Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 8: Bài học hiện thực
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nghe được sự thật từ miệng của Tô Mạt Vi, Tống Thanh Hàn im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, y thở dài, chậm rãi nói: "Hàn nhi, là cha đã hại con."
Tống Thanh Hàn giật mình, cứ ngỡ Tô Mạt Vi sắp nói ra điều gì động trời.
"Nếu không phải vì con sinh ra đẹp như vậy, sao lại phải rước họa vào thân?"
Nghe lời này, Tống Thanh Hàn không nhịn được bật cười. Thấy Tô Mạt Vi nhíu mày, nét mặt đầy lo âu, biết y thật sự nghĩ như thế, cậu đành nén cười, nhẹ giọng an ủi: "Cha sinh, người đừng nghĩ vậy, nếu như sinh ta ra mà xấu xí quá, đến lúc không gả được thì cũng là một chuyện phải lo lắng rồi."
Tô Mạt Vi ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có phần đúng, đưa mắt nhìn khắp căn phòng, lại thở dài: "Lúc trước cha con bảo phải giấu chuyện đó đi, ta đã không đồng ý, nhưng làm sao khuyên nổi hắn? Nếu khi ấy sớm gả con cho Võ Đại Hổ, thì cũng đỡ hơn lúc này, danh tiếng bị hủy hoại, cuộc sống lại lâm vào cảnh túng thiếu như vậy."
Tống Thanh Hàn hơi ngỡ ngàng, sau khi biết Tô Mạt Vi không tham gia vào chuyện đó, trong lòng lại cảm thấy gần gũi với y hơn.
Cũng phải thôi, ai nỡ lòng nào làm hại đứa con mình mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời chứ?
Tô Mạt Vi đột nhiên đứng dậy, vừa xỏ giày vừa nói: "Đã không sao nữa thì ta cũng nên về thôi, về muộn cha con lại nổi giận."
Sắc mặt Tống Thanh Hàn tối sầm lại, kéo tay y giữ lại: "Tối qua cha suýt bị đánh chết, cái nhà như vậy người còn muốn quay về làm gì nữa? Lần này ta đến kịp nên mới cứu được, nhưng nếu lần sau ta không cảm nhận được thì sao?"
Tô Mạt Vi thở dài, vỗ nhẹ tay cậu như để an ủi, chậm rãi nói: "Dù thế nào đi nữa, đó cũng là nhà ta. Có thụ nào mà lại rời nhà không về? Cứ ở đây mãi, người ngoài sẽ dị nghị."
"Còn về chuyện bị đánh chết..." y ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Coi như là số phận vậy. Nhưng mà đánh một trận lớn như vậy rồi, khoảng thời gian tới hẳn sẽ không ra tay nữa."
Tống Thanh Hàn không thể nào hiểu nổi, tức giận nói: "Lời người ngoài nói có gì quan trọng chứ? Chỉ cần cha muốn, cứ ở lại đây thì có sao đâu? Một người đàn ông như vậy, không có cũng được. Cùng lắm thì hòa ly, rồi tìm người tốt hơn là được thôi!"
Tô Mạt Vi không ngờ cậu lại nói ra những lời như vậy, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn cậu một lúc lâu, cuối cùng lại chỉ khẽ lắc đầu cười chua chát: "Nếu không phải con lớn lên giống hệt con ta, ta thật sự nghi ngờ con là người khác giả mạo. Hàn nhi, ta ở đây mãi thì con sẽ không sao, nhưng con đã từng nghĩ cho Đại Hổ chưa? Thêm một miệng ăn, đâu phải chuyện đơn giản. Với lại, sinh thụ đã hòa ly, nếu không dựa vào nhà mẹ đẻ thì chẳng dễ gì tìm được người tốt hơn đâu."
Tống Thanh Hàn vẫn chưa phục, lập tức lấy mình ra làm ví dụ: "Ta chẳng phải cũng đã gả cho Đại Hổ rồi sao? Ta còn là người bị nhà chồng đuổi đi nữa cơ."
