Lời phán của Thái y và Lời hứa của Tĩnh Vương

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Lời phán của Thái y và Lời hứa của Tĩnh Vương

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù trong lòng vẫn cảm thấy Hoắc Vô Cữu có phần khó hiểu, hôm nay Giang Tùy Chu vẫn quyết định trở về An Ẩn Đường. Y vốn không muốn ở lại chỗ Cố Trường Quân quá lâu, việc kéo dài thời gian ở đó hoàn toàn là do thân thể yếu ớt không thể dậy nổi. Cuối cùng, hôm nay sức khỏe khá hơn một chút, y đương nhiên phải quay về địa bàn của mình.
— Mặc dù y sẽ lại phải đối mặt với vẻ mặt khó chịu của Hoắc Vô Cữu. Y cũng chẳng rõ mình đã chọc giận Hoắc Vô Cữu ở điểm nào, chỉ nghĩ rằng người này vốn dĩ tính tình thất thường, khó đoán, nên cũng chẳng thèm chấp nhặt với hắn. Khi trở về An Ẩn Đường, y vẫn như thường lệ, cùng Hoắc Vô Cữu mỗi người một nơi, không ai làm phiền ai. Y cũng đang âm thầm chờ đợi kế hoạch của mình và hai người phụ tá kia phát huy tác dụng.
Quả nhiên, từ khi y bắt đầu giả bệnh, trong cung lập tức phái thái y đến. Thế nhưng, thái y chỉ chẩn đoán y bệnh là do thân thể yếu ớt và hay lo nghĩ, chữa mãi không tìm ra nguyên nhân cụ thể, bắt y uống thuốc đắng mấy ngày liên tục mà vẫn không thấy thuyên giảm. Cứ chữa trị mãi không có kết quả, dần dần, tin tức mà thái y mang về cung cũng đã khác.
Hắn ta báo với Hậu Chủ rằng, bệnh của Tĩnh Vương điện hạ đã khiến thân thể ngày càng suy yếu, hiện giờ chỉ có thể nằm liệt giường dưỡng bệnh. Có lẽ do bệnh tình quá nặng, căn nguyên đã bị tổn thương, khiến Tĩnh Vương điện hạ vốn đã không khỏe mạnh lại càng thêm họa vô đơn chí. Đối với Hậu Chủ mà nói, đây chính là tin tức đáng mừng hơn cả ngày lễ tết.
Tất nhiên, niềm vui của một người không bằng niềm vui của tất cả. Sau khi nghe tin, gã lập tức dặn thái y không cần chữa trị nữa, nhưng nhất định phải quay lại Tĩnh Vương phủ một chuyến, cố ý tiết lộ chuyện này cho Tĩnh Vương điện hạ, nói cho y biết rằng thân thể yếu đuối mong manh của y e rằng không còn nhiều thời gian nữa. Thái y đương nhiên phải tuân lệnh.
Vì thế, sáng sớm hôm đó, khi thái y trong cung đến bắt mạch cho Giang Tùy Chu, liền lộ vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi. “Sao vậy?” Giang Tùy Chu liếc mắt một cái đã nhận ra vẻ mặt nghiêm trọng kia của hắn ta chỉ là giả vờ, y ngồi dựa vào đầu trường kỷ, lạnh giọng hỏi.
Chỉ thấy vị thái y kia thở dài, một lúc muốn nói rồi lại thôi, sau đó lại thở dài, quỳ xuống trước mặt Giang Tùy Chu. “Tuy thần không muốn nói thẳng, nhưng mà……” Hắn ta thở dài nói. “Chi bằng thần vẫn nên ngừng thuốc này cho Vương gia.”
Trong lòng Giang Tùy Chu đã hiểu rõ. Quả nhiên, vị đại phu “chính tông” này vẫn không thể sánh bằng dạng “dã lộ tử” (*) như Cố Trường Quân. Chắc hẳn thái y này đã nhận ra mình không thể chữa khỏi bệnh cho y, nên đã chạy đến báo cho Hậu Chủ, rồi sau đó nhận lệnh của Hậu Chủ rằng từ nay về sau có thể không cần chữa trị cho y nữa. Như vậy, y đã có thể công khai dán bố cáo chiêu mộ đại phu. Kèm theo đó, những tử sĩ mà Từ Độ thay y nuôi dưỡng cũng có thể giả làm tiểu tư, phái vài người ra ngoài, đến những nơi xa xôi để tìm thầy hỏi thuốc. (*)
(*) Dã lộ tử: chỉ những người không có xuất thân cao, không chính quy.
Nghĩ đến đó, trong lòng Giang Tùy Chu cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng trên mặt y vẫn bày ra vẻ không kiên nhẫn, nhíu mày hỏi: “Sao lại ngừng?” Vị thái y kia dè dặt nhìn y một cái.
“Thật ra là……” Hắn ta ấp úng, không biết phải nói ra sao. Giang Tùy Chu nhíu mày: “Bản vương không thích nghe lời vô nghĩa.” Trong lòng thái y kia thầm rủa.
Biết ngài không thích nghe lời vô nghĩa, nhưng hắn ta lại sợ lời nói thật ngắn gọn này ngài sẽ không chấp nhận được. Hắn ta hạ quyết tâm, cẩn thận nói: “Sự thật là bệnh của Vương gia đã trở nặng, tổn thương đến căn cốt, khó lòng chữa khỏi được.”
Giang Tùy Chu sững sờ. Ừm? Cố Trường Quân dùng thuốc tốt đến vậy sao, thế mà lại lừa được tên giảo hoạt ở Thái Y Viện này? Y chỉ mải nhìn vị thái y kia, mà không để ý rằng khi nghe thấy lời này, Hoắc Vô Cữu đang ngồi cách đó không xa đột nhiên ngẩng đầu, nhíu mày nhìn về phía y.
Chỉ thấy vị thái y kia ấp úng nói tiếp: “Vương gia cũng…… không cần trị liệu nữa. Có các loại dược liệu bồi bổ như tổ yến, nhân sâm, ngài chỉ cần dùng, có lẽ có thể…… có thể……” “Có thể thế nào?” Giang Tùy Chu nhíu mày.
Thái y nuốt nước bọt, nói ra lời nhắn nhủ mà Hậu Chủ đã dặn dò hắn ta. “Có thể sống thêm vài năm nữa.” Lời vừa dứt, trong phòng chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc.
Vị thái y kia dập đầu xuống đất, không dám nhúc nhích. Một lúc lâu sau, hắn ta nghe thấy giọng Giang Tùy Chu có chút run rẩy. “Cút.” Y nói.
Thái y sửng sốt, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn về phía y. Chỉ thấy Giang Tùy Chu ngồi trên giường, mặt lạnh như băng nhìn xuống, nghiến răng nặn ra vài chữ. “Cút ra ngoài.”
Thái y như được xá tội, vội vàng lăn một vòng rồi chạy ra ngoài. Tạm thời, trong phòng chỉ còn lại hai người Giang Tùy Chu và Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu cau mày chặt đến mức dường như muốn gãy. …… Vừa rồi tên thái y kia đã nói gì? Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Giang Tùy Chu.
Chỉ thấy Giang Tùy Chu ngồi trên giường, đưa tay xoa xoa thái dương, dường như đang cố kìm nén cảm xúc nào đó, khóe miệng y co rút, gần như đang run rẩy. Chỉ vì ở chỗ Cố Trường Quân mấy ngày, y liền…… Bàn tay Hoắc Vô Cữu đặt trên đầu gối siết chặt, những sợi gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay hắn.
Hắn đã không còn bận tâm hay oán trách, châm chọc hành vi phóng đãng của Giang Tùy Chu nữa. Nhưng hiện tại, hắn rất muốn tự tay giết Cố Trường Quân, lại hận bản thân mình tàn phế vô dụng, không có cách nào để lật tung thiên hạ, tìm cho Giang Tùy Chu một đại phu có thể chữa khỏi cho y. Hắn nhìn chằm chằm bàn tay mình.
Bỗng nhiên, hắn muốn chủ động liên hệ với Kỷ Hoằng Thừa, mạo hiểm đi tìm Lâu Việt trước thời hạn, lấy ân cứu mạng kia làm uy hiếp, trước hết phải giết một con đường máu để thoát ra ngoài.
—— Mạnh Tiềm Sơn vội vã chạy vào cửa, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống trước giường Giang Tùy Chu. Giang Tùy Chu bị hắn ta làm cho hết hồn.
Thật sự không thể trách y phân tâm, bởi lẽ biểu hiện của vị thái y kia đã khiến y quá đỗi kinh ngạc. Vốn dĩ y và Cố Trường Quân chỉ muốn tạm thời lừa gạt hắn ta, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ có hiệu quả tốt đến mức này. Thậm chí còn khiến người ta cảm thấy thời gian của y không còn nhiều nữa?
Giang Tùy Chu rất muốn bật cười. Chỉ thấy Mạnh Tiềm Sơn hai mắt rưng rưng quỳ trước mặt y, vừa mở miệng đã khóc lóc kể lể. “Chủ tử!” Mặt hắn ta tràn đầy sự bi thương.
Giang Tùy Chu bị hắn ta làm cho hoảng sợ, trong phút chốc có cảm giác như mình không phải một người sống, mà là một tấm bài vị đặt trên trường kỷ. “Nín lại đi.” Y nhíu mày. Mạnh Tiềm Sơn luống cuống tay chân lau nước mắt, nhưng nước mắt này càng lau càng tuôn, căn bản không thể ngừng lại.
“Chủ tử, nhất định có thể tìm được một đại phu chữa khỏi cho ngài!” Hắn ta khóc ròng nói. “Nếu ngài có chuyện gì không may xảy ra, nô tài cũng không sống nổi nữa, xuống dưới kia rồi, nô tài vẫn sẽ hầu hạ ngài……”
“Được rồi, được rồi.” Giang Tùy Chu nghe hắn ta khóc mà đau cả đầu. “Được, lát nữa ngươi đi ra ngoài, tìm người dán thông báo cho bản vương, lại phái thêm nhiều người và ngựa đến các quận huyện xung quanh tìm đại phu cho ta.” Y phân phó nói. “Phàm là người có y thuật cao siêu, có chút danh tiếng hay thuộc dạng dã lộ tử, nhất định phải mang về. Hiểu rõ chưa?” Mạnh Tiềm Sơn liên tục gật đầu.
Giang Tùy Chu tiện tay vớ lấy một chiếc khăn lụa, nhanh chóng ném lên mặt hắn ta. “Hiểu rồi thì đi làm đi, đừng khóc tang trước mặt bản vương.” Y nói. Mạnh Tiềm Sơn nức nở gật đầu, lau nước mắt rồi chạy một mạch ra ngoài làm việc.
Giang Tùy Chu có chút buồn cười nhìn bóng dáng hắn ta. Tuy nói bản thân mình “sắp chết” là giả, nhưng phản ứng lần này của Mạnh Tiềm Sơn…… lại còn khiến y cảm động nữa. Y thu hồi ánh mắt, ánh nhìn vừa lúc chạm phải Hoắc Vô Cữu. Giang Tùy Chu sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu cau mày, ánh mắt nặng nề nhìn về phía y. Trong phòng không còn người khác, Giang Tùy Chu ngẩn người, rồi bật cười một tiếng, cong môi nói: “Ngươi cũng cho rằng ta sẽ chết sao?” Hoắc Vô Cữu nhíu mày, đánh giá y từ trên xuống dưới một lượt.
Một lát sau, hắn chậm rãi nói: “Không cần để tâm quá mức. ‘Nghi nan tạp chứng’ (*) mà thái y trong kinh từng gặp đã ít lại càng ít, lời bọn họ nói, chỉ cần nghe cho có là được rồi.” (*)
(*) Nghi nan tạp chứng: bệnh nan y.
Giang Tùy Chu sửng sốt, tựa hồ mới ý thức được, Hoắc Vô Cữu cho rằng y đã tức giận đến mức có chút thất thường rồi.
Y ngẩn người, đang định nói chuyện thì liền thấy Hoắc Vô Cữu đẩy xe lăn đến chỗ y, nhàn nhạt nói: “Chung quy vẫn có thể chữa khỏi cho ngươi.” Giang Tùy Chu nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Không biết có phải ảo giác của y hay không, y lại nghe rõ ràng lời khẳng định từ miệng Hoắc Vô Cữu, như thể hắn đang cam đoan với y điều gì đó. Hắn lúc này, rõ ràng chỉ là một tù nhân thôi…… Giang Tùy Chu cũng không biết, trong khoảng thời gian cực ngắn này, Hoắc Vô Cữu đã tính toán ra sao.
Trong lòng hắn đã sắp xếp xong xuôi, đẩy tất cả từng bước trong kế hoạch lên trước thời hạn, biến một con đường bằng phẳng an toàn, vững chắc thành một lối tắt đầy chông gai. Mà tất cả những điều này, chỉ là để thoát khỏi lồng chim sớm hơn dự định, để tất cả những kẻ khinh thường, sỉ nhục, thù địch của hắn phải bước vào vũng bùn máu, chĩa kiếm về triều đình Nam Cảnh, và tiện thể…… tiện thể tìm khắp thiên hạ, tìm ra một người có thể cứu mạng Tĩnh Vương ngốc nghếch ốm yếu này.
…… Chỉ là tiện thể mà thôi. Giang Tùy Chu cũng không biết những điều này, chỉ không hiểu sao lại cảm nhận được sự kiên định trong giọng nói của hắn. Y sững sờ một lát, sau đó chậm rãi mở miệng, nói ra lời khiến chính y cũng cảm thấy có chút vượt quá giới hạn. “Đương nhiên ta sẽ khỏi.” Y nói.
“…… Ta cũng có thể chữa khỏi cho ngươi, ngươi tin không?”
—— Sau hôm đó, Giang Tùy Chu liền thản nhiên bắt đầu dưỡng bệnh trong phủ.
Vẻ thảnh thơi này của y quá mức tự tại, chưa đầy hai ngày đã khiến Hoắc Vô Cữu nhìn ra manh mối. Dáng vẻ của y rõ ràng không giống một người mắc bệnh nan y, ngược lại giống như một thợ săn đang canh giữ bên cái bẫy, thoải mái chờ con mồi mắc câu. Mà y làm như vậy là vì điều gì?
Hoắc Vô Cữu vẫn nhớ đến câu nói hôm đó y đã nói với mình. Y nói y sẽ chữa khỏi cho hắn, y hỏi hắn có tin hay không. Không phải Hoắc Vô Cữu không đoán ra ý tứ ẩn chứa trong đó, nhưng từ trước đến nay hắn vốn gan lớn, lại là lần đầu tiên không dám suy đoán gì sâu xa. Sao lại có người vì để tìm thầy trị bệnh cho hắn, mà tổn thương thân thể của mình?
Loại ý nghĩ này cứ như những con thú nhỏ nhảy nhót, đấu đá lung tung trong lòng hắn. Hắn bị va chạm đến hoảng hốt, chỉ đành phải vội vàng nhốt mấy vật nhỏ kia vào lồng sắt, tùy tiện tìm một góc nhét lại mà thôi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn chào đời đến nay, hắn lại có hành vi của một kẻ hèn nhát như vậy.
Tĩnh Vương phủ yên lặng tĩnh mịch, nhưng mấy ngày nay, Lễ Bộ lại là một nơi mà mọi người đều cảm thấy bất an, hỗn loạn. Hình Bộ điều tra Quý Du, lại chỉ tra được hắn ta tham ô, không tìm ra hướng đi của số bạc. Vì thế, theo thông lệ triều đình, mấy ngày nay, tất cả quan viên trên dưới Lễ Bộ từng tiếp xúc với công việc của Thiên Thu Yến, đều bị quan viên Hình Bộ đến tận cửa tra xét một lượt.
Thân là người trong triều đình, hiếm khi có ai trong sạch đến mức không nhiễm một hạt bụi, huống chi án kiện lần này là do bệ hạ tự mình điều tra, không ai dám chậm trễ dù chỉ một chút. Những việc này vạ lây đến cả những người vô tội, trong lòng ít nhiều cũng có chút toan tính riêng, trốn đông trốn tây để tránh bị thẩm tra, sợ bị nắm thóp điểm yếu. Tĩnh Vương phủ cũng không thể may mắn thoát khỏi. Dọc đường điều tra, cuối cùng cũng có quan viên đến tận cửa Tĩnh Vương phủ.
Ai trong triều cũng biết, dạo này thân thể Tĩnh Vương không tốt, vẫn luôn dưỡng bệnh trong phủ. Cũng có tin đồn lan ra, nói rằng lần này Tĩnh Vương điện hạ bệnh tình cực kỳ nặng, có khi còn ảnh hưởng đến tính mạng. Đương nhiên vị quan viên này cũng không dám đụng chạm đến Tĩnh Vương đang gặp xui xẻo, đến trong phủ y thì dò hỏi theo thông lệ một lượt, rồi cáo từ rời đi.
Suy cho cùng, Tĩnh Vương điện hạ không thiếu tiền, tham ô bạc làm gì? Cho dù có tham bốn năm ngàn lượng thì bệ hạ nhìn tình cảm huynh đệ, cũng tuyệt đối sẽ không trách tội y. Vị quan viên này chỉ muốn lướt qua cho xong. Nhưng không ngờ rằng, hôm đó hắn ta vừa rời khỏi An Ẩn Đường của Tĩnh Vương, đi ngang qua hoa viên Tĩnh Vương phủ thì liền nghe thấy ở một góc có một giọng nói bị đè thấp lại, mang theo vài phần cáu giận, truyền vào tai hắn ta.
“Chuyện này có thể trách ta sao? Chẳng phải là do Vương gia mua nhà bên ngoài, lại còn nuôi thêm một người nữa sao? Không biết Vương gia lấy bạc ở đâu ra, thế mà lại xây cho con tiểu hồ ly quyến rũ kia cái “kim ốc” chứ!” Bước chân của vị quan viên Hình Bộ kia khựng lại, nhìn về phía đó.
Chỉ thấy trong góc vườn, một vị công tử mặc hồng y xinh đẹp đang xoa eo, đứng ở góc tường, nhỏ giọng tức giận với thị nữ bên cạnh.