qua."
Thấy Lâm Đại Phú xoay người đi lấy ghế, Tống Thanh Hàn bỗng thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực, như thể vừa thoát khỏi một tình huống nguy hiểm, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Bởi trong lòng hai người đều có những suy nghĩ riêng, cũng không ai chủ động mở lời, trong thư phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng cọ vẽ sột soạt trên giấy Tuyên vang lên từng hồi.
Ngay khi Tống Thanh Hàn bắt đầu lơ mơ gà gật, Lâm Đại Phú rốt cuộc cũng mở miệng:
"Xong rồi."
Tống Thanh Hàn vội đứng dậy, vặn vẹo vai và cổ, chậm rãi bước đến bên bàn sách.
Khi nhìn thấy trên tờ Tuyên là một nam tử cười rạng rỡ phóng khoáng, cậu khựng người lại một thoáng, nghi ngờ hỏi:
"Ngươi không vẽ theo dáng vẻ của ta khi nãy sao?"
Ánh mắt Lâm Đại Phú vẫn luôn dừng lại trên người trong tranh, đáy mắt thoáng hiện lên một tia nhu tình, thấp giọng đáp:
"Đây là dáng vẻ của ngươi trong ký ức của ta, vẽ một hồi... liền trở thành dáng vẻ này."
Tống Thanh Hàn lặng lẽ nhìn người trong tranh, dường như thực sự có thể cảm nhận được niềm vui và tình ý trong ánh mắt người đó.
Nguyên chủ trước đây vẫn thường nở nụ cười như vậy khi nhìn Lâm Đại Phú... Chỉ tiếc, nụ cười như vậy, về sau e là sẽ không còn xuất hiện nữa - ít nhất là sẽ không còn xuất hiện trước mặt Lâm Đại Phú nữa.
Lâm Đại Phú cảm giác bầu không khí bỗng trở nên có chút trầm lặng, liền bật cười, nói:
"Ngươi ngồi lâu vậy hẳn cũng mệt rồi, ta đưa ngươi về phòng nghỉ một lát."
Tống Thanh Hàn "Ừm" một tiếng. Lúc sắp tới cửa phòng, cậu đột nhiên hỏi:
"Nếu như ta...vĩnh viễn không thể hồi phục trí nhớ thì sao?"
Cậu không phải kẻ ngốc, đến giờ cũng đã nhận ra, điều kiện mà Lâm Đại Phú đưa ra hôm đó, có lẽ là muốn thử một lần, xem có thể từ việc tái hiện lại những chuyện đã qua mà giúp cậu "hồi phục" ký ức hay không.
Đối với sự kiên trì không từ bỏ này của Lâm Đại Phú, bản thân cậu là người bị kéo vào chuyện ấy, thật không mấy dễ chịu, nhưng khách quan mà nói - quả thực cũng có chút cảm động.
Lâm Đại Phú nghe xong, hơi sững sờ, im lặng rất lâu mới nói:
"Nếu ngươi mãi không thể nhớ lại, lại còn ở bên Võ Đại Hổ... vậy có lẽ, ta sẽ rời đi."
Tống Thanh Hàn cũng ngớ người ra, hỏi:
"Không phải trước giờ ngươi vẫn tỏ vẻ sẽ không từ bỏ nếu không có được ta sao?"
Nghe vậy, Lâm Đại Phú bỗng bật cười, chỉ là nụ cười kia nhìn thế nào cũng thấy tràn đầy cay đắng.
"Ngươi đã có cuộc sống mới, lại sống vui vẻ như thế, dù ta có giành được ngươi thì có ích gì chứ? Chẳng khác nào hiện tại, thân thể ngươi ở bên ta, nhưng cũng chỉ là một con rối không hồn mà thôi."
Tống Thanh Hàn nhìn bóng lưng cô tịch của hắn đang dần đi xa, khẽ thở dài một tiếng.
Thì ra hắn cũng là người hiểu chuyện, chỉ là chưa đến phút cuối cùng thì chưa chịu buông tay mà thôi.
Đêm ấy cậu mơ một giấc mộng đẹp, đến sáng hôm sau, khi Tống Thanh Hàn tỉnh dậy không thấy Lâm Đại Phú đâu, trong lòng còn có chút ngạc nhiên.
Chẳng lẽ hắn chỉ kiên trì được có một ngày thôi sao?
Cậu vừa mở cửa phòng ra thì suýt nữa tưởng mình lại xuyên không thêm lần nữa.
Dưới mái hiên treo đầy lồng đèn đỏ, cột nhà quấn kín lụa đỏ, mọi cảnh trí trong sân đều được trang hoàng bằng những vật trang trí đỏ rực - khiến người ta không khỏi lầm tưởng là sắp Tết đến nơi.
Lâm Đại Phú hình như vừa xong việc, từ góc hành lang vội vàng bước lại, vẻ mặt đầy áy náy:
"Đói rồi phải không? Ta bận đến quên cả giờ giấc, mau đi ăn cơm đi."
Tống Thanh Hàn gật đầu, vừa đi vừa quan sát khắp sân, cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được hỏi:
"Ngươi định làm gì vậy?"
Lâm Đại Phú đáp hờ hững:
"Ăn xong rồi nói."
Thấy hắn có thái độ như vậy, Tống Thanh Hàn liền lờ mờ cảm thấy chuyện này chắc chắn có liên quan đến mình, mà còn không phải chuyện dễ dàng chấp nhận, nếu không thì hắn đã chẳng cố ý trì hoãn đợi đến sau bữa ăn mới chịu mở miệng.
Cậu nghĩ tới nghĩ lui những chuyện liên quan đến màu đỏ, lúc sắp ngồi xuống thì bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên:
"Ngươi muốn thành thân sao?"
