106. Chương 106

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân thuộc thể loại Xuyên Không, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tiễn phải cố gắng lắm mới kìm nén được xúc động muốn mở mắt ra để "dạy dỗ" nàng một trận.
Hắn tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ, hơi thở hết sức đều đặn và bình thản, dáng vẻ như đã ngủ rất say.
Trong bóng tối, Ôn Yểu nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, cuối cùng từ bỏ ý định đánh thức hắn để chất vấn chuyện này, chủ yếu là nàng cũng chẳng có mặt mũi nào mà hỏi đến.
Sau khi nằm xuống lại, Ôn Yểu trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.
Chẳng phải nàng đa nghi, chỉ là cảm thấy có gì đó không ổn.
Trăn trở suốt nửa đêm, nàng tự nhủ trong lòng: không thể nào là "không được", chắc chắn là do quá mệt mỏi, đúng vậy, nhất định là do quá mệt rồi.
Gần đây hắn có quá nhiều việc, để hắn nghỉ ngơi tử tế, bồi bổ một chút, có lẽ sẽ không sao nữa.
Dung Tiễn nghe nàng lẩm bẩm suốt nửa đêm, mãi đến khi nàng buồn ngủ không chịu được nữa mà thiếp đi, hắn mới mở mắt, nhìn chằm chằm dáng ngủ chẳng hề nề nếp của Ôn Yểu một lát.
Lâu sau, hắn khẽ cong môi cười thầm, bấy giờ mới mang theo tâm trạng đắc ý và đầy mong chờ mà đi vào giấc ngủ.
Bởi mấy ngày trước Nương nương có mời vài vị phu nhân vào cung, dù cả kinh thành đều hiểu rõ sự tình, nhưng việc Nương nương đã mời người cũng cho thấy những phu nhân khác có cơ hội diện kiến để lấy lòng Nương nương.
Trước kia khi Nương nương được độc sủng trong lục cung, các phi tần khác vẫn còn đó, mọi người đã muốn vào cung thăm hỏi, ngặt nỗi Hoàng thượng yêu thương Nương nương như báu vật, bất luận là ai, thân phận thế nào, nhiều nhất cũng chỉ có thể gửi chút lễ vật hiếu kính vào cung, còn muốn gặp mặt Nương nương thì tuyệt đối không thể nào.
Nay chính Nương nương đích thân triệu người vào cung, các vị phu nhân quyền quý vốn đã có ý định này đương nhiên càng thêm nhiệt tình.
Chưa kể hiện tại hậu cung chỉ có một mình Ôn Tần nương nương, vị phận là Tần hay không cũng chẳng quan trọng, tóm lại hậu cung chỉ có mình nàng, không có ai khác tranh giành, vị trí Hoàng hậu, thậm chí là Thái hậu sau này, chẳng phải sớm muộn gì cũng thuộc về nàng sao? Chỉ là trước đó, những thiếp mời gửi vào cung đều bị ngăn lại, mọi người tự nhiên không dám mạo muội làm càn, kẻo chưa kịp lấy lòng đã chuốc lấy sự chán ghét của Nương nương thì thật khốn khổ biết bao.
Thế là, mọi người lấy danh nghĩa chúc mừng Nương nương bình an, gửi vào cung không ít món đồ bổ dưỡng quý giá và vật phẩm hiếm lạ.
Mấy ngày nay, Ôn Yểu vừa bận rộn việc cung đình, vừa nhận lễ vật đến mỏi cả tay chân.
Các mệnh phụ phu nhân từ các phủ tự nhiên không hẹn nhau cùng một ngày để dâng lễ, cùng lắm là những nhà quen biết thân thiết thì đi chung. Hai ngày đầu còn ít, nhưng từ ngày thứ ba trở đi, lễ vật tuôn vào như thác đổ, nườm nượp không ngớt đưa tới Chiêu Dương Cung.
Ban đầu Ôn Yểu còn tranh thủ thời gian đích thân xem qua, nhưng từ ngày thứ 5, nàng không thể xem xuể nữa, đành để Nam Xảo liệt kê danh sách rồi nhập kho, sau đó báo cáo lại cho nàng.
Hôm ấy sau giấc ngủ trưa, Ôn Yểu lười nhác ăn cháo đá lạnh, nghe Nam Xảo và Trúc Tinh báo cáo 2 ngày nay đã nhận được những thứ gì.
