Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 62: Ân lão Tam tinh quái
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người bàn bạc xong xuôi chuyện về Ân lão Tam, trên đường không nói thêm gì nữa. Mãi đến khi vào trấn, Võ Đại Hổ mới bảo Lai Phúc là mình cần đến lò rèn lấy vũ khí, hẹn chỗ gặp lại rồi đi thẳng tới tiệm rèn.
Khi nhận lấy cây nỏ, hắn thử buộc vào cánh tay, thấy chỉ cần kéo tay áo phủ lên là có thể giấu kín, chỉ cần không cử động mạnh thì khó lòng bị phát hiện, trong lòng rất hài lòng.
Lão thợ rèn tiện tay chỉ vào một điểm, dường như muốn thử tài hắn. Võ Đại Hổ giơ tay lên, thậm chí không thèm ngắm chuẩn, trực tiếp bóp cò.
Chỉ nghe "vút" một tiếng, mũi tên đã cắm phập vào cọc gỗ đúng vào vị trí lão thợ rèn vừa chỉ. Lão thợ rèn giật mình, bước tới rút mũi tên ra đưa lại cho Võ Đại Hổ, cảm thán:
"Thân thủ như Đại Hổ thế này, nếu sinh ra trong thế gia quyền quý, e rằng giờ đã là đại tướng quân rồi."
Võ Đại Hổ mỉm cười lắc đầu, nhét mũi tên vào nỏ, nhướng mày nói:
"Sao ông biết sau này ta không thể làm đại tướng quân?"
Chưa đợi lão thợ rèn kịp đáp, hắn đã liếc thấy chiếc hộ tâm kính* ở góc tường, bước tới cầm lấy một chiếc, nhét vào trong ngực áo. Sau đó lại tiện tay đặt một thỏi bạc vụn lên quầy, phất tay chào lão thợ rèn, rồi quay lưng bước đi đầy tiêu sái.
*
护心镜
(hù xīn jìng)
là một bộ phận giáp trụ (áo giáp) trong quân phục cổ truyền của Trung Hoa và một số nước Đông Á, dùng để bảo vệ phần ngực – khu vực tim của người mặc.
Lão thợ rèn bật cười, tựa như giờ mới hoàn hồn sau câu nói vừa rồi của Võ Đại Hổ, thuận tay cất bạc vào, lẩm bẩm:
"Cũng không chừng là thật đấy... Loạn thế xuất anh hùng mà..."
Khi năm người tập hợp đông đủ, Võ Đại Hổ cuối cùng cũng gặp được Ân lão Tam - kẻ mà Lai Phúc từng nói là "có vấn đề". Người này mặc áo trắng, dung mạo bình thường, chỉ khiến người ta chú ý thoáng qua lần đầu, rồi sau đó tuyệt đối không muốn nhìn lại lần thứ hai. Nếu Võ Đại Hổ không biết y giỏi cải trang, e rằng cũng sẽ bị vẻ ngoài chất phác ấy đánh lừa. Quả thật, vẻ trầm lặng ít nói ấy đã đánh lừa không ít người.
Trước khi lên đường, Ân lão Tam chủ động chọn ngồi chung xe với Võ Đại Hổ. Lai Phúc đến chậm một bước, nhìn qua hai cỗ xe ngựa, liền liếc Võ Đại Hổ một cái đầy ẩn ý, như muốn nói "tự cầu phúc đi", sau đó dứt khoát trèo lên chiếc còn lại.
Võ Đại Hổ phụ trách đánh xe, chưa đi được bao xa, hắn đã cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh. Hắn quay đầu lại, suýt chút nữa thì chạm mặt với Ân lão Tam đang ghé sát vào hắn từ phía sau.
Hắn bình tĩnh hỏi:
"Sao vậy? Ngươi muốn lái xe à?"
Ân lão Tam cười hì hì, rụt người về sau một chút, ánh mắt có phần thâm sâu:
"Vừa nãy ngươi nhìn ta rất lâu, có nhìn ra điều gì không?"