Đáp lại cậu, ngoài tiếng thở dài của Tô Mạt Vi, không còn lời nào khác.
Tô Mạt Vi đi đến tận cửa rồi mới chịu quay đầu lại, giọng bình thản:
"Một người đàn ông như hắn, đừng nói là cầm đèn lồng đi tìm, cho dù có lật tung cả thiên hạ lên, cũng chỉ có duy nhất một người như vậy thôi. Vậy nên con đừng cứng đầu nữa, hãy sống cho tốt với hắn."
Tống Thanh Hàn đang ngồi trên giường giận dỗi, chẳng để ý việc Tô Mạt Vi ra cửa có gặp Võ Đại Hổ hay không. Hai người chỉ lặng lẽ gật đầu chào hỏi. Khi sắp đi ngang qua, Tô Mạt Vi khẽ nói:
"Hàn nhi trước kia không hiểu chuyện. Nay tuy vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng tính tình cũng không còn bồng bột như trước nữa. Con sau này... hãy kiên nhẫn với nó nhiều hơn một chút."
Võ Đại Hổ khựng lại một lát, rồi gật đầu. Không ngăn y lại, chỉ nói: "Ta sẽ đối tốt với cậu ấy. Người hãy bảo trọng."
Khi cổng viện khép lại, Tống Thanh Hàn rốt cuộc vẫn bước ra, vừa thấy Võ Đại Hổ liền trút giận:
"Ngươi sao không giữ y lại. Hay đúng như lời y nói, thật sự thấy thêm một miệng ăn thì khó lo liệu nổi?"
Võ Đại Hổ thấy cậu kích động, vội vươn tay che chở cậu, nhẹ giọng giải thích:
"Không phải vậy. Sinh phụ ở đây lâu ngày, chắc chắn sẽ bị người ngoài dị nghị. Thay vì đến lúc đó mới về, chi bằng bây giờ về sớm, cũng tránh làm rạn nứt thêm quan hệ với Tống Sơn Minh."
Tống Thanh Hàn giận dữ nói:
"Người ngoài, người ngoài, lời bàn tán của người ngoài quan trọng đến vậy sao? Sống tốt cuộc sống của mình chẳng phải là đủ rồi sao? Hơn nữa, bây giờ quan hệ giữa họ chẳng phải đã rất căng thẳng rồi sao? Về rồi không biết Tống Sơn Minh sẽ đánh y thế nào nữa!"
Võ Đại Hổ im lặng một lát, bỗng nhiên kéo tay cậu, lôi ra ngoài.
Tống Thanh Hàn giãy giụa vài lần, thấy không gỡ tay ra được, bèn đành mặc kệ hắn, xem rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Hai người giữ khoảng cách chừng năm mươi bước so với Tô Mạt Vi ở phía trước, đủ để nhìn rõ hành động của y, nhưng cũng không đến nỗi bị phát hiện.
Nhìn là biết Tô Mạt Vi rất được lòng mọi người, dù đây không phải là ngôi làng y quen thuộc, nhưng người chào hỏi y vẫn rất nhiều, mỗi lần như vậy y đều mỉm cười đáp lại từng người.
"Nếu danh tiếng đã không còn nữa, thì những người ấy hôm nay đã chẳng cười nói chào hỏi y, mà sẽ là chỉ trỏ, với vẻ mặt ghét bỏ rồi. Ngươi nghĩ sinh phụ của ngươi chịu nổi không?"
Giọng Võ Đại Hổ vang lên từ phía sau, hơi thở ấm nóng phả sau gáy khiến Tống Thanh Hàn hơi khó chịu mà nghiêng đầu tránh sang một bên.
Đến khi hiểu ra lời hắn nói, trong đầu lại hiện lên cảnh bị người ta vây xem hôm ấy khi vừa từ nhà Tiểu Thanh về, cậu bực bội nói: "Cùng lắm thì không gặp họ nữa là xong chứ gì."