Đồ tốt thấy nhiều rồi, ngay cả Nam Xảo và Trúc Tinh cũng từ hưng phấn chuyển sang chết lặng, giữ lòng bình thản.
Nhưng dù sao cũng là vật quý hiếm, có bình tĩnh đến đâu thì tâm tình cũng không thể giống như ra vườn rau nhổ 2 củ cải được.
Hai người người tung người hứng, nói mãi, Trúc Tinh thấy chủ tử có vẻ không hào hứng, bèn tò mò hỏi một câu: "Chủ tử sao trông chẳng có vẻ gì là vui mừng vậy ạ? Chậu san hô đỏ này nô tỳ đã xem qua, cực kỳ rực rỡ và lộng lẫy, cứ đặt ở..."
Nàng ấy nhìn quanh điện, chỉ vào một chỗ nói: "Cứ đặt ở đó, nhất định sẽ vô cùng đẹp mắt, vừa quý phái vừa rực rỡ. Chủ tử có muốn xem không, nô tỳ đi mang tới cho chủ tử ngắm chơi nhé?"
Gần đây trời nóng, lại thêm nhiều việc, chủ tử có chút mệt mỏi, tâm trạng không cao, đặc biệt là mấy ngày nay trông cứ như đang nặng trĩu tâm sự.
Ôn Yểu giữ lấy cái mặt của Hoàn Tử đang định ăn vụng dưa hấu ướp lạnh trong bát của mình, ngẩng đầu liếc Trúc Tinh: "Cứ để đó đã..."
Dứt lời, nàng lại nói: "Ngươi thấy đẹp thì cứ mang tới đặt ở đó đi."
Trúc Tinh: "..."
Nàng nhìn Nam Xảo, Nam Xảo gấp sổ sách lại, ân cần đề nghị: "Chủ tử tâm tình không tốt sao? Hay là do thời tiết oi bức quá, hay chúng ta sang Tùng Thúy Cung ở vài ngày? Bên đó vẫn luôn có người quét dọn, hơn nữa đất đai bên đó màu mỡ hơn, dưa trái cũng tươi tốt hơn bên Chiêu Dương Cung này."
Ôn Yểu chẳng chút hứng thú.
Tâm tình nàng quả thật không tốt, nhưng với thời tiết chỉ có một phần nhỏ quan hệ, chủ yếu vẫn là vì Dung Tiễn.
Nàng lấy làm lạ.
Mấy ngày nay nàng đã lật xem không ít sách y học, chuyện này dù sao cũng là chuyện riêng tư, nàng không tiện gọi Dương Bình Dục tới để xin phương thuốc "Thập toàn đại bổ thang", nếu truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì. Đành phải tự mình tra cứu sách y học.
Đã vậy, để tránh cung nhân đồn thổi lung tung, ngay cả canh cũng là nàng đích thân tự tay hầm, kết quả thì sao? Dung Tiễn vẫn như trước kia, chẳng có chút động tĩnh nào.
Nói hắn thanh tâm quả dục, nhưng mỗi ngày vẫn hôn hít, nhưng ngoài việc hôn hít ra thì chẳng còn hành vi thân mật nào khác.
Việc này làm Ôn Yểu buồn bực đến phát điên.
Rốt cuộc là thế nào?
Canh có vấn đề ư?
Không lẽ nào, sách y học là nàng vất vả lục tìm từ Tàng Thư Các, đều là những phương thuốc đã được không ít danh y kiểm chứng.
Chẳng lẽ thật sự là Dung Tiễn có vấn đề ư?
Tay đang ăn cháo đá của Ôn Yểu khựng lại, ngơ ngẩn nhìn bóng nắng chiếu trong phòng mà thất thần.
Hoàn Tử rốt cuộc cũng chớp được thời cơ, cái đầu nhỏ từ dưới cánh tay Ôn Yểu chui ra, nhanh như chớp lao vào bát lưu ly liếm một cái "Meo!"
Cái mũi bị lạnh, Hoàn Tử kinh hãi kêu lên một tiếng, rồi vụt khỏi lòng Ôn Yểu, chạy đi thật xa, vẻ mặt đầy hoảng hốt nhìn chằm chằm cái bát trước mặt nàng.
Ôn Yểu bị tiếng mèo kêu kéo về thực tại, nàng nhìn cái bát lưu ly trước mặt, lại lườm con mèo đang dựng ngược lông đuôi kia: "Ai cho ngươi ăn vụng cháo đá của ta!"