Thấy Võ Đại Hổ lắc đầu, y đảo tròn mắt, cười càng thêm đắc ý, nhướng mày nói:
"Vậy là ngươi để ý ta rồi sao?"
Võ Đại Hổ cuối cùng cũng nhớ lại lời Lai Phúc từng dặn: Ân lão Tam có sở thích với nam nhân. Nghĩ lại những lời y vừa nói, sắc mặt Võ Đại Hổ trầm xuống, nghiêm giọng:
"Đừng nói nhảm. Nếu còn quấy rầy, đừng trách ta không khách sáo."
Ân lão Tam lại càng cười lớn hơn, ôm bụng ngả nghiêng trong xe ngựa, chỉ vào Võ Đại Hổ mà cười:
"Xem ngươi cảnh giác chưa kìa, đùa chút cũng không được sao? Ta lại không phải nam nhân, ngươi làm sao mà để ý ta nổi?"
Dù Võ Đại Hổ luôn điềm tĩnh, lúc này cũng không nhịn được mà có chút tức giận.
May mà Ân lão Tam cười đủ rồi, lau nước mắt nơi khóe mi, xoa xoa bụng, rồi hỏi tiếp:
"Ngươi thành thân chưa?"
Võ Đại Hổ không muốn dây dưa với y, nhưng thấy y lại nghiêng người dựa sát vào, đành nhíu mày đáp:
"Thành thân rồi."
Ân lão Tam kéo dài giọng, "Ồ" một tiếng thật dài, rồi tò mò hỏi:
"Vậy sao? Phu lang của ngươi thế nào? Ngươi bỏ y lại như vậy, y không trách ngươi à?"
Chỉ vừa nhắc đến Tống Thanh Hàn, nét mặt Võ Đại Hổ lập tức dịu lại, chậm rãi nói:
"Phu lang của ta rất tốt. Tuy lo lắng cho sự an toàn của ta, nhưng vì đây là điều ta muốn làm, nên y vẫn để ta đi."
Ân lão Tam bĩu môi, không phục mà nói:
"Để ngươi mạo hiểm tính mạng đi kiếm tiền, phu lang ngươi hoặc là điên vì tiền, hoặc là mong ngươi chết ngoài đường, tự ngươi chọn đi."
Nghe y đoán bừa lòng dạ Tống Thanh Hàn, Võ Đại Hổ cuối cùng không nhịn nổi nữa, giọng trầm xuống:
"Ngươi lại chẳng phải phu lang của ta, sao biết y nghĩ gì? Nhìn cái bộ dạng của ngươi, cũng biết là chưa từng yêu ai hay được ai yêu bao giờ."
Lời này có hơi nặng, nhưng Ân lão Tam lại chẳng có vẻ tức giận, chỉ sững sờ một lát rồi từ từ rút về góc xe, bình thản nói:
"Đúng vậy, người như ta, ai mà thương nổi chứ? Vừa xấu lại vừa không dịu dàng."
Võ Đại Hổ thấy vậy, do dự không biết có nên an ủi y một câu không, ai ngờ đối phương đã bật cười phá lên, ôm bụng cười ngặt nghẽo:
"Lừa ngươi đấy. Người thích ta xếp hàng từ cổng nam đến cổng bắc, ta chẳng coi ai ra gì. Toàn là lũ ngốc!"
Võ Đại Hổ vừa nghe tiếng y cười là đã thấy bực mình, lắc đầu, chuyên tâm đánh xe cho xong chuyện.
Tin lời y, thà tin có quỷ còn hơn. Một người tính tình kỳ quặc như vậy mà cũng có người để ý, thật khiến người ta không biết phải nói gì cho phải.
Trước khi trời tối, cả nhóm dừng xe, bắt đầu tìm chỗ nghỉ chân qua đêm.
Ân lão Tam giả vờ nghiêm túc, đi một vòng rắc bột quanh khu vực, rắc xong liền ngồi bên đống lửa, ra vẻ chẳng định làm gì thêm nữa.
