93. Chương 93: Đối phó Tiêu Lẫm

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh Hàn đang tiến hành ca mổ thì thấy Trạch Tố cuối cùng cũng không thể kìm nén, lộ rõ vẻ đau đớn. Cậu không dừng tay, ngược lại còn tăng tốc, tập trung vào việc xử lý phần dưới của khối u, vốn là phần khó nhất.
Việc để Trạch Tố uống rượu trước khi mổ, mục đích chính không gì khác ngoài việc làm giảm cảm giác đau đớn trong quá trình phẫu thuật.
Ở đây không có thuốc gây tê, càng không có ma phí tán, cậu chỉ có thể nghĩ ra được cách có phần bất đắc dĩ này.
Dù Tống Thanh Hàn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như nước, nhưng những người đứng xem đã không kìm được, phải đưa tay bịt miệng để tránh thốt ra tiếng động.
Ánh mắt Thi đại phu rực lửa, chăm chú dõi theo từng động tác của Tống Thanh Hàn. Dù ông cũng cảm thấy ghê rợn, nhưng vẫn không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Lần trước Tống Thanh Hàn mổ bụng cho đại ca đoàn tạp kỹ, ông đã bỏ lỡ, nên lần này dĩ nhiên không thể bỏ qua.
Ngược lại, Nguyên Văn Hiên đã theo dõi ba ca mổ gần đây, giờ đã gần như miễn nhiễm với những cảnh máu thịt be bét như thế này. Anh không những không thấy ghê rợn, mà còn thầm phân tích nguyên nhân hình thành khối u trong đầu.
Nửa canh giờ trôi qua, Tống Thanh Hàn hạ nhát dao cuối cùng. Thấy đường rạch ở cằm Trạch Tố được khống chế trong phạm vi nhỏ nhất, cuối cùng cậu cũng lộ ra chút biểu cảm nhẹ nhõm. Cậu nhanh chóng sát trùng vết thương, rồi dùng vải sạch băng bó lại.
Nguyên Văn Hiên nhìn khối u nằm trong cái khay nhỏ mà Tống Thanh Hàn vừa ném sang một bên, cuối cùng cũng cảm thấy tê da đầu, khẽ mím môi, dè dặt hỏi:
"...Sư phụ, thứ này xử lý thế nào ạ?"
Tống Thanh Hàn liếc nhìn Trạch Tố một cái, dứt khoát nói:
"Đốt đi."
Trạch Tố cảm nhận vết mổ vừa được cầm máu, không dám cử động mạnh, chỉ khẽ mấp máy môi, chậm rãi nói:
"Để ta tự tay đốt nó."
Tống Thanh Hàn không trả lời ngay, im lặng suy nghĩ giây lát, rồi chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Hôm nay phải xử lý xong, để lâu dễ sinh chuyện."
Cậu có thể hiểu bệnh nhân muốn tự tay tiêu hủy thứ đã hành hạ mình suốt bao năm, nhưng loại vật đã biến dị này lại rất dễ sinh ra vi khuẩn. Nếu sơ ý khiến vết thương nhiễm trùng lần nữa, thì đúng là công cốc.
Trạch Tố rất hợp tác, lên tiếng:
"Gọi hạ nhân mang chậu sắt tới đây, ta sẽ tự tay đốt nó luôn."
Hạ nhân nhanh chóng mang đến những thứ cần thiết. Tống Thanh Hàn thấy Trạch Tố từ từ xuống giường, ném một cây nến vào trong chậu, thì nhíu mày nhắc nhở cậu:
"Được rồi, mau quay về nằm nghỉ. Thứ còn lại để người mang ra ngoài đốt đi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vết thương của ngài."
Trạch Tố khẽ "Ừ" một tiếng, chậm rãi nằm xuống. Khuôn mặt vốn luôn bình thản cuối cùng cũng hiện lên nụ cười như trút được gánh nặng, nhẹ giọng nói với Tống Thanh Hàn:
"Đa tạ Tống đại phu."
Tống Thanh Hàn gật đầu, dọn dẹp đồ đạc của mình, rồi dặn dò Trạch Tố:
"Những điều cần chú ý ta đã nói với ngài rồi, ăn gì, kiêng gì, ngài tự mình lưu ý là được. Vài ngày tới, ta sẽ đến kiểm tra tình hình hồi phục định kỳ, ngài chỉ cần yên tâm nghỉ ngơi."
Nói xong, cậu quay lại, ra hiệu mời mọi người rời đi.
Mãi đến khi đi xa khỏi phòng Trạch Tố, chắc chắn y không thể nghe thấy, mọi người mới bắt đầu bàn luận sôi nổi.
Lão Chúc là người đầu tiên lên tiếng:
"Tống đại phu, như vậy là ổn rồi chứ? Tố Nhi có bị để lại sẹo không?"
Nếu để lại sẹo, vết mổ dài như thế... không biết Trạch Tố có rơi vào vòng tự giày vò một lần nữa hay không...