Hoàn Tử vẫn rất cảnh giác, nhìn chằm chằm nàng, lại kêu lên một tiếng "meo".
Ôn Yểu định bắt nó lại giáo huấn, Hoàn Tử lại vọt một cái biến mất sang chỗ khác.
Nam Xảo thấy chủ tử như vậy, cười nói: "Chủ tử chấp nhặt với nó làm gì, nó chỉ là con mèo thôi mà."
Ôn Yểu đẩy bát lưu ly sang một bên, mím môi lầm bầm nhỏ giọng: "Hừ, còn chẳng bằng con mèo!"
Vì giọng quá nhỏ, Nam Xảo nghe không rõ nàng nói gì, bèn hỏi lại: "Chủ tử vừa nói gì ạ?"
Ôn Yểu đã mất đi cái đà bắt mèo khi nãy, uể oải nằm xuống: "Không có gì."
Đang lúc phiền muộn, Trúc Tinh không biết đã chạy ra ngoài từ lúc nào, lúc này vội vã chạy vào.
"Ở đây, đúng, đúng, sát bên tấm bình phong này, đặt ở đây đi!"
Nghe thấy động tĩnh, Ôn Yểu đảo mắt nhìn qua.
Đó là một chậu san hô đỏ cao nửa người, màu sắc vô cùng đẹp đẽ, ngay cả người vốn không rành xem đồ quý như Ôn Yểu cũng nhận ra thứ này giá trị liên thành.
Nàng hơi có chút hứng thú, ngồi dậy.
Trúc Tinh thấy thần sắc của chủ tử, tự nhiên hiểu rõ sự tình, liền ghé sát lại, hì hì hỏi: "Đẹp phải không ạ?"
Ôn Yểu gật đầu: "Ai tặng vậy?"
Lúc nãy Nam Xảo và Trúc Tinh đọc danh sách, nàng nghe không kỹ, mà có nghe kỹ cũng chẳng nhớ nổi, quả thực quá nhiều.
"Là do phủ Bình Nam Bá gửi tới ạ."
Ôn Yểu gật đầu.
Trúc Tinh thấy chủ tử không có hứng thú đặc biệt lớn, bèn đưa một bức họa trong tay tới: "Chủ tử xem cái này này."
Ôn Yểu liếc nhìn: "Đây lại là thứ gì?"
Trúc Tinh mở bức họa ra.
Đó là một bức thủy mặc đơn giản, vẽ cảnh đầm sen dưới trăng, còn có chú ếch nhỏ ngồi trên lá sen rình mồi, từng nét vẽ sống động như thật.
Ôn Yểu mơ hồ thấy bức họa này trông quen mắt, ánh mắt rơi xuống phần ký tên phía dưới.
Quả nhiên là Tần Oản!
"Tần Oản vẽ sao?" Mắt Ôn Yểu sáng bừng lên.
Trúc Tinh nhìn Nam Xảo một cái, vẻ mặt đầy đắc ý.
Nàng đã nói mà, bức họa này chủ tử chắc chắn sẽ thích, lúc nãy đã tìm mãi đó.
"Mau mang qua đây," Ôn Yểu vẫy tay với Trúc Tinh: "Để ta xem."
Trước kia bức họa của Tần Oản vẫn luôn treo ở hoa sảnh Chiêu Dương Cung, những lúc nhàn rỗi nàng cũng thường ngắm nhìn, nhưng mãi vẫn không hiểu nổi bức thủy mặc đơn giản thế này làm sao có thể vẽ ra thần thái đến vậy.
Chỉ vài nét bút mà như đã hiện ra trước mắt.
Nàng hơi muốn học, cũng từng lén lút vẽ thử vài nét, nhưng kết quả thảm hại không nỡ nhìn, nàng đành từ bỏ để khỏi mất mặt.
Bức "Hà Đường Nguyệt Sắc" này trông còn đơn giản hơn, tất nhiên nàng biết càng đơn giản thì càng đòi hỏi công phu.
Chẳng biết Tần Oản đã học bao lâu, trông tuổi tác không lớn mà tạo nghệ lại sâu dày, đúng là thiên phú dị bẩm.
"Tần Oản... Tần phủ còn tặng gì nữa không?" Nàng chiêm ngưỡng bức họa một lát rồi hỏi Trúc Tinh.