Võ Đại Hổ tranh thủ lúc y quay lưng, lặng lẽ nhón một chút bột lên, đưa lên mũi ngửi thử, quả nhiên là hùng hoàng. Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy thất vọng.
Cứ tưởng y có bản lĩnh gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ là trò mèo làm màu. Cũng may hiện tại Ân lão Tam vẫn chưa kéo chân cả nhóm hay giở trò sau lưng, nên Võ Đại Hổ quyết định tạm thời bỏ qua, không vạch trần, để y đắc ý thêm một lát nữa cũng chẳng sao.
Hai người còn lại, một người tên là Vương Nguyên Bảo, giống Võ Đại Hổ, đều là thợ săn có thân thủ linh hoạt. Người kia tên Ngô Đức Tài, chính là người mà Lai Phúc từng nhắc đến, từng theo đoàn vận chuyển đi qua con đường này.
Vương Nguyên Bảo so với Võ Đại Hổ trầm tĩnh hơn, cúi đầu làm việc, chẳng màng đến ai khác, như thể chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Ngô Đức Tài thì lại nói chuyện rôm rả với Lai Phúc suốt. Ban đầu còn đi nhặt củi cùng, nhưng sau khi Lai Phúc ngồi xuống thì cũng ngồi theo, xem ra không định động tay thêm nữa.
Võ Đại Hổ lắc đầu, bước tới giúp Vương Nguyên Bảo xử lý con mồi vừa săn được. Sau khi dùng gia vị do Võ Đại Hổ chuẩn bị ướp kỹ càng, rồi mới đặt lên lửa nướng.
Mùi thơm từ gia vị dần lan tỏa, thu hút sự chú ý của mọi người. Lai Phúc trước giờ chưa từng nếm thử mùi vị của thì là, nên lúc này vẻ mặt hắn cũng ngạc nhiên không kém gì Ngô Đức Tài, quay đầu hỏi Võ Đại Hổ:
"Đây là gia vị các ngươi mới phát hiện ra à?"
Võ Đại Hổ "Ừ" một tiếng, lại đặt thêm một con mồi nữa lên bếp lửa nướng, sau đó mới khoanh chân ngồi xuống.
Lai Phúc tuy chưa từng ăn thử, nhưng chẳng hề nghi ngờ độ ngon của món thịt này. Đợi thịt chín, hắn liền xé ngay một chiếc đùi to, ăn lấy ăn để, vẻ mặt thỏa mãn. Ân lão Tam cũng giật lấy một chiếc đùi khác, vừa cắn một miếng đã trợn tròn mắt, nhưng lại không nói gì, có vẻ không muốn chia sẻ niềm vui ấy với ai khác.
Vương Nguyên Bảo do dự một lát, cuối cùng cũng vươn tay xé lấy một chiếc chân trước. Chỉ là vừa cắn miếng đầu tiên, suýt nữa thì bị sặc, ho sù sụ một hồi.
Thấy hắn ho như vậy, tay cầm thịt của Ngô Đức Tài khựng lại giữa không trung, thoáng chút do dự. Đến khi thấy không phải thịt có vấn đề mà là do Vương Nguyên Bảo ăn quá vội, Ngô Đức Tài mới lại đưa tay định xé một miếng. Nhưng lúc này, trên xiên chỉ còn lại những mẩu thịt vụn, không còn miếng thịt nào nguyên vẹn nữa.
Thấy Lai Phúc dường như còn định lấy nốt phần còn lại, hắn rốt cuộc cũng không chê nữa, nhanh tay giật cả xiên thịt, bắt đầu cắn gặm những mẩu thịt vụn bám trên xương.
Nhờ có gia vị do Võ Đại Hổ chuẩn bị, hai con thỏ rừng mập mạp cũng không đủ làm no bụng cả nhóm năm người. Chỉ có Lai Phúc và Ân lão Tam là ăn no đến mức nằm bẹp trên đất chẳng muốn nhúc nhích. Võ Đại Hổ thì ăn vừa đủ, còn Vương Nguyên Bảo và Ngô Đức Tài thì chỉ no được một nửa bụng.