Thật ra, vừa dứt lời, cậu đã lập tức hối hận. Con người vốn là loài có tính xã hội, làm gì có chuyện cả đời không gặp một ai?
Nếu không phải trong bụng đang mang thai, chắc chắn cậu đã sớm chạy khắp nơi, đi đây đi đó, kết thêm vài người bạn mới. Từ đó mà nói, chính cậu cũng không chịu nổi cảm giác bị cô lập, vậy thì lấy gì mà ép người khác? Sao có thể bắt Tô Mạt Vi chịu đựng nỗi cô đơn đến vậy?
Võ Đại Hổ cúi đầu liếc nhìn cậu một cái, không nói gì, chỉ nắm tay cậu kéo đi tiếp.
Chẳng bao lâu sau đó, Tô Mạt Vi đã đến trước cửa nhà họ Tống. Có thể thấy y hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết giơ tay gõ cửa.
Người mở cửa là Tống Diệu Quang, vừa nhìn thấy người đứng bên ngoài, hắn liền kích động nhào vào lòng Tô Mạt Vi. Tuy không nghe rõ hai người nói chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt dịu dàng mãn nguyện của Tô Mạt Vi thì cũng đoán được, chắc hẳn là những lời ấm áp.
Hai người tay nắm tay bước vào sân, còn tiện tay đóng cửa.
Võ Đại Hổ rõ ràng chưa định dừng lại, dẫn Tống Thanh Hàn đi tới cửa viện nhà họ Tống, ra hiệu bảo cậu áp tai lên cửa để nghe bên trong.
Tống Thanh Hàn nửa tò mò nửa khó chịu, ghé tai lên cánh cửa. Vừa nghe thấy Tô Mạt Vi nhẹ giọng nói "Ta sai rồi, cha đừng giận nữa", cậu liền tức đến nỗi túm chặt cánh tay Võ Đại Hổ, véo một cái thật mạnh, như thể đang trút hết nỗi bất mãn trong lòng.
Võ Đại Hổ không nói gì, liếc nhìn cánh tay bị véo đến đỏ lên, ra hiệu bảo cậu tiếp tục lắng nghe.
Tống Sơn Minh như thể biến thành người khác, giọng dịu dàng đến mức có thể nhỏ ra nước, cười nói: "Không sao là tốt rồi. Ta có chút thịt cho ngươi, trưa nay nấu lên tẩm bổ một chút."
Tô Mạt Vi đáp lại một tiếng, rồi lại trò chuyện thêm dăm ba câu, trong sân tràn ngập tiếng cười vui vẻ.
Tống Thanh Hàn đứng thẳng người, sắc mặt vô cảm, quay người lặng lẽ đi về.
Võ Đại Hổ biết trong lòng cậu chắc chắn đang rất khó chịu, nhưng lúc này cũng không dám chọc vào tổ kiến lửa, chỉ yên lặng đi sau lưng cậu, đưa tay che chắn cho cậu suốt quãng đường.
Đến khi trở về nhà mình, Tống Thanh Hàn mới xoay người lại, giận dữ trừng mắt nhìn Võ Đại Hổ, nói: "Ngươi sớm đã biết sẽ là như thế đúng không? Lôi ta đi chỉ để cười nhạo ta sao?"
Võ Đại Hổ lắc đầu, cẩn thận đáp lời: "Ta chỉ muốn ngươi hiểu, việc sinh phụ từ chối ngươi là vì người ấy có nỗi khổ riêng."
Tống Thanh Hàn cười lạnh, cảm thấy mình lúc nãy cứ như một kẻ ngốc, hậm hực nói:
"Nỗi khổ ư? Ta thấy bọn họ sống sung sướng thì có. Hóa ra việc bạo hành lại trở thành chút gia vị trong cuộc sống. Bị đánh đến mức ấy, đưa miếng thịt là xong chuyện sao?"
Võ Đại Hổ thấy hốc mắt cậu đỏ hoe, bàn tay khẽ động, như muốn kéo cậu vào lòng, nhưng chẳng rõ vì sao lại kìm nén lại, chỉ chậm rãi nói:
"Sinh phụ không phải là không muốn truy cứu, chỉ là suy cho cùng, họ vẫn phải sống chung dưới một mái nhà. Căng thẳng mãi cũng chẳng ích gì. Nay Tống Sơn Minh đã chìa ra một bậc thang, y cũng thuận đà bước xuống thôi. Huống hồ, Tống Diệu Quang vẫn còn chưa trưởng thành. Nếu y mặc kệ hắn, sau này đừng nói đến công danh, ngay cả chuyện sống sót lớn lên cũng còn chưa chắc chắn."
Vừa nghĩ tới đứa em trai bướng bỉnh đó, Tống Thanh Hàn càng thấy tức, hừ lạnh một tiếng:
"Tống Sơn Minh đã nói rõ ràng là sau này hai cha con họ sẽ sống cùng nhau, có ông ta nuông chiều như vậy, chẳng lẽ còn không lớn khôn được?"
Võ Đại Hổ lắc đầu, không biết có phải nhớ tới chuyện gì không, khẽ thở dài, trầm giọng nói:
"Trước có cha sinh thì sau sẽ có cha kế. Tống Sơn Minh nói vậy trước mặt Tống Diệu Quang, nhưng ngươi nghĩ ông ta là người chịu nổi cô đơn sao? Chỉ sợ sinh phụ vừa mới hòa ly xong, hắn đã rước người mới về nhà rồi."
Tống Thanh Hàn tuy đã bị Võ Đại Hổ thuyết phục, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bực bội. Cậu cũng chẳng rõ mình đang tức giận vì điều gì. Nghĩ kỹ lại, có lẽ là tức giận bản thân hoàn toàn không quen với quy tắc nơi này, cứ luôn tự cho là đúng, áp đặt cách nghĩ của mình lên người khác, mà không biết rằng người ta vốn dĩ chẳng cảm kích gì.
Thấy sắc mặt Tống Thanh Hàn dần dịu xuống, Võ Đại Hổ liền kéo cậu lại giường, bắt cậu ngoan ngoãn ngồi xuống, rồi mới xoay người vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Hai người lặng lẽ ăn xong bữa trưa, Võ Đại Hổ đột nhiên lấy từ trong người ra một xâu tiền, đặt vào tay Tống Thanh Hàn, trong mắt hiện lên ý cười, rồi nói
"Lần trước bán khoai mài được mấy trăm đồng, hôm nay ta đi mua ít dụng cụ và muối gạo, bây giờ còn lại chừng này."
Tống Thanh Hàn nhanh tay đếm qua một lượt, có hai mươi đồng, vậy còn đỡ hơn cảnh nghèo rớt mồng tơi.
Cậu hừ một tiếng, nghĩ ngợi rồi vẫn cất tiền vào người.
Người ta nói đàn ông có tiền là sẽ hư, tuy bây giờ bọn họ còn xa mới gọi là có tiền, nhưng đã là tiền Võ Đại Hổ chủ động giao cho cậu giữ, thì cậu cũng chẳng việc gì phải khách sáo.
Võ Đại Hổ thấy động tác ấy của cậu, ý cười trong mắt càng rõ hơn, vươn tay xoa đầu cậu, nói: "Ta ra ruộng làm việc đây."
Đợi đến khi hắn nhận ra mình vừa làm gì, liền tranh thủ lúc Tống Thanh Hàn còn chưa kịp mắng, lập tức quay người bỏ chạy.
Tống Thanh Hàn sờ lên tóc mình, lẩm bẩm:
"Thế này mà cũng xoa được ư... chẳng có cảm giác gì hết."