Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chẩn đoán và điều trị khối u
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một số khách thấy nước chanh ngon, lập tức nảy ý muốn thử hết các món khác trong tiệm của Tống Thanh Hàn, mỗi thứ mua một phần. Dù sao tổng cộng cũng chẳng đáng là bao. Nếu hợp khẩu vị thì sau này sẽ quay lại ủng hộ, còn không thì lần tới chỉ cần mua chanh lát là đủ.
Sau khoảng thời gian đông đúc nhất, lượng khách ghé vào con hẻm bỗng giảm hẳn. Tống Thanh Hàn hiểu rằng đó là do đang vào giờ ăn trưa, ít nhất phải đợi thêm nửa canh giờ nữa mới có thể đón đợt khách tiếp theo.
Đúng lúc cậu vừa rót cho mình một ly nước chanh, trước mặt bỗng xuất hiện hai vị khách không ngờ tới.
Cậu giật mình, tay run lên, suýt làm đổ hết ly nước chanh, kinh ngạc hỏi:
"Hai vị đại nhân sao lại đến đây?"
Lão Chúc liếc xéo lão Cao một cái, giọng điệu khinh khỉnh nói:
"Ta tới mua chút đồ, còn hắn chỉ là cái đuôi theo sau thôi."
Lão Cao đảo tròng mắt, lập tức điều chỉnh nét mặt, nghiêm túc nói:
"Nói bậy! Rõ ràng là ngươi thấy ta đi về hướng này nên mới chạy theo, sao giờ lại vu oan ngược cho ta rồi?"
Nói xong, ông ta vội vàng tiến lên một bước:
"Đồ ở đây, mỗi món lấy cho ta một phần!"
Tống Thanh Hàn gật đầu, vừa định gói hàng thì nghe lão Chúc ung dung nói:
"Ta lấy hai phần."
Ánh mắt lão Cao trầm xuống, lập tức tiếp lời:
"Ba phần!"
"Bốn phần." Lão Chúc thậm chí chẳng buồn liếc mắt, đáp thẳng.
"Năm phần!" Lão Cao trừng mắt, như muốn ăn thua đủ.
"Sáu phần."
"Ngươi! Bảy phần!"
Lão Chúc cười khẩy một tiếng, nhướn mày nói:
"Phải, bảy phần, ngươi khỏi cần mua."
Tống Thanh Hàn đã nhìn rõ, hai ông lão này hôm nay cố ý đến đây vung tiền mua vui. Cậu cũng muốn xem rốt cuộc họ sẽ đấu đến mức nào.
Lão Cao liếc cậu một cái, vung tay lên, ra chiều hào phóng nói:
"Đồ trong tiệm này, mỗi món bán cho ta một nửa và thêm một phần nữa!"
Ông ta tính toán rất kỹ, chỉ cần mua mỗi món một nửa cộng thêm một phần, thì lão Chúc chắc chắn không thể mua nhiều hơn mình. Nào ngờ lão Chúc nghe xong lại khinh khỉnh cười, cất giọng cao hơn:
"Đồ trong tiệm, ta mua hết!"
Lão Cao xắn tay áo, vẻ mặt như sắp đánh nhau đến nơi, chỉ vào lão Chúc nói:
"Là ta nói trước! Ngươi cứ phải đối đầu với ta mới được à?"
Lão Chúc hừ một tiếng, từ trên cao nhìn xuống lão Cao, giọng điệu thờ ơ nói:
"Rõ ràng là ta vào trước, ngươi mới là người cố tình gây chuyện."
Tống Thanh Hàn thấy hai người khí thế căng thẳng như sắp đánh nhau đến nơi, lo lắng họ thật sự động tay động chân. Hơn nữa, nếu hai người cứ mãi không về, bị người nhà phát hiện rồi tìm đến đây thì cũng phiền phức, bèn lên tiếng khuyên nhủ:
"Hai vị đại nhân về ăn cơm đi đã, ăn xong rồi hãy tính chuyện mua bán, dù sao tiệm của ta cũng đâu chạy mất được."
Lão Cao vừa định gật đầu, liền nghe lão Chúc cất tiếng:
"Không cần nghĩ nữa, gói cho ta một nửa trước đi, đây là tiền."
Nói xong, ông ta đập xuống quầy năm tờ ngân phiếu, dáng vẻ hào phóng không khác gì một đại gia.
Lão Cao thấy vậy, sắc mặt hơi ngập ngừng, nhưng cũng nhanh chóng đập xuống năm tờ ngân phiếu, lớn tiếng nói:
"Tiểu tử, gói cho ta trước! Để cái lão già chết tiệt này đợi đi!"
Tống Thanh Hàn nhìn hai người, thấy khó xử. Cả hai đều như đang đấu khí, cậu khẽ thở dài một tiếng, xoay người bắt đầu đóng gói.
Tiệm tuy nhỏ, nhưng một nửa số hàng cộng lại cũng không phải ít. Khi lão Cao giành lấy phần hàng vừa được đóng gói, đặt lên vai mình, sắc mặt bất giác lộ ra một tia lúng túng.