Tống Thanh Hàn lắc đầu, điềm tĩnh đáp:
"Việc có để lại sẹo hay không, còn phải xem tình trạng hồi phục và cơ địa của y. Nhưng dù có sẹo thì cũng chỉ là một đường trắng nhỏ dưới cằm, không đáng kể."
Chúc lão gật đầu, vẻ mặt nửa hiểu nửa không. Lúc này Thi đại phu hỏi tiếp lời:
"Tống đại phu, ngươi làm sao mà hạ dao chuẩn xác đến vậy? Ta vừa nãy quan sát rất kỹ, vị trí xuống dao đều rất tinh tế, lượng máu chảy ra cũng không nhiều. Nếu là người khác, cho dù biết cần cắt bỏ khối u, e là cũng không thể xác định được vị trí hạ dao chuẩn xác như ngươi."
Nghe ông hỏi vậy, trong lòng Tống Thanh Hàn hơi khựng lại. Cậu vốn định thuận miệng đáp "do quen tay", nhưng nghĩ lại, thân phận của mình cũng không phải thật sự không có gốc gác. Nếu Thi đại phu nhất thời nổi hứng chạy đến nhà điều tra, thì dù có mười cái miệng cũng không giải thích xuể. Vì vậy cậu chỉ mơ hồ đáp lại:
"Chắc là do thiên phú, trong tiềm thức ta cảm thấy nên hạ dao ở chỗ đó."
Thi đại phu lộ vẻ kinh ngạc, nhưng lại không hề nghi ngờ lời cậu nói, chỉ cảm khái:
"Nói cũng đúng, ngoài thiên phú ra, e là chẳng có lời giải thích nào hợp lý hơn."
Hoàn thành ca phẫu thuật vừa rồi, Tống Thanh Hàn đã mệt lử. Thấy mọi người không còn chuyện gì khác, cậu liền cáo từ, ôm Tiểu Thạch Đầu cùng Nguyên Văn Hiên trở về nhà.
Tắm rửa xong, vừa thay đồ sạch sẽ chưa được bao lâu, Võ Đại Hổ cũng từ võ quán trở về. Chỉ là sắc mặt hắn không được tốt cho lắm.
Nếu chỉ là chuyện học võ, dù có vướng mắc gì Võ Đại Hổ cũng không đến nỗi bực bội như vậy, thế nên Tống Thanh Hàn lập tức nghĩ đến khả năng có người gây sự, liền hỏi:
"Có ai gây khó dễ cho huynh sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Võ Đại Hổ trầm hẳn xuống, nhíu mày đáp:
"Là Từ Tử Dục, con trai của quán chủ. Từ khi huynh vào Lưỡng Nghi Quán, y cứ nhằm vào huynh mà gây chuyện, còn xúi giục đủ loại người đến khiêu chiến. Nếu chỉ một hai lần thì thôi, đằng này ngày nào cũng vậy. Đến tượng đất còn có lúc nổi giận, huống chi là người sống bằng xương bằng thịt?"
Cũng giống như việc cậu đang yên đang lành làm thí nghiệm, mà cứ có người lôi cậu ra hỏi mấy thứ vớ vẩn, vừa mất thời gian vừa khiến người ta phiền lòng.
Cậu nghĩ một lúc, khẽ đề nghị:
"Có thể nói với quán chủ, nhờ ông ấy nghiêm lệnh cho con trai mình đừng đến quấy rầy huynh nữa không?"
Võ Đại Hổ cười khổ, bất đắc dĩ lắc đầu:
"Quán chủ cưng chiều con trai mình nhất, huống hồ người kia chỉ đứng sau giật dây, không có bằng chứng cho thấy mọi chuyện đều do y bày ra. Thành ra cơn tức này, huynh chỉ có thể nuốt vào bụng thôi."
Nói xong, thấy Tống Thanh Hàn lộ vẻ u sầu, hắn mới nhận ra mình lỡ truyền cảm xúc tiêu cực sang cho cậu, bèn vội vàng an ủi:
"Không có gì nghiêm trọng đâu, hôm nay huynh luyện võ đến đoạn có chút bế tắc, lại bị y sai người đến làm loạn một trận, nhất thời không kìm được cơn giận. Muội đừng lo, huynh sẽ tự xử lý ổn thỏa."
Tống Thanh Hàn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn âm thầm suy tính cách giúp Võ Đại Hổ giải quyết chuyện này.
Người khác không quan tâm cũng được, nhưng hắn là phu quân của mình, gặp chuyện khó khăn, cậu sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Nghĩ hồi lâu, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng, cậu lập tức hỏi:
"Từ Tử Dục đó có người theo đuổi không? Ý ta là... người nào ái mộ y đã lâu ấy?"
Võ Đại Hổ không hiểu cậu hỏi vậy để làm gì, nhưng vẫn thành thật gật đầu:
"Có một người tên là Tiêu Lẫm, nhìn qua thì đúng là đã để tâm đến Từ Tử Dục từ lâu rồi. Kẻ nhắm vào huynh nhiều nhất cũng chính là hắn."