Cuối cùng vẫn là Vương Nguyên Bảo lấy thêm lương khô ra, chia cho Ngô Đức Tài cùng ăn, mới tạm gọi là no bụng.
Đến lúc phân công ca gác đêm, Võ Đại Hổ chủ động xin nhận phiên gác nửa đêm về sau. Dù thời điểm đó vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng cũng là lúc nguy hiểm nhất, và cũng là khi dã thú đói bụng thường đi săn. Hắn không thích phó thác tính mạng mình vào tay người khác.
Không ngờ Ân lão Tam cũng lên tiếng xin gác cùng phiên. Dù y ra vẻ chính trực lẫm liệt, nhưng Võ Đại Hổ theo bản năng cảm thấy y đang có ý đồ gì đó. Nếu không thì với cái tính lười nhác như vậy, làm sao y chịu bỏ qua chuyện nghỉ ngơi hưởng thụ để chuốc lấy khổ cực?
Nhưng không ai phản đối, thế là cuối cùng, lịch gác đêm được sắp xếp thành: Ngô Đức Tài, Vương Nguyên Bảo, Võ Đại Hổ, rồi đến Ân lão Tam. Lai Phúc thì tay trói gà không chặt, người ta không muốn hắn gác đêm, hắn cũng được nhàn thân.
Mỗi chiếc xe ngựa chỉ ngủ được một người. Một xe thì Lai Phúc chiếm, chiếc còn lại thì Ngô Đức Tài giành mất. Vương Nguyên Bảo và Võ Đại Hổ vốn chẳng phải hạng người thích tranh giành, nên khi thấy xe ngựa bị Ngô Đức Tài chiếm mất, cả hai cũng chẳng nói gì. Chỉ có điều kỳ lạ là, đến cả Ân lão Tam cũng không phản đối, để mặc cho Ngô Đức Tài chiếm luôn chỗ nghỉ.
Võ Đại Hổ thấy Ân lão Tam hớn hở chạy đến bên mình, nhíu mày hỏi:
"Ngươi muốn ngủ bên này sao? Vậy ta đổi chỗ."
Ân lão Tam lập tức lắc đầu, cười híp mắt nói:
"Chúng ta ngủ gần nhau một chút, nhỡ có chuyện gì thì cũng tiện chăm sóc."
Nói xong, y ngồi phịch xuống bên cạnh Võ Đại Hổ, chớp mắt nhìn hắn như chờ đợi câu trả lời. Võ Đại Hổ chẳng thèm nói một lời nào, đứng dậy đi sang chỗ khác. Nhưng hễ hắn vừa ngồi xuống đâu đó, Ân lão Tam lại chạy theo, dính như thể cao dán chó vậy.
Sau vài lần thử tránh né, Võ Đại Hổ đành chấp nhận số phận. Hắn tùy tiện chọn một chỗ, vứt bọc đồ xuống đất rồi nằm nghiêng ngủ luôn. Ân lão Tam cười khì khì, bắt chước hắn, cũng vứt bọc đồ rồi nằm ngửa ra đất, hai tay đan lại đặt lên bụng, ngoan ngoãn ngủ say.
Đến khi Ân lão Tam mở mắt lần nữa, trời đã sáng bừng. Y "A" một tiếng ngồi bật dậy, thấy Võ Đại Hổ đã bắt đầu nấu bữa sáng, bèn ngạc nhiên hỏi:
"Sao ngươi không gọi ta? Cả nửa đêm về sau đều là ngươi canh à?"
Võ Đại Hổ nhìn y không nói một lời nào, như thể chẳng muốn phí lời với loại người như y.
Ân lão Tam không biết lại nghĩ ra điều gì, bỗng vỗ tay một cái rồi cười rạng rỡ:
"Ta quên mất, ta mà đã ngủ thì trừ khi tự tỉnh, bằng không trời có sập cũng không biết gì. Thật ngại quá, vất vả cho huynh rồi, Đại Hổ huynh đệ."