Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm nay Giang Tùy Châu lại không ngủ ngon.
Tuy rằng anh đọc sách đến nỗi buồn ngủ lúc nào không hay, Mạnh Tiềm Sơn cũng đã đắp chăn cho anh, không để anh bị sốt.
Nhưng lúc anh tỉnh dậy, vẫn cảm thấy choáng váng, xây xẩm mặt mày. Thực tế là do chiếc trường kỷ này quá cứng, ngồi lâu sẽ khó chịu, ngủ một đêm khiến anh đau nhức khắp người.
Giang Tùy Châu cảm thấy hơi bực bội.
Sao nguyên chủ lại sắp xếp căn phòng thế này cho Hoắc Vô Cữu, đồ dùng trong phòng đơn sơ, chẳng lẽ không nghĩ đến có ngày chính mình sẽ phải ngủ trên chiếc trường kỷ này sao?
Anh ngồi dậy, thấy sắc trời đã dần chuyển sáng. Mùi thơm của thức ăn thoang thoảng đâu đây, chắc Mạnh Tiềm Sơn đang chỉ đạo mọi người chuẩn bị bữa sáng.
Giang Tùy Châu đứng lên, nhìn thoáng qua phía giường.
Trống không.
Hoắc Vô Cữu đâu?
Giang Tùy Châu vừa mới tỉnh ngủ, còn đang mơ màng, ngơ ngẩn, lập tức quay đầu nhìn xung quanh.
Bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen lạnh lẽo.
Giang Tùy Châu giật mình, lại thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi dưới ánh mặt trời bên cửa sổ, trong tay đang cầm quyển sách tối hôm qua anh xem, thờ ơ lật qua lật lại.
Chỉ cần nhìn cách cầm là biết, chắc chắn y không phải người thường đọc sách.
Y đang ngước mắt nhìn Giang Tùy Châu, ánh mắt lạnh nhạt, gương mặt vô cảm.
Đôi mắt ấy như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Giang Tùy Châu bỗng cảm thấy bối rối. Rõ ràng không làm gì cả, nhưng không hiểu sao lại thấy chột dạ không yên.
… Có lẽ do hành vi mình ở đây trông chừng cả đêm, làm sụp đổ hình tượng của mình rồi.
Anh vờ như không để ý đến ánh mắt kia, lạnh lùng gọi: “Mạnh Tiềm Sơn?”
Mạnh Tiềm Sơn đang ở gian ngoài nghe được giọng anh, vội vàng chạy vào để hầu hạ anh sửa soạn.
Mạnh Tiềm Sơn xưa nay nói nhiều, chỉ cần Giang Tùy Châu không ngắt ngang hắn, hắn có thể nói không ngừng nghỉ cả ngày. Vừa hay Giang Tùy Châu đang lúng túng, nên mặc hắn thao thao bất tuyệt, sau đó vờ như không thấy sự hiện diện của Hoắc Vô Cữu, dùng xong bữa sáng liền rời đi ngay.
Hôm nay không phải ngày tảo triều, vậy phải đến nha môn rồi.
Trước khi đi, anh không quên dặn dò Mạnh Tiềm Sơn: “Đừng quên chuyển phòng cho Hoắc phu nhân.”
Mạnh Tiềm Sơn vâng dạ rối rít.
Đợi Giang Tùy Châu đi rồi, Mạnh Tiềm Sơn quay lại trong viện Hoắc Vô Cữu, dẫn theo người đi một vòng quanh viện.
Chỗ này hoang vắng lại cũ nát, Hoắc Vô Cữu cũng không mang theo đồ đạc gì, tính tổng cộng chỉ mới ở đây một đêm, thật sự thì chẳng có gì đáng giá để chuyển.
Nhưng địa vị của Hoắc phu nhân bây giờ sao có thể như lúc vừa mới vào phủ được? Nếu chỉ đưa mỗi mình y vào trong viện của Vương gia, chẳng phải quá sơ sài sao?
Thành ra, Mạnh Tiềm Sơn dốc lòng hầu hạ Hoắc Vô Cữu dùng bữa sáng. Đợi Hoắc Vô Cữu ăn no rồi, hắn cười toe toét, tiến lại gần hỏi: “Hoắc phu nhân, có muốn bài trí thêm gì không ạ? Để nô tài sai người đi mua.”
Hoắc Vô Cữu không đáp lời.
Tên nô tài này quá ồn ào, vẻ mặt lả lơi nịnh nọt có hơi chướng mắt.
Nhất là cái kiểu dỗ dành như với ái thiếp, đặc biệt làm y thấy buồn nôn.
Mạnh Tiềm Sơn đúng là không biết nhìn người, thấy y im lặng không nói, liền tự mình sắp xếp: “Y phục bốn mùa đều phải may, lát nữa nô tài sẽ đi mời thợ may đến ngay. Còn xe lăn của phu nhân nữa, nô tài đi tìm thợ mộc làm một chiếc mới? Còn nô bộc hầu hạ bên cạnh ngài…”
Hắn đối diện với đôi mắt đen thăm thẳm của y.
Thấy Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn mình, Mạnh Tiềm Sơn vội khom người đến gần, tưởng y có gì cần căn dặn: “Phu nhân?”
Chỉ thấy đôi mắt Hoắc Vô Cữu như mặt hồ đóng băng lạnh lẽo, chỉ một cái nhìn thoáng qua đã lạnh thấu tim gan.
“Không cần gì cả.” Y lạnh lùng nói. “Ngươi cút xa ra là được.”
Mạnh Tiềm Sơn nghẹn họng, một bầu nhiệt huyết bị dội gáo nước lạnh.
Hắn ngượng nghịu lùi ra xa.
… Không ngờ bây giờ chủ tử lại bắt đầu thích kiểu người vừa hung dữ vừa ngang tàng như thế này.
Thật không dễ hầu hạ.
—
Theo lý thuyết, không phải ngày tảo triều thì vẫn phải đến nha môn làm việc, nhưng Bộ Lễ vốn nhàn hơn các Bộ khác, chưa kể Giang Tùy Châu chẳng qua nhận một chức quan nhàn rỗi, thành ra cả ngày không có việc gì phải làm.
Huống hồ, cấp trên của anh – Quý Du, là một người hiền lành đặc biệt, tựa như Phật sống.
Chỉ cần xem ghi chép của người này trong lịch sử, có thể biết ông là một người rảnh rỗi không ham mê mưu quyền, chỉ thích thơ từ ca phú. Tuy nói năm đó ông là trạng nguyên do Tiên Đế khâm điểm, nhưng thành tích làm quan lại luôn làng nhàng, chỉ duy có tài làm thơ là đặc biệt bay bổng.
Ông cũng không thân thiết với Giang Tùy Châu cho lắm, vừa nhìn đã biết không cùng phe, nhưng không hề làm khó anh, thậm chí thấy anh sắc mặt không tốt còn cười nói hôm nay không có việc gì quan trọng, anh có thể về sớm nghỉ ngơi.
Giang Tùy Châu thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Với anh mà nói, bất luận là triều đình hay hậu trạch nhà mình, đều là vũng nước sâu, khiến anh mỗi giờ mỗi phút đều phải đề cao cảnh giác.
Ngược lại, chốn nha môn công việc này lại giúp anh có thể nhẹ nhõm nghỉ ngơi.
Anh lần đầu tiên có tâm trạng như một người đàn ông trung niên, nô lệ đồng tiền, sau giờ tan ca không muốn đối mặt với áp lực gia đình nên trốn trong xe hút thuốc cả buổi, ở trong nha môn thoải mái nghỉ ngơi một ngày.
Không có Hậu chủ và Bàng Thiệu, không có đám phụ tá tinh ranh, không có quả bom hẹn giờ Hoắc Vô Cữu, anh cảm thấy bầu không khí của Bộ Lễ thật trong lành sảng khoái.
Nên tâm trạng anh cực tốt, đến giờ về đi ngang qua bàn của Quý Du, anh còn dừng lại hàn huyên đôi câu với Quý Du.
“Quý đại nhân đang đọc gì vậy?” Anh thấy Quý Du đang cầm một quyển sách nên hỏi.
Quý Du ngẩng đầu thấy người hỏi là anh, cười lật sách lại, đưa cho anh xem: “Chẳng qua là một quyển dã sử không có căn cứ, đọc để giết thời gian thôi.”
Giang Tùy Châu nhận quyển sách, lướt xem qua loa, quả đúng là vậy.
Không chỉ là dã sử mà còn là một quyển dã sử viết đến mức hoang đường, cứ như một quyển truyện về người trùng họ trùng tên với vị Hoàng đế tiền triều.
Giang Tùy Châu thoáng nở nụ cười, trả sách lại cho Quý Du, cười khẽ nói: “Ngược lại viết khá thú vị đấy chứ.”
Quý Du nghe vậy, ngạc nhiên nhướng mày: “Vương gia cũng thấy hứng thú với loại chuyện này sao?”
Văn nhân đương thời, từ xưa đã thích tỏ vẻ thanh cao. Chính sử mới là chính thống, còn những thứ bay bổng, hoang đường như dã sử thì đều là viết cho đám người phàm tục giải trí, nên văn nhân bình thường và quý tộc đều rất khinh thường nó.
Giang Tùy Châu lắc đầu.
Anh nghĩ thầm trong đầu, tôi vốn không có hứng thú với dã sử, nhưng nói ra ông cũng không tin, việc tôi có thể đứng ở đây nói chuyện với ông, chính là quả đắng do xem thường dã sử đó.
… Đương nhiên, nói không chừng chính ngài cũng là một nhân vật trong dã sử.
Những lời như vậy nghĩ thầm trong bụng thì không sao, đương nhiên không thể thốt ra khỏi miệng. Anh khẽ cười, trả lời: “Không thể nói là cảm thấy hứng thú. Có điều xưa nay sử sách đều do con người viết ra, hậu thế bình luận, ai biết người nào nói là thật, người nào nói là giả đâu?”
Lại thấy Quý Du sau khi nghe xong, hai mắt sáng rực, tựa như bắt gặp tri kỷ.
Giang Tùy Châu vội vàng gật đầu với Quý Du, coi như chào hỏi rồi quay người đi ngay.
—
Giang Tùy Châu tự thấy không dám nhận sự coi trọng của Quý Du, dù sao anh có thể nói ra lời như vậy, hoàn toàn là nhờ vào việc bị một học sinh hãm hại mà xuyên không vào dã sử.
Anh rời Bộ Lễ, lên xe ngựa, về thẳng Phủ Tĩnh Vương.
Vừa bước vào trong An Ẩn Đường đã thấy người ra vào tấp nập. Đúng lúc Mạnh Tiềm Sơn tiễn hai người thợ may vừa đo vải xong ra ngoài, gặp Giang Tùy Châu về phủ, vội vàng chào đón.
“Vương gia!” Mạnh Tiềm Sơn vừa đến gần đã cười hớn hở tranh công: “Nô tài đã thay ngài đón Hoắc phu nhân về rồi ạ, vừa mời thợ may đến may gấp y phục cho phu nhân. Ngày mai thợ mộc sẽ đến, nô tài thấy xe lăn của phu nhân dùng không tiện, cũng nên đổi cái khác.”
Giang Tùy Châu hơi nghi ngờ nhìn hắn.
… Mình còn chưa nói gì cả, tên gia hỏa này sao lại nhiệt tình với Hoắc Vô Cữu đến thế nhỉ?
Lại thấy Mạnh Tiềm Sơn hai mắt sáng rỡ nhìn anh, ra vẻ chờ đợi khen ngợi.
Giang Tùy Châu thoáng khựng lại: “…Ừ, giỏi lắm.”
Mạnh Tiềm Sơn tức khắc mát lòng mát dạ.
Giang Tùy Châu chỉ cảm thấy bị cái sự ngớ ngẩn đó làm cho nóng mắt, xoay người đi vào phòng mình.
Anh bước đi khá ung dung, vừa đi vừa cởi chiếc áo choàng vướng víu trên người. Trước khi bước qua cửa, anh như chợt nhớ ra chuyện gì đó, đang định quay người lại hỏi Hoắc Vô Cữu được sắp xếp ở phòng nào, thì bóng dáng một người bất chợt lọt vào tầm mắt anh.
Người nọ ngồi trên xe lăn, khung cảnh thanh lịch, sang quý xung quanh càng làm nổi bật vẻ lạc lõng của y.
Động tác cởi áo của Giang Tùy Châu bỗng chốc khựng lại.
… Hoắc Vô Cữu.
Tại sao Hoắc Vô Cữu lại ở trong phòng của mình!!!
Anh đứng sững tại chỗ, lát sau, đột ngột quay người đi ra ngoài.
Đập vào mắt anh là Mạnh Tiềm Sơn với vẻ mặt mập mờ pha lẫn hớn hở, dáng cười e thẹn chờ mong được khen thưởng.
Giang Tùy Châu nghiến răng nghiến lợi.
… Khen ngươi ư, ta chỉ hận không thể tấu cho ngươi một trận ấy chứ!
“Vương gia?” Thấy Giang Tùy Châu nhìn chằm chằm mình, Mạnh Tiềm Sơn cười toe toét gọi, đợi Giang Tùy Châu lên tiếng.
Giang Tùy Châu tạm ngừng một lát mới hạ thấp giọng nói: “… Đây là ngươi sắp xếp sao?”
Mạnh Tiềm Sơn sửng sốt, sau đó như chợt bừng tỉnh.
“À, đúng vậy! Xem ra nô tài này hay quên thật, Hoắc phu nhân đã chuyển đến, mà vẫn chưa có người hầu hạ!” Hắn nói, “Hai thị nữ ban đầu được sắp xếp cho phu nhân đều đã bị tiểu nhân đuổi khỏi phủ rồi, bây giờ chỉ còn lại một tiểu tư, trông có vẻ thành thật, Vương gia ngài xem…”
Mạnh Tiềm Sơn nói đến đây thì ngừng, đợi Giang Tùy Châu căn dặn.
Giang Tùy Châu mặt mày xanh mét.
Ai hỏi ngươi chuyện này! Ta đang hỏi ngươi, tại sao Hoắc Vô Cữu lại ở trong phòng của ta chứ!!!
Chẳng lẽ cái phủ lớn như thế này, không còn phòng nào khác cho người ở được sao!
Nhưng lời đến bên miệng, anh lại giật giật môi, không cách nào thốt ra khỏi miệng.
Đã đưa người đến rồi lại đuổi đi, chẳng lẽ muốn đắc tội với y thêm sao?
… Vốn tưởng đưa ra quyết định này có thể giảm độ khó xuống một chút, ai ngờ lại bị thằng đần Mạnh Tiềm Sơn đẩy lên cấp địa ngục luôn.
Giang Tùy Châu nghiến răng, hung hăng lườm Mạnh Tiềm Sơn, nuốt ngược những lời đã đến đầu lưỡi.
“Vậy ban đầu chỉ có một người thôi sao?” Anh tiếp lời Mạnh Tiềm Sơn đang nói dở, nói: “Người đâu, ta đi xem.”
Mạnh Tiềm Sơn nghe vậy, vội dẫn anh đi xuống thềm.
Người trong viện đều đang bận rộn, tên tiểu tư kia đang cùng người bên cạnh chuyển đồ, khuân vác đến mồ hôi thấm ướt tóc, dưới ánh mặt trời trông lại khá bắt mắt.
Thấy Giang Tùy Châu tới, tên tiểu tư kia vội thả đồ xuống, cúi người hành lễ với Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu thoáng khựng lại, như nghĩ ra điều gì đó.
Ban đầu anh suy đoán, ba năm sau Hoắc Vô Cữu có thể trốn thoát khỏi đây, ắt hẳn phải có người nội ứng ngoại hợp. Nhưng nguyên chủ tuyệt đối sẽ không tạo cơ hội cho y, nên mới phải kéo dài ròng rã ba năm.
Nhưng… Nếu anh giúp y thì sao?
Chẳng phải anh sẽ cho y một ân huệ lớn sao, lại còn có thể đỡ bớt hai năm quần co với đám người Bàng Thiệu?
Anh cân nhắc một lúc rồi nói với tên tiểu tư kia: “Ngươi theo ta đến đây.”
Đây là muốn ngầm sai phái hắn làm gì đó thôi.
Tiểu tư vội đuổi theo anh, Mạnh Tiềm Sơn biết điều ở lại tại chỗ.
Họ đều không thấy, xuyên qua song cửa sổ khép hờ, một đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo bóng lưng Giang Tùy Châu.
Y thấy Giang Tùy Châu tìm đến tiểu tư bên cạnh mình, sau đó dẫn tiểu tư đó tránh sang một bên nói chuyện riêng.
Là Vương gia, thì có chuyện gì mà cần nói riêng với tiểu tư chứ?
Tất nhiên là có việc muốn sai hắn làm rồi. Hoắc Vô Cữu biết, tên tiểu tư đó, ngoài việc giúp anh theo dõi y thì cũng chẳng làm được trò trống gì.
Vì sao đối phương lại bỗng dưng chuyển y đến ở cùng… Đáp án dường như không cần nói cũng đã rõ mười mươi.
Đây là nơi phòng vệ nghiêm ngặt nhất vương phủ.
Còn về việc tại sao lại xếp mình ở ngay trong phòng chính… Chỉ cần nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tĩnh Vương lúc bước vào, cũng đủ biết là do người của anh đã nhầm lẫn.
Hoắc Vô Cữu tự nhận mình là người bình tĩnh, sẽ không vì chút lợi ích cỏn con mà ảnh hưởng đến lý trí, càng sẽ không vì đối phương tỏ ra lấy lòng mà mất đi khả năng phán đoán.
Y mặt không biểu cảm, ánh mắt sắc lạnh lại lãnh đạm, lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của người ngoài cửa sổ.
Duy chỉ có bàn tay đặt trên xe lăn, đầu ngón tay như mang theo sự cáu kỉnh mà gõ nhẹ lên tay vịn.
――――
Suy nghĩ của tác giả:
Lại đến lúc “cún ngốc” mà chúng ta yêu thích nhất lập flag rồi!
Giang Tùy Châu: Nghe nói ngươi rất bình tĩnh, sẽ không bị ảnh hưởng đến lý trí, còn rất giỏi phán đoán?
Hoắc Vô Cữu: QAQ, bà xã, ẳng ẳng ẳng.