Tống Thanh Hàn nghe thế liền lộ ra vẻ đã hiểu rõ sự tình. Chịu để người ta mượn làm đao, chắc là trong lòng tình ý chẳng ít.
Cậu hơi nhếch khóe môi, ánh mắt lóe lên ý cười, nhẹ giọng nói:
"Vậy thì cứ bắt đầu từ hắn."
Võ Đại Hổ hơi ngẩn ra, khó hiểu hỏi lại:
"Bắt đầu từ hắn là thế nào?"
Tống Thanh Hàn ánh mắt sáng quắc, trên môi nở một nụ cười có phần gian tà:
"Huynh cứ đưa Tiêu Lẫm về đây, đến lúc đó sẽ rõ."
Võ Đại Hổ cân nhắc một chút về độ khó khi đưa Tiêu Lẫm về, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Sau đó, hắn dọn cơm đã nấu ra.
Ăn cơm trưa xong, Võ Đại Hổ nghỉ ngơi một lát rồi lại đến Lưỡng Nghi Quán.
Còn Tống Thanh Hàn thì dắt Tiểu Thạch Đầu ra khỏi nhà một chuyến.
Nơi cậu đến không đâu xa lạ, chính là khách điếm nơi đại ca đoàn tạp kỹ đang ở.
Đại ca đoàn tạp kỹ vừa thấy cậu đến liền mừng rỡ hẳn lên, cười hớn hở nói:
"Tống đại phu, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến thăm vậy? Nhờ có ngài, thương thế của ta giờ đã gần như lành hẳn rồi!"
Tống Thanh Hàn kiểm tra vết thương của hắn, thấy không có dấu hiệu mưng mủ hay viêm nhiễm gì, mới hài lòng gật đầu. Sau đó, cậu không giấu giếm, nói thẳng:
"Không biết các huynh đệ khác hiện giờ ra sao? Nếu vẫn còn quanh đây, thì ta có chút chuyện, e là muốn phiền mọi người giúp một tay."
"Ấy, nói gì mà phiền với không phiền chứ!" – Tên đại ca vung tay lớn tiếng, vẻ hào sảng lộ rõ – "Chỉ cần Tống đại phu mở miệng, huynh đệ ta nhất định xông pha không ngại! Tiểu Tứ, mau đi gọi các ca ca của ngươi về!"
Tống Thanh Hàn vội lên tiếng, đưa tay kéo Tiểu Tứ lại, dịu giọng giải thích:
"Ta cũng không gấp, hôm nay chỉ ghé qua xem thử khi nào các huynh đệ có thời gian thôi. Chuyện ta định làm cũng chẳng phải chuyện gấp."
Tiểu Tứ ngẩng đầu nhìn đại ca, không biết có nên đi ngay hay không. Người kia nghĩ ngợi một lát rồi sảng khoái gật đầu:
"Vậy thì cứ để Tiểu Tứ ở lại đã, đợi mấy người kia về rồi nó sẽ chuyển lời."
Nói rồi, hắn như có chút cảm khái, nhìn về phía Tống Thanh Hàn:
"Bọn huynh đệ giờ đều đã tìm được việc làm đàng hoàng cả, chuyện này cũng là nhờ có Tống đại phu. Nếu không phải trải qua trận tai nạn ấy, e là mọi người cũng chẳng chịu nghiêm túc làm việc. Giờ tuy chỉ mới đủ sống qua ngày, nhưng ta tin chẳng bao lâu nữa là có thể làm nên chuyện."
Tống Thanh Hàn mỉm cười, nhẹ giọng hỏi:
"Mấy người kia sau đó không tìm các huynh gây chuyện nữa chứ?"
Đại ca lắc đầu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, trầm giọng đáp:
"Bọn họ sợ đắc tội với Hồi Xuân Đường nên không dám trực tiếp ra tay với ta, nhưng lại không tìm được các huynh đệ, nên dần dần cũng thôi. Chỉ tiếc, bọn họ có thể quên chuyện đó, còn bọn ta thì không thể. Tương lai nhất định phải báo mối thù này!"
Nam nhân mà, có chút khí huyết cũng là chuyện thường tình, Tống Thanh Hàn nghe vậy cũng chỉ gật đầu, không nói gì thêm, đứng dậy nói:
"Các huynh đệ đã đồng ý giúp, vậy ta cũng không cần tìm người khác nữa. Chiều tối ngày kia, ai có thời gian thì hóa trang một chút, đội khăn che mặt, đến nhà ta tập hợp."
Nghe cậu nói vậy, tên đại ca hơi sững người, nhưng cũng lập tức hiểu ra, vỗ ngực nhận lời:
"Được! Chúng ta sẽ đến đúng hẹn!"
Thấy không còn chuyện gì nữa, Tống Thanh Hàn liền cáo từ, dẫn Tiểu Thạch Đầu ra chợ một vòng, mua ít đồ dùng cần thiết, đến tận khi trời tối hẳn mới về nhà.