Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân thuộc thể loại Xuyên Không, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm ấy học đường được nghỉ, Tần Oản ở lại thêm một ngày để hoàn thành các nhiệm vụ giảng dạy mà Thái phó giao phó, sau đó mới vào cung yết kiến nương nương.
Tiết trời vào hạ bắt đầu oi bức, Tần Oản hôm nay mặc một bộ y phục bằng lụa Thanh Việt, vừa thanh mát vừa nhã nhặn. Lát nữa nàng còn phải giúp nương nương chỉnh đốn vườn dưa và giàn nho, nên phải mặc sao cho dễ bề di chuyển.
Vừa mới vào cung môn chưa được bao lâu, nàng đã vô tình chạm mặt Tề Vương điện hạ đang chuẩn bị xuất cung. Kể từ khi Tần Oản thường xuyên vào cung, hai người đã vô tình gặp nhau quá nhiều lần rồi. Chẳng những trong hoàng cung, mà ngay cả bên ngoài cung cũng thỉnh thoảng hội ngộ, quả là một duyên phận kỳ lạ.
Tuy nhiên lúc này, Tần Oản có hơi ngẩn người. Mùa đông năm ngoái, Tề Vương điện hạ đi cứu trợ vùng Du Lộ, xa nhà ròng rã nửa năm. Sau khi về kinh, nàng lại bận rộn ở học đường, ít khi có dịp ra ngoài. Tính ra, bọn họ đã bảy tám tháng chưa hề gặp lại. Nay bất ngờ tương ngộ, không khỏi khiến Tần Oản dâng lên cảm giác bùi ngùi như gặp cố nhân sau bao ngày xa cách.
Nàng ngẩn người chốc lát rồi lấy lại bình tĩnh, khom người hành lễ: "Tham kiến Tề Vương điện hạ."
Ánh mắt Tề Vương dừng lại trên cây trâm ngọc nơi búi tóc nàng một lúc, khóe mắt ánh lên ý cười, rồi khẽ gật đầu: "Miễn lễ."
Hôm nay có gió, lại đang buổi sớm nên nắng chưa gắt, không khí còn khá mát mẻ. Ngọn gió thoảng qua làm vạt áo hai người khẽ lay động, mang theo hương thơm thanh khiết lướt qua chóp mũi, khiến không khí vốn khô khan bỗng phảng phất thêm chút ý vị mơ hồ.
Tần Oản dù muốn hỏi thăm vài câu, nhưng lại cảm thấy thân phận mình mà hỏi han Tề Vương điện hạ thì thật không đúng phép tắc, nhất là giữa chốn hoàng cung này. Huống hồ từ trước đến nay, dù có vô tình gặp gỡ, cũng chỉ dừng lại ở việc nàng hành lễ, hắn đáp lời miễn lễ, ngoài ra không hề có thêm lời trò chuyện nào khác.
Nghĩ vậy, Tần Oản định bụng cáo lui. Nhưng chưa kịp mở lời, nàng đã nghe Tề Vương hỏi:
"Tần tiểu thư dạo này vẫn ổn chứ?"
Tần Oản khựng lại một chút rồi mới đáp: "Tạ điện hạ quan tâm, thần nữ vẫn ổn."
Tề Vương khẽ ân một tiếng: "Tần Thái phó xưa nay nghiêm khắc nhưng là người cương trực. Nếu có điều gì khó khăn, Tần tiểu thư cứ trực tiếp thưa với Thái phó, ngài ấy sẽ không trách tội đâu."
Tiểu cô nương này vốn da mặt mỏng, lại ít tiếp xúc với Tần Thái phó, hắn sợ nàng gánh vác nhiệm vụ quá nặng mà chỉ biết âm thầm chịu đựng, không dám nói ra.
"Tạ điện hạ đã chỉ điểm." Nàng lại tạ ơn một lần nữa: "Thần nữ đã ghi nhớ rồi."
Ban đầu Tần Oản nghĩ Tề Vương hỏi một câu như vậy đã là quá đỗi bất ngờ, vì nàng chưa từng nghĩ có ngày hắn lại chủ động bắt chuyện với mình. Nào ngờ ngay sau đó lại nghe hắn hỏi tiếp:
"Ngươi định đến cung Chiêu Dương?"
Tần Oản gật đầu: "Phải, học đường nữ tử mỗi tháng được nghỉ một kỳ. Tháng trước nhiệm vụ Thái phó giao quá nặng nên thần nữ không thể vào cung thỉnh an nương nương. Tháng này công việc đã vơi bớt, thần nữ liền vào cung ngay."
Tề Vương ân một tiếng, giọng điệu ôn hòa: "Đi đi."