Trúc Tinh: "Còn có một cuốn kỳ thư về cơ quan có phần chú giải quý giá, nô tỳ cũng nhìn không hiểu, ồ, còn có một khối Trừng Nê Nghiên nữa."
(*Trừng Nê Nghiên là Nghiên Mực làm từ đất Trừng Nê, một loại nghiên mực cao cấp trong bộ "Văn phòng tứ bảo" (bút, nghiên, mực, giấy) của Trung Quốc)
Ôn Yểu quả thật cũng không có hứng thú gì thêm, chỉ dán mắt vào bức họa trước mặt.
Trúc Tinh thấy chủ tử nhìn đến say sưa, cũng ghé lại xem: "Ở đây còn có một con vịt trời nữa này!"
Ôn Yểu đang nhìn chăm chú vào hai bóng người nhỏ trong đình, bóng người vẫn không có ngũ quan, nhưng trông như đang đàm đạo vui vẻ, thật là thú vị.
Hiếm khi chủ tử hứng khởi thế này, Trúc Tinh và Nam Xảo đương nhiên phối hợp theo, ba người nói cười vui vẻ, xua tan cái oi bức của ngày hè.
Đang nói chuyện, Dung Tiễn đầm đìa mồ hôi từ bên ngoài đi vào.
"Đang xem gì thế?" Hắn nhìn ba người, ánh mắt dừng lại trên mặt Ôn Yểu: "Vui vẻ thế này sao?"
Trúc Tinh và Nam Xảo vội vàng hành lễ.
Hôm nay nóng nực vô cùng, đúng lúc mặt trời gay gắt nhất, đi một quãng đường dài hắn đã đổ không ít mồ hôi.
Đón lấy khăn tay Nam Xảo đưa tới lau tay, Dung Tiễn liền trực tiếp ngồi xuống cạnh Ôn Yểu.
Vừa nhìn thấy trên án kỷ bên cạnh đặt một bát cháo đá lạnh ăn dở, đá đã tan phân nửa, còn vương lại ít hạt trái cây và viên bột, nhìn là biết ngay A Loan ăn thừa, hắn cũng không nghĩ ngợi gì, bưng lên ăn luôn...
"Á!"
"Hoàng thượng —"
"Ôi!"
Động tác của Dung Tiễn quá nhanh, ba người chủ tớ Ôn Yểu còn chưa kịp phản ứng, hắn đã xúc một thìa ăn mất rồi.
Nghe thấy phản ứng của ba người, Dung Tiễn nghi hoặc ngẩng đầu: "Sao thế?"
Nam Xảo và Trúc Tinh lập tức cúi đầu, khẽ bước lui ra ngoài: "Nô tỳ đi pha trà cho Hoàng thượng ạ..."
Dứt lời, hai người vội vã chạy mất. Ôn Yểu nhìn Dung Tiễn, lại nhìn bát cháo đá trước mặt hắn, biểu cảm vô cùng khó coi.
Sao, sao chẳng hỏi han gì đã ăn rồi?
Dung Tiễn thần sắc hơi nghiêm lại, hắn đã ăn bao nhiêu lần rồi, A Loan cũng chưa từng nói gì mà, sao hôm nay lại để ý thế?
Ôn Yểu suy nghĩ xem nên dùng từ thế nào để bảo cho Dung Tiễn biết, nửa bát cháo đá đó đã bị Hoàn Tử liếm qua rồi.
Dung Tiễn đang nghi ngờ có phải hành động này của mình khiến A Loan không vui ư: "..."
"Cái đó," nàng nghĩ ngợi rồi nói: "Đừng ăn nữa, đá tan hết rồi, để Nam Xảo làm bát khác cho chàng."
Dung Tiễn sa sầm mặt: "Hoàn Tử đâu?"
Ôn Yểu nhìn hắn hồi lâu, bỗng phụt cười một tiếng: "Tự người chẳng hỏi chẳng han gì đã ăn, liên quan gì đến Hoàn Tử?"
Mặt Dung Tiễn càng đen hơn, nhìn quanh tìm con mèo luôn gây rối cho mình kia: "Nó chạy đi đâu rồi?"