Lâm Đại Phú khựng người lại một chút, thấy cậu đã đoán ra, đành thành thật thừa nhận:
"Đúng vậy. Trước kia ta vẫn luôn nợ ngươi một hôn lễ long trọng... cho nên muốn nhân cơ hội này thực hiện tâm nguyện của mình."
Tống Thanh Hàn vội xua tay, lùi về sau, phản đối:
"Nhưng ta đã thành thân rồi mà! Nếu Đại Hổ biết được thì ta phải làm sao đây?"
Dù đã biết rõ Tống Thanh Hàn hiện tại đã có tình cảm với Võ Đại Hổ, nhưng nghe cậu câu trước câu sau đều là "Đại Hổ", Lâm Đại Phú vẫn cảm thấy có chút bức bối.
Hắn cố điều chỉnh cảm xúc, bình tĩnh giải thích:
"Yên tâm đi, đợi sau khi trang trí xong, ta sẽ cho tất cả hạ nhân rời khỏi, trong viện chỉ còn lại hai chúng ta, sẽ không có người thứ ba biết về chuyện này."
Nghe Lâm Đại Phú nói vậy, Tống Thanh Hàn do dự một lúc, xác nhận lại:
"Thật sự sẽ không có người thứ ba biết?"
Lâm Đại Phú bất đắc dĩ đáp:
"Đến lúc đó ngươi có thể tự mình đi một vòng quanh viện, xem thử còn có ai khác không."
Người ở dưới mái hiên, chẳng thể không cúi đầu. Thấy đối phương tỏ ra "có thành ý" như vậy, Tống Thanh Hàn đành gật đầu đáp ứng:
"Được rồi, nhưng không được động phòng hoa chúc."
Lâm Đại Phú kiên nhẫn nói:
"Yên tâm, chỉ là hình thức mà thôi, uống xong chén rượu giao bôi là sẽ kết thúc."
Tống Thanh Hàn hài lòng gật đầu, vùi đầu ăn cơm.
Dù chưa từng chính thức trải qua hôn lễ cổ đại, nhưng theo hiểu biết của mình, nghi thức này không hề đơn giản. Nhân lúc còn có thể ăn, phải tranh thủ nạp năng lượng đã.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Lâm Đại Phú dẫn Tống Thanh Hàn đi dạo một vòng quanh viện. Trên đường đưa cậu trở về, hắn thuận tay đưa luôn bộ hỉ phục màu đỏ chói đã chuẩn bị sẵn.
Thấy Tống Thanh Hàn tò mò nhìn bộ hỉ phục, Lâm Đại Phú dặn dò:
"Vì không tiện để người khác nhìn thấy mặt ngươi, nên việc trang điểm và vấn tóc đều phải do ngươi tự làm, cố gắng trang điểm chỉnh tề một chút."
Tống Thanh Hàn ngoan ngoãn gật đầu, liếc mắt nhìn một loạt son phấn đầy đủ trước gương đồng, trong đáy mắt thấp thoáng hiện lên một tia hứng thú.
Lâm Đại Phú thấy cậu sau khi đồng ý liền không còn chút kháng cự nào nữa, thầm thở phào một hơi, xoay người tiếp tục đi chuẩn bị hôn lễ.
Đợi Lâm Đại Phú rời đi, Tống Thanh Hàn liền đóng cửa phòng lại, ngồi xuống trước gương đồng, chăm chú ngắm nghía khuôn mặt mình. Nhìn một hồi, cậu bỗng thấy... hình như cũng chẳng có vẻ gì là cần trang điểm cho lắm.
Tuy không mấy thích diện mạo của mình, nhưng cũng phải thừa nhận, dùng câu thơ "sen nở từ dòng nước biếc " để hình dung, có lẽ cũng chẳng quá lời.
*
清水出芙蓉
" (qīng shuǐ chū fú róng)
Là câu thơ của Triệu Cốc (
赵嘏
) - thi nhân thời Trung Đường. Câu thơ dùng hình ảnh hoa sen nở trong dòng nước trong để ví von vẻ đẹp tự nhiên, thanh thuần, không cần tô điểm.
Có điều, Lâm Đại Phú đã dặn phải trang điểm chỉnh tề cho ra dáng mà cậu lại là người đã đồng ý thỏa thuận, đành phải nghiêm túc làm cho trọn.
Cậu cầm lấy mấy món đồ lỉnh kỉnh trên bàn, thử đưa lên mặt dặm dặm vài cái.
Lần đầu dùng mấy thứ này, không biết phải dùng như thế nào. Đến khi tô vẽ xong, vừa liếc nhìn vào gương đồng, cậu suýt nữa hồn bay phách lạc.
Người trong gương kia là ai vậy? Khuôn mặt trắng bệch như giấy, đôi môi đỏ thắm như máu... chẳng khác nào quỷ dạ xoa đội lốt người sống.
Cậu hoảng hốt nhìn quanh phòng một lượt, lại phát hiện chậu nước trống không, chẳng còn cách nào khác, chỉ đành mở cửa, mặt mày nhăn nhó như muốn khóc, vừa thấy bóng Lâm Đại Phú ở gần đó liền cuống quýt gọi lớn:
"Lâm Đại Phú! Cứu mạng với!"
Lâm Đại Phú bất ngờ nghe tiếng kêu cứu, tưởng xảy ra chuyện lớn, hoảng hốt ném đồ trong tay đi, lao như bay tới cửa phòng Tống Thanh Hàn.
Ai ngờ vừa nhìn rõ mặt cậu, hắn cũng bị dọa cho giật mình, theo phản xạ lùi lại mấy bước, suýt trượt chân.