Tần Oản chỉ do dự một thoáng rồi lại hành lễ: "Thần nữ xin tạ ơn điện hạ đã ưu ái và chăm sóc cho xá đệ."
Đợt cứu trợ vừa qua, vì tai ương nghiêm trọng và quan lại địa phương lơ là công vụ, triều đình đã phái nhiều người đến Du Lộ tiếp quản, đệ đệ nàng là Tần Duyên cũng có tên trong danh sách. Theo lý mà nói, việc trọng đại như vậy vốn chưa đến lượt Tần Duyên, nhưng Hoàng thượng vẫn phái đệ đệ đi theo tướng quân Lý Dậu để rèn luyện. Tình hình cụ thể nàng không rõ, chỉ nghe đệ đệ sau khi về kinh kể rằng Tề Vương điện hạ rất chiếu cố và chỉ dạy cậu rất nhiều. Nàng đoán, chắc hẳn Tề Vương trọng vọng nương nương nên mới ưu ái đệ đệ mình như thế. Tuy nhiên, dù vì nguyên do gì, gia đình nàng cũng đã mang ơn, nói lời cảm tạ chân thành là điều nên làm.
"Tần tiểu thư khách sáo rồi," Tề Vương nhàn nhạt mỉm cười: "Lệnh đệ thông tuệ, có phong thái của một đại tướng, bản vương cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi."
Nói xong những lời cần nói, giữa cung cấm không tiện nán lại lâu, Tần Oản nhường đường sang bên, hành lễ: "Thần nữ không dám làm mất thời gian của điện hạ, xin mời điện hạ."
Tề Vương ừm một tiếng, trước khi rời đi, ánh mắt lại một lần nữa thoáng lướt qua cây trâm ngọc bên mái tóc nàng, sau đó mới sải bước ra ngoài cung. Đợi hắn đi xa, Tần Oản mới dẫn theo nha hoàn và cung nhân dẫn đường tiếp tục đi về phía cung Chiêu Dương.
Nàng vừa đi vừa hồi tưởng lại mấy câu trò chuyện vừa rồi. Tuy chỉ là vài lời ngắn ngủi, nhưng đối với nàng lại là một niềm vui bất ngờ lớn lao. Hóa ra Tề Vương điện hạ cũng bình dị gần gũi đến vậy. Trước đây gặp gỡ, nàng luôn thấy hắn khó lòng tiếp cận, phần vì hắn địa vị cao quý, quyền thế lớn, lại là thân vương được Hoàng thượng trọng dụng, nên lòng nàng tự nhiên mang theo sự kính sợ. Không ngờ hắn lại dễ nói chuyện đến vậy. Giọng nói của hắn thật ấm áp, tính tình lại tốt, còn hay giúp đỡ người khác nữa.
Nghĩ đến đây, gương mặt Tần Oản nở một nụ cười rạng rỡ. Vẻ ngoài của một người quả nhiên rất dễ gây hiểu lầm. Ví như Hoàng thượng vậy. Hoàng thượng uy nghiêm biết bao, lần đầu vào cung nàng còn chẳng dám thở mạnh. Sau này nương nương triệu kiến nhiều, thỉnh thoảng gặp Hoàng thượng nàng vẫn thấy căng thẳng. Nhưng dần dần nàng phát hiện, Hoàng thượng chỉ là tướng mạo lạnh lùng, thực ra khi tiếp xúc lại chẳng đáng sợ chút nào. Đặc biệt là đối với nương nương, hắn vừa dịu dàng vừa chu đáo, thật khiến người ta không khỏi kinh ngạc. Có lẽ là do mức độ hiểu biết sâu cạn khác nhau thôi. Cũng có thể vì nàng thường xuyên vào cung, đối mặt với uy áp của Hoàng thượng đã quen nên khi đối diện với Tề Vương điện hạ cũng tự nhiên hơn nhiều.
Dẫu sao, nàng cũng chẳng còn là cô bé lần đầu vào cung sợ hãi đến mức tay chân luống cuống như năm xưa nữa.
Mãi đến khi cắt tỉa dưa hấu được một nửa, Ôn Yểu mới biết chuyện Tần Oản và Tề Vương vô tình gặp nhau lúc vào cung.
"Ngươi vừa gặp Tề Vương à?" Nàng mỉm cười hỏi một câu, khéo léo che giấu sự tò mò muốn hóng chuyện của mình. Dù hiện tại nhiều sự kiện đã được nàng chuẩn bị trước để né tránh, nhưng nam nữ chính rốt cuộc vẫn là nam nữ chính, tuyến tình cảm vẫn là trọng tâm. Chỉ cần hai người còn sống, nhất định sẽ vì hào quang nhân vật chính mà gặp gỡ và bị đối phương thu hút. Chuyện này chắc chắn không vì tiến trình lịch sử thay đổi mà biến mất, trừ phi người làm họ rung động đầu tiên không phải là đối phương mà là một ai khác.
Tần Oản đang trồng cây con ở một vạt đất khác, nghe nương nương hỏi cũng không thấy có gì lạ, gật đầu đáp: "Vâng, Tề Vương điện hạ vừa lúc xuất cung, chúng thần nữ có gặp nhau trên đường vào cung."
Ôn Yểu: "..." Bình tĩnh đến vậy sao? Xem ra vẫn chưa có gì tiến triển. Nàng cũng không chắc mình nên làm gì trong chuyện này cho phải, nên dứt khoát không can thiệp, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Sửa sang xong vườn dưa thì trời đã nắng gắt, Ôn Yểu tạm hoãn việc sửa sang giàn nho, cùng Tần Oản vào lương đình ăn hoa quả, uống trà lạnh và hóng gió. Hai người đều đã thay y phục sạch sẽ mới trở lại đình. Lúc đang ăn thạch băng phấn, Ôn Yểu mới chú ý đến cây trâm ngọc trên đầu Tần Oản. Nàng thấy kiểu dáng này có chút quen mắt, nhưng không chắc đã thấy ở đâu.
Thấy nương nương cứ nhìn chăm chú, Tần Oản cười hỏi: "Nương nương đang nhìn gì vậy?" Nói đoạn nàng sờ lên mặt và đầu mình, tưởng rằng mình có chỗ nào thất lễ nên nương nương mới nhìn chằm chằm như thế.
Ôn Yểu chỉ vào cây trâm: "Trâm đẹp lắm, ngươi lấy ở đâu vậy?"
Tần Oản xoa nhẹ cây trâm: "Cái này sao? Là đệ đệ mang về tặng thần nữ lúc về kinh, bảo là quà sinh nhật bù. Trước đây đệ ấy toàn tặng đồ ăn thức chơi, đây là lần đầu tặng trâm, thần nữ nhận được cũng bất ngờ lắm." Sinh nhật 15 tuổi của Tần Oản, Tần Duyên còn ở Du Lộ không thể chúc mừng nên sau khi về kinh đã tặng bù.
Ôn Yểu hiểu ý gật đầu. Quà sinh nhật của vị đại tướng quân tương lai tặng tỷ tỷ mà, hèn chi nhìn đẹp thế.
"Nương nương thích kiểu dáng này sao?" Tần Oản hỏi thêm.
Ôn Yểu cười: "Không, chỉ là thấy ngươi đeo rất hợp, trước đây chưa thấy ngươi dùng nên mới hỏi một câu thôi." Đoạn nàng nói thêm: "Tần tiểu tướng quân thật có lòng, đúng là một đệ đệ tốt."
Đệ đệ mà biết mua trâm tặng tỷ tỷ, lại còn là cây trâm tinh xảo và hợp đến thế này, quả là hiếm có! Lâu ngày Tần Oản mới vào cung nên Ôn Yểu trò chuyện với nàng rất lâu. Tần Oản cũng có bao chuyện muốn kể, từ việc lớn nhỏ ở học đường đến tiến độ giảng dạy. Hộp tâm tình một khi đã mở ra là nói mãi không dứt, hai người trò chuyện đến tận lúc mặt trời lặn. Mãi đến khi cung nhân vào hỏi giờ bày bữa tối, cả hai mới giật mình định thần lại.
Ôn Yểu giữ Tần Oản lại dùng cơm tối, định bụng sau khi ăn xong sẽ phái người đưa nàng về. Dặn dò cung nhân xong, nàng mới nhớ ra một việc: "Hoàng thượng đâu? Người vẫn còn ở Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương à?"
Trúc Tinh và Nam Xảo nhìn nhau. Ôn Yểu thắc mắc: "Sao thế?"
Nam Xảo đáp: "Hoàng thượng đang ở hoa sảnh, người đã sang đây từ buổi chiều rồi ạ."
Ôn Yểu: "..."
Tần Oản: "..."
Dung Tiễn biết Tần Oản khó khăn lắm mới vào cung một chuyến, chắc chắn họ có nhiều tâm sự, nên hắn không cho thông báo, cũng không vào quấy rầy để họ được tự nhiên trò chuyện. A Loan ngày ngày ở trong cung, mỗi khi hắn bận rộn lại không thể bầu bạn, có người vào trò chuyện với nàng hắn cũng thấy mừng.
Tần Oản bắt đầu cảnh giác, nàng trách mình mải nói chuyện mà quên mất cả địa điểm và thời gian. "Nương nương," nàng đứng dậy: "Thần nữ xin phép cáo lui ngay, hẹn ngày khác lại đến..."
"Không sao đâu," Ôn Yểu mỉm cười: "Ngươi đừng căng thẳng, cứ dùng bữa tối trong cung rồi hãy về, ta vẫn còn chuyện muốn nói với ngươi mà." Nương nương đã nói thế, Tần Oản đành phải gật đầu.
Suốt bữa tối, Dung Tiễn coi mình như không khí. Trừ lúc đầu Tần Oản hành lễ hắn nói "Miễn lễ", sau đó hắn không hề mở miệng. Sau bữa tối, hai người lại dưới ánh trăng trò chuyện thêm một lát, đến khi trời đã khá khuya, Ôn Yểu mới phái người đưa nàng về phủ.
Đưa Tần Oản đi rồi, Dung Tiễn mới đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn Ôn Yểu: "Nói nhiều như vậy, miệng nàng có chịu nổi không?"
Ôn Yểu dựa vào tay hắn, uống nửa chén trà, cười đáp: "Vẫn ổn ạ." Thấy nàng vui vẻ, Dung Tiễn cũng mỉm cười.
Ngay khi hắn định hỏi nàng đã nói những gì với Tần Oản mà lâu đến thế, hắn bỗng thấy nụ cười trên mặt A Loan cứng lại, thần sắc thay đổi hẳn.
"Sao vậy?" Hắn đặt chén trà xuống hỏi.
Ôn Yểu nhìn hắn, khẽ nhíu mày: "Vừa nãy, cây trâm trên đầu Tần Oản, chàng có thấy không?"
Dung Tiễn khẽ cau mày hồi tưởng: "Có nhìn thoáng qua, sao thế?"
"Chàng không thấy rất quen mắt sao?" Nàng nghiêm túc hỏi.
Dung Tiễn hơi khó hiểu, không rõ nàng đang nói gì. Nhưng không đợi hắn lên tiếng, Ôn Yểu đã sai Nam Xảo đi lấy bộ trang sức mà Tề Vương gửi tặng vào cung dạo trước.
Hộp gỗ đàn hương mở ra trước mặt hai người, Ôn Yểu chỉ vào cây trâm ngọc trong hộp hỏi Dung Tiễn: "Cái này, chàng nhìn xem, có phải rất giống của Tần Oản không?"
Dung Tiễn quan sát kỹ, thực sự hắn không thấy giống ở điểm nào. Chất ngọc khác, hoa văn cũng khác. Nam Xảo đứng bên cạnh lại nghiêm túc gật đầu: "Quả thực có chút tương đồng."
Dung Tiễn: "?" Hắn nhìn lại lần nữa vẫn không nhận ra.
Nam Xảo chỉ vào một chi tiết: "Hoa văn này dường như xuất phát từ bàn tay của cùng một người thợ."
Ôn Yểu: "Phải không, ta đã bảo nhìn sao mà quen thế cơ chứ!"
Ôn Yểu đâu chỉ ngạc nhiên, nàng là chấn động. Bộ ngọc sức này là Tề Vương đặc biệt tặng nàng làm hạ lễ khi được phong Hậu, ở kinh thành không hề có, thậm chí khắp Đại Lương cũng chẳng tìm ra bộ thứ hai giống hệt. Cộng thêm việc chiều nay Nam Xảo kể rằng Tề Vương gặp Tần Oản trên đường vào cung đã trò chuyện rất lâu. Thật sự không phải nàng nghĩ ngợi lung tung, mà là cái mầm mống này quá rõ ràng, muốn lờ đi cũng không được.
Tần Oản nói là đệ đệ Tần Duyên tặng, còn là lần đầu tặng trâm. Tần Duyên mới chỉ là một cậu nhóc 11 tuổi ham chơi, thì biết gì về đồ trang sức? Biết gì về sở thích của thiếu nữ? Cái gì mà đệ đệ tặng, theo nàng thấy, rõ ràng là Dung Lệ tặng!
Thấy nàng cắn môi, vẻ mặt đầy bực bội, Dung Tiễn bẹo má nàng: "Làm sao vậy?"
Ôn Yểu nhíu chặt mày, nhìn bộ ngọc sức trong hộp gỗ đàn hương, tâm tư càng thêm rối bời. Dù nàng vốn có chút tò mò về tình cảm của Tần Oản và Dung Lệ, nhưng khi tiến triển thực sự bày ra trước mắt, nàng bỗng dưng mất hết hứng thú hóng chuyện, trái lại còn thấy hơi phiền muộn.
"Rốt cuộc là làm sao?" Dung Tiễn thấy nàng càng nhíu mày chặt hơn liền hỏi lại lần nữa.
Ôn Yểu ấm ức đáp: "Đống cải trắng ta dày công vun vén bị heo ủi mất rồi!"