"Nó chỉ chạm vào một cái thôi," thấy Dung Tiễn tức giận không nhẹ, Ôn Yểu chủ động nói đỡ cho Hoàn Tử: "Không phải cố ý đâu." (Trong lòng thầm nghĩ: Rõ ràng là tại chàng, còn muốn đổ lỗi cho mèo!)
Dung Tiễn nhíu mày: "Nàng có phải cố ý không?"
Ôn Yểu ăn một miếng dưa hấu: "Hửm?"
"Biết ta sẽ đến," Dung Tiễn nhìn nàng chằm chằm: "Biết hôm nay nóng, cố ý đặt bát cháo đá này ở đây chờ ta ăn sao?"
Ôn Yểu: "Mấy ngày nay Hộ Bộ bận rộn như thế, cơm trưa đều ăn ở Ngự Thư Phòng, ta làm sao biết được hôm nay Hoàng thượng sẽ tới?"
Dù sao cũng là do Dung Tiễn tự đuối lý, hắn hừ nhẹ một tiếng, liếc nhìn bức họa trước mặt nàng: "Đây là đang xem gì vậy?"
Nam Xảo và Trúc Tinh bưng trà lạnh, cháo đá và trái cây ướp lạnh vào, lúc lui xuống thuận tay bưng luôn bát cháo đá đã được chủ tử, Hoàn Tử và Hoàng thượng cùng nếm qua đi.
Dung Tiễn ăn cháo đá, Ôn Yểu liền đem bức "Hà Đường Nguyệt Sắc" của Tần Oản giới thiệu cho hắn nghe.
Dung Tiễn không có ấn tượng gì về Tần Oản, đối với bức họa của nàng ta cũng chẳng mấy hứng thú, tuy vẽ quả thực không tệ, nhưng điều hắn quan tâm là A Loan dường như rất thích vị Tần Oản này.
Rõ ràng mới gặp có một lần.
Thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm bức họa không rời mắt, Dung Tiễn tùy tiện nói: "A Loan thích thì có thể triệu nàng ta vào cung. Bận rộn bấy lâu, triệu nàng ta vào cung nói chuyện với nàng cũng tốt."
Ôn Yểu nghĩ cũng phải.
Nhưng nàng lại nhớ ra một chuyện khác: "Mấy ngày nay, các phủ tặng không ít đồ vào cung, chàng giúp ta xem xem, hồi lễ thế nào cho thỏa đáng."
Dung Tiễn kỳ lạ nhìn nàng một cái: "Hồi lễ?"
Ôn Yểu gật đầu, mở sổ sách cho hắn xem: "Nhiều người như vậy, tặng nhiều đồ như thế, không biết phải đáp lễ thế nào nữa."
Dung Tiễn gấp sổ lại, mỉm cười: "Không cần tốn công như vậy, muốn ban thưởng gì thì ban xuống, không muốn ban thưởng thì không cần bận tâm."
Thấy nàng có chút không hiểu, Dung Tiễn lại nói: "Nàng là chủ lục cung, bất luận nàng ban thứ gì, đều là ân tứ."
Ôn Yểu trăn trở mấy ngày, được Dung Tiễn một câu đánh thức.
Dung Tiễn lại nói: "Thật sự muốn ban thưởng thứ gì đó, ta thấy dưa trái nàng trồng cũng rất tốt."
Ôn Yểu thấy thế thì quá qua loa rồi.
"Nàng ban thưởng đồ quý trọng quá," Dung Tiễn kiên nhẫn dạy nàng: "Họ chỉ thêm kinh sợ, ân điển hoàng gia, cốt ở cái tình chứ không phải ở chỗ quý giá hay không."
"Cả kinh thành đều biết dưa trái nàng trồng ăn rất ngon," Dung Tiễn lại tiếp: "Còn có phần thưởng nào tốt hơn thứ đó ư?"
Ôn Yểu ngẫm lại thấy cũng đúng, nhưng giờ nàng hầu như không tự mình trồng trọt nữa, đều là sắp xếp cung nhân làm lụng.
"Ai trồng không quan trọng," Dung Tiễn cởi áo khoác ngoài, lại nói: "Quan trọng là do nàng ban thưởng."
Ôn Yểu gật đầu, biết phải làm thế nào rồi, cuối cùng cũng giải quyết xong việc này. Nàng đang vui vẻ, vừa ngẩng đầu đã thấy Dung Tiễn chỉ mặc một lớp áo mỏng, cổ áo còn mở rộng, dù vậy vẫn mồ hôi đầm đìa, mặt cũng đỏ bừng.
Sự chú ý của nàng lập tức chuyển từ chuyện hồi lễ sang một chuyện khác vốn đã làm nàng phiền lòng từ lâu.
Ánh mắt rơi trên xương quai xanh của hắn. Sau đó dời xuống dưới.
Rốt cuộc là Dung Tiễn có vấn đề, hay là giữa hai người họ có vấn đề?
Dung Tiễn tuyệt đối không ngờ có một ngày, khi A Loan đang bàn chính sự với hắn, bàn một hồi tâm trí lại bay bổng đến chuyện đó.
Nếu không phải gần đây vẫn luôn cảnh giác, hắn suýt chút nữa đã không kìm lòng được.
Nhưng ánh mắt này của A Loan nhìn hắn quả thực có chút không tự nhiên, đặc biệt là mấy ngày nay, ngày nào A Loan cũng ép hắn uống đủ loại canh đại bổ.
Vốn dĩ trời đã nóng, người đã bức bối lắm rồi.
Uống canh xong càng thêm khô nóng.
Ôn Yểu không nhận ra sự thay đổi biểu cảm tinh tế của Dung Tiễn, nàng vẫn đang nghi hoặc rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.
Chẳng lẽ là canh có vấn đề ư?
Vừa vặn Nam Xảo vào thay trà, Ôn Yểu liền phân phó: "Đem hai bát canh đã hầm từ sáng tới đây."
Dung Tiễn: "..." Một bát còn chưa đủ sao? Còn muốn uống hai bát?
Dung Tiễn đột nhiên có loại hối hận vì gậy ông đập lưng ông.
Nhưng đã đến nước này, nếu cứ thế từ bỏ thì chẳng phải công cốc sao?
Hắn nhìn nhìn A Loan còn đang chau mày, bất động thanh sắc đổi tư thế ngồi có thể che chắn đi một chút.
Cả hoàng cung đều biết, Nương nương xót xa Hoàng thượng gần đây bận rộn triều chính mệt nhọc, ngày ngày đích thân xuống bếp hầm canh cho Hoàng thượng. Ngay cả Nam Xảo và Trúc Tinh cũng nghĩ như vậy, nghe chủ tử phân phó, Nam Xảo không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng bưng hai bát canh bổ tới.
Dung Tiễn, người đang bổ đến sắp phun máu: ".................."
Ôn Yểu đặt một bát canh trước mặt Dung Tiễn, một bát trước mặt mình.
Canh rốt cuộc có vấn đề hay không, nàng lại không thể đi hỏi người khác, nàng cũng uống theo chẳng phải sẽ biết sao?
Dung Tiễn: "..........................."
Hắn có chút hối hận rồi.
Ôn Yểu vốn vì chuyện này mà sầu não, trời lại thực sự nóng, nàng chỉ mới uống hai ngày đã bị nhiệt phát hỏa.
Buổi chiều hôm ấy, nàng vừa ăn dưa hấu ướp lạnh, vừa bực bội đi tới đi lui trong điện.
Trong điện đặt không ít băng, nàng vẫn thấy nóng, chủ yếu là trong lòng nàng như có lửa đốt, đốt đến mức nàng muốn ném Dung Tiễn xuống hồ cá trước hoa sảnh cho cá ăn!
"Chủ tử," Nam Xảo ở bên cạnh khuyên nhủ: "Người không thể ăn đồ lạnh thêm nữa đâu, thời gian qua ăn quá nhiều rồi, quay đi quay lại lại thấy không khỏe bây giờ."
Ôn Yểu không thèm để ý đến nàng, không những không nghe mà còn ăn nhiều hơn.
Nàng có thể khẳng định, canh không có vấn đề, dựa theo sự quan sát của nàng mấy ngày qua, Dung Tiễn cũng không giống như có vấn đề, nhưng vấn đề là, hai ngày nay Dung Tiễn ngay cả hôn cũng không hôn nàng nữa. Khả năng duy nhất chính là, tình cảm giữa họ có vấn đề.
Nhưng rõ ràng, chung sống với Dung Tiễn, ngoại trừ chuyện đó ra thì chẳng có gì bất thường, cả cung đều nói tình cảm của họ càng thêm nồng đượm.
Nồng ư?
Ôn Yểu ôm miếng dưa hấu đứng khựng trước chậu san hô đỏ, nồng chỗ nào chứ?
Sắp đường ai nấy đi tới nơi rồi!
Nàng quay đầu liếc nhìn giường ngủ, hầm hầm nói: "Thu dọn đồ đạc, ta muốn về Tùng Thúy Cung ở."
Cứ nằm chung giường với Dung Tiễn nữa, hoặc là nàng xé xác hắn ra, hoặc là nàng đạp hắn xuống giường.
Nam Xảo đang định tiếp tục khuyên chủ tử ăn ít đồ lạnh, nghe thấy lời này liền sững sờ: "Dạ?"
Sắc mặt Ôn Yểu rất khó coi, nàng đặt dưa hấu xuống, không thèm nhìn Nam Xảo, bế Hoàn Tử lên: "Đi ngay bây giờ!"
Mùa hè lũ lụt các nơi đột ngột phát sinh, gần đây sự vụ ở Công Bộ và Hộ Bộ khá nhiều, hôm nay liền trì hoãn một lát, đợi đến khi Dung Tiễn từ Ngự Thư Phòng ra thì trời đã tối hẳn.
Hắn có chút kỳ lạ, ngày thường dù hắn có bận ở Ngự Thư Phòng, A Loan cũng sẽ phái người tới thăm nom, sao hôm nay lại chẳng có chút động tĩnh nào?
Trên đường về Chiêu Dương Cung, hắn thầm tính toán, hôm nay có nên chủ động gợi ý cho A Loan một chút không, cứ tiếp tục thế này, hắn dù không có vấn đề cũng bị nghẹn ra vấn đề mất.
Nghĩ đến đây, trong mắt hắn như nhiễm sắc sao trời.
Chiêu Dương Cung hôm nay lại im ắng lạ thường.
Dung Tiễn vừa bước chân vào Chiêu Dương Cung đã nhận ra điểm bất thường, nhưng hắn cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ tưởng A Loan lại chê nóng nên ham mát mà đi ngủ sớm. Hắn cũng không cho người thông truyền, tự mình đi về phía tẩm điện.
Trong tẩm điện đèn đuốc sáng trưng, sáng đến mức có chút không bình thường.
Dung Tiễn nghi hoặc tiến vào, trong điện trống huơ trống hoắc, đừng nói là A Loan, ngay cả con mèo Hoàn Tử kia cũng không thấy tăm hơi!
Hắn thấy trong điện có gì đó không ổn, đồ đạc thiếu đi không ít, liền nghiêng đầu hỏi: "Nương nương của các ngươi đâu?"
Người canh giữ Chiêu Dương Cung để thưa chuyện với Hoàng thượng là Tiểu Nguyên Tử. Tiểu Nguyên Tử cũng không biết chủ tử và Hoàng thượng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, dù sao lúc chủ tử đi trông rất không vui, lại còn cấm không cho ai báo tin cho Hoàng thượng. Hắn làm sao mà không kinh hãi cho được, nghe Hoàng thượng hỏi vậy, liền run rẩy đáp: "Nương nương chê Chiêu Dương Cung nóng, sang Tùng Thúy Cung ở rồi ạ."
Dung Tiễn: ".................."
Bữa tối vẫn được chuẩn bị theo các món thường ngày, nhưng Dung Tiễn làm gì còn tâm trạng mà ăn, đặc biệt là khi nghe Tiểu Nguyên Tử lầm bầm rằng A Loan đang rất giận, hắn lại càng không còn tâm trí.
Chẳng kịp hỏi han gì thêm, liền trực tiếp khởi giá sang Tùng Thúy Cung.
Dù đã vào đêm, mát mẻ hơn ban ngày không ít, nhưng dù sao cũng là giữa hè, suốt quãng đường đi mồ hôi Dung Tiễn không ngừng tuôn rơi.
Gấp gáp đi nhanh, vất vả lắm mới tới được Tùng Thúy Cung, nhưng cửa cung đóng chặt.
Khó khăn lắm mới gõ cửa cung mở ra, tới trước chính điện thì thấy Nam Xảo và Trúc Tinh đều đang canh giữ bên ngoài, cửa chính điện đóng kín mít không một kẽ hở. Nam Xảo và Trúc Tinh còn nói với hắn:
"Nương nương nhà chúng nô tỳ đã ngủ rồi, mời Hoàng thượng quay về cho ạ."
Dung Tiễn: ".................."