Lão Chúc không bỏ qua vẻ lúng túng ấy, cười ha hả, chỉ vào ông ta nói:
"Ngươi nói xem vai không vác nổi, tay không xách nổi, vậy còn tranh phần trước làm gì! Mau về gọi người đến mang đi đi! Cẩn thận coi chừng trẹo lưng đó!"
Tống Thanh Hàn cũng khuyên nhủ theo:
"Cao đại nhân, cứ để đồ lại đây, lát nữa sai người đến lấy là được rồi, cần gì tự mình làm việc nặng thế?"
Vừa nói, cậu vừa đóng gói nốt phần hàng còn lại. Lão Cao vốn đã bắt đầu dao động, nhưng vừa nhìn thấy lão Chúc nhẹ nhàng xách phần hàng kia lên, mắt liền trợn tròn. Ông nghiến răng nâng phần hàng hóa của mình lên vai, cố sức bước nhanh ra ngoài.
Nhìn bóng lưng hai người một trước một sau, Tống Thanh Hàn không nhịn được lắc đầu. Vừa định đóng cửa tiệm thì cúi đầu trông thấy mấy tờ ngân phiếu trị giá đến một nghìn lượng, tim liền thắt lại, vội vàng hô lên:
"Hai vị đại nhân chờ một chút! Tiền đưa nhiều quá rồi!"
Không ngờ lời cậu vừa dứt, bước chân của lão Chúc lại tăng tốc rõ rệt, ngay lập tức bỏ xa lão Cao phía sau.
Lão Cao vốn định dừng chân chờ Tống Thanh Hàn, nhưng vừa thấy vậy thì tức đến nghiến răng. Ông đuổi theo với vẻ bực bội, hoàn toàn quên mất chuyện ngân phiếu.
Tống Thanh Hàn vội vàng đóng cửa tiệm, nhét ngân phiếu vào ngực áo rồi đuổi theo ra ngoài. Nhưng con phố trước mặt đã vắng tanh, đâu còn thấy bóng hai người kia?
Cậu do dự một chút rồi xoay người đi về nhà. Dù sao hai vị đại nhân kia thế nào cũng sẽ quay lại, đến lúc đó trả lại tiền cũng không muộn. Chỉ là nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, cậu vẫn thấy kỳ quặc, cứ như thể lão Chúc cố ý kéo lão Cao tới mua sạch đồ trong tiệm của cậu vậy.
Khi Tống Thanh Hàn bước vào sân nhà, vừa hay bắt gặp Võ Đại Hổ vừa nấu xong cơm, đang chuẩn bị mang cơm sang cho cậu. Thấy cậu về tay không, hắn kinh ngạc hỏi:
"Đóng cửa tiệm rồi à?"
Tống Thanh Hàn lấy mấy tờ ngân phiếu trong ngực áo ra, đem chuyện vừa rồi kể hết một lượt cho Võ Đại Hổ nghe.
Võ Đại Hổ trầm ngâm một lát, gật đầu nói:
"Ta cũng nghĩ như ngươi, cảm thấy chuyện này là do lão Chúc cố ý làm. Có lẽ vì ngươi có cách cứu cháu ông ấy, lại không nhận lấy một đồng nào, nên ông ấy mới dùng cách này để đền đáp."
Tống Thanh Hàn có chút dở khóc dở cười, thở dài một tiếng, đem ngân phiếu cất vào nhà. Rửa tay xong, cậu liền ngồi xuống bàn ăn.
"May mắn là, so với chủ viện cũ, hai vị đại nhân này xem như đã nương tay với chúng ta. Chỉ là giờ ta cũng hiểu được tâm tình của người kia. Dù sao thì hai ông lão này đánh không được, mắng chẳng xong, dẫu có bị họ chèn ép, cũng phải ngoan ngoãn mà hầu hạ. Như vậy chẳng phải là ngay cả giấc ngủ cũng không yên, cơm nước cũng chẳng thấy ngon sao?"
Võ Đại Hổ bật cười, múc một thìa cháo cho Tiểu Thạch Đầu, dịu giọng nói:
"Họ đấu đá thì cứ để họ đấu, chúng ta cứ sống phần mình. Nếu thực sự dám quá quắt với chúng ta, lần sau bán cho họ thuốc xổ, để họ hạ hỏa cho thật tốt!"
Tống Thanh Hàn "phụt" một tiếng, không nhịn được bật cười, như thể không ngờ Võ Đại Hổ cũng có lúc hài hước đến thế.
Sau khi ăn xong, cậu đón lấy Tiểu Thạch Đầu, thúc giục Võ Đại Hổ đi nghỉ một lát. Võ Đại Hổ chần chừ một chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn trèo lên giường, chợp mắt một hồi rồi lại tinh thần sảng khoái đi tới Lưỡng Nghi quán.
Đợi Võ Đại Hổ rời đi, Tống Thanh Hàn cảm thấy mình không còn việc gì cần làm, bèn đùa giỡn với Tiểu Thạch Đầu một lát. Thấy nhóc con vừa cười vừa ngủ thiếp đi, cậu khẽ chọc vào má nhóc, rồi nhẹ nhàng đặt nhóc lên giường.
Đúng lúc cậu định cùng Tiểu Thạch Đầu ngủ trưa thì bên ngoài viện đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, theo sau là giọng nói trầm thấp của lão Chúc.
"Đại phu có ở nhà không?"
Tống Thanh Hàn sửng sốt, đi tới đứng sau cánh cổng, cất giọng đáp:
"Chúc đại nhân có việc gì sao? Tướng công ta không có nhà, ngài có thể đến vào buổi tối được không?"
Nếu người tới là lão Cao, cậu còn có thể đoán là đến để lấy lại tiền. Nhưng nếu là lão Chúc, thì chuyện hẳn không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, lão Chúc hình như do dự một hồi mới chậm rãi nói:
"Có một cố nhân đến thăm, ta vừa hay nghe tin y mắc phải chứng bệnh nan y, trong lòng thấy không nỡ, muốn hỏi đại phu có thể đến xem qua một chút hay không?"
Như sợ Tống Thanh Hàn từ chối, ông vội vàng bổ sung:
"Chuyện này dù có bị cái lão Cao kia biết được cũng không sao đâu, bởi vì vị cố nhân ấy từng có ân với ông ta."
Tống Thanh Hàn lưỡng lự nói:
"Chúc đại nhân vì sao lại tin tưởng y thuật của tại hạ như vậy? Bệnh của cháu ngài đã có chuyển biến gì chưa?"
Lão Chúc vội vàng đáp:
"Có chuyển biến rồi, có chuyển biến rồi! Nếu không phải như thế, sao ta vừa nghe thấy ba chữ 'bệnh nan y' liền lập tức nghĩ đến đại phu được chứ!"
Tống Thanh Hàn trầm ngâm giây lát, thầm nghĩ bệnh của cháu lão Chúc đúng là chứng huyết hư thật. Không biết bao lâu rồi không được bổ sung vitamin C, vậy mà chỉ mới bù vào một ngày đã có thể thấy hiệu quả rõ rệt đến thế.
Chỉ là nếu đi chữa bệnh cho người khác... Cậu do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay mở cửa. Nhìn thấy nét vui mừng thoáng lướt qua trong mắt lão Chúc, cậu trầm giọng nói:
"Xin Chúc đại nhân hãy mô tả trước bệnh tình của người kia. Nếu thật sự là chứng bệnh nan y, tại hạ dù có đến nơi, e rằng cũng chỉ khiến người ta thêm một phen mừng hụt mà thôi."
Lão Chúc hiển nhiên cũng hiểu lý lẽ này, liền mở tờ giấy Tuyên đang cầm trong tay, đưa đến trước mặt Tống Thanh Hàn, hạ giọng nói:
"Chính là căn bệnh này."
Khi Tống Thanh Hàn nhìn thấy hình vẽ trên giấy, trong lòng chấn động. Cậu đưa tay tiếp lấy, chăm chú quan sát người trong tranh, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng:
"Khối u này đã xuất hiện bao lâu rồi?"
Người vẽ bức tranh này có tay nghề không tệ, tái hiện sống động dung mạo của nhân vật. Ngay cả màu sắc của khối u dưới cổ cũng được thể hiện gần như chân thực nhất, khiến Tống Thanh Hàn không khỏi lộ ra vẻ ngưng trọng.
Nếu là ở thời hiện đại, gặp phải khối u cũng không phải chuyện gì khó xử. Chỉ cần dùng máy móc kiểm tra, xác định xem là khối u lành tính hay ác tính. Nếu lành tính thì mổ cắt là được, còn nếu ác tính thì sẽ phức tạp hơn nhiều. Không chỉ không thể tùy tiện cắt bỏ, mà còn phải tìm mọi cách để kiềm chế sự phát triển của nó. Nếu không, đúng như lão Chúc nói, sẽ trở thành "bệnh nan y".
Nghe thấy câu hỏi của Tống Thanh Hàn, lão Chúc vội vàng đáp với vẻ tích cực:
"Nghe y nói, đã mười năm rồi. Lúc đầu chỉ là một khối thịt nhỏ cỡ móng tay, sau đó càng lúc càng lớn, thành ra bộ dạng như bây giờ. Thế nào, đại phu, còn cứu được không?"
Mười năm... Tống Thanh Hàn trầm mặc một lúc, chăm chú quan sát khối u trên hình vẽ. Đến khi nhìn thấy vẻ thản nhiên trong mắt người trong tranh, cậu cuối cùng vẫn mềm lòng, trầm giọng nói:
"Cụ thể thế nào, ta cần tận mắt xem mới biết được."
Tuy cậu không nói thẳng là đồng ý, nhưng lão Chúc lại nghe ra được ý trong lời cậu, vui mừng nói:
"Tốt quá! Mời đại phu đi theo ta. Chỗ y ở cách đây hơi xa một chút, ta đã chuẩn bị xe ngựa sẵn rồi."
Tống Thanh Hàn gật đầu, trở vào phòng bế Tiểu Thạch Đầu lên, mang theo bộ dụng cụ mổ, đóng cửa viện lại rồi cùng lão Chúc lên xe ngựa.