Chương 42: Lời Bộc Bạch

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo lời Lý Trường Ninh, ông ta cần cho Giang Tùy Chu dùng thuốc một thời gian mới có thể kết luận cách chữa trị chứng bệnh suy nhược của y.
Giang Tùy Chu vốn không có ý định này nên cũng không để tâm lời ông ta nói, chỉ yêu cầu ông ta chẩn bệnh cho mình trước, mỗi ngày đến kê thuốc rồi sau này xem xét hiệu quả.
Lý Trường Ninh tất nhiên làm theo.
Ngay ngày đầu tiên kê thuốc cho Giang Tùy Chu, ông ta đã bị y giữ lại.
“Đi xem chân hắn.” Giang Tùy Chu nhận chén thuốc đã sắc xong và nói với Lý Trường Ninh.
Trong phòng, ngoài Mạnh Tiềm Sơn ra thì không còn ai khác.
Lý Trường Ninh liếc nhìn sắc mặt Ngụy Giai, liền thấy Ngụy Giai ngầm chớp mắt với ông ta.
Hôm qua, từ lần đầu tiên khám bệnh cho Tĩnh Vương, y đã từng nhắc tới vị “Hoắc phu nhân” chân tật này.
Hai người bọn họ hôm qua cũng đã lén lút bàn bạc chuyện này.
Hiểu ý qua ánh mắt, Lý Trường Ninh hành lễ với Giang Tùy Chu rồi đi tới chỗ Hoắc Vô Cữu đang ngồi trước giường.
Giang Tùy Chu được Mạnh Tiềm Sơn hầu hạ, uống xong chén thuốc, liền yên lặng chờ Lý Trường Ninh khám bệnh cho Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy Lý Trường Ninh quỳ gối trước mặt Hoắc Vô Cữu, cẩn thận thăm khám, thỉnh thoảng còn hỏi Hoắc Vô Cữu vài câu, sau đó lục lọi từ trong hòm thuốc ra một quyển sổ, viết viết vẽ vẽ ghi chép lại.
Hồi lâu sau, Lý Trường Ninh thu dọn đồ đạc rồi đứng lên.
“Sao rồi?” Giang Tùy Chu vội vàng hỏi.
Lý Trường Ninh lấy hòm thuốc đã thu dọn xong đặt bên người, giao cho Ngụy Giai, rồi đứng dậy đi tới trước mặt y, cúi người xuống, trong giọng nói chứa vài phần do dự: “Cái chân tật của vị phu nhân này… e rằng không được tốt lắm.”
Giang Tùy Chu nhíu mày, sắc mặt dần dần trở nên nghiêm trọng.
Liền nghe Lý Trường Ninh thở dài, nói tiếp: “Kinh mạch ở hai chân vị phu nhân này đã đứt đoạn, rất khó chữa khỏi. Tiểu nhân dốc hết tài học cả đời, cũng chỉ có thể giúp hắn giảm bớt một phần đau đớn mà thôi.”
Nghe vậy, Giang Tùy Chu hỏi: “Giảm bớt bằng cách nào?”
Lý Trường Ninh trả lời: “Tiểu nhân biết chút thuật châm cứu, có thể tạm thời giúp phu nhân khơi thông kinh mạch, để đến lúc trời mưa gió, bớt phải chịu khổ đi một chút.”
Trong lòng Giang Tùy Chu chậm rãi thở ra một hơi.
Y biết chân Hoắc Vô Cữu sẽ không dễ chữa, nhưng cũng đặt không ít hy vọng vào vị đại phu trước mắt này.
Chỉ là đáng tiếc, vị đại phu mà y đã sớm tìm được này, lại không phải người mà y thật sự muốn tìm.
Y chỉ đành tự an ủi lòng mình.
Thôi, chẳng phải vị đại phu này nói có thể giảm bớt bệnh tật cho Hoắc Vô Cữu sao? Cũng không phải hoàn toàn vô dụng, dù sao mỗi khi trời mưa, chân Hoắc Vô Cữu đều vô cùng đau đớn, có thể giảm bớt vài phần bệnh trạng của hắn cũng là chuyện tốt.
Nghĩ vậy, Giang Tùy Chu gật đầu, vẻ mặt hờ hững, lạnh nhạt nói: “Không sao, bổn vương cũng không có ý định chữa khỏi hoàn toàn cho hắn. Một khi đã như vậy, ngươi cứ yên tâm chữa trị cho hắn, hiệu quả thế nào, bổn vương sẽ không truy cứu.”
Nghe vậy, Lý Trường Ninh như trút được gánh nặng, khom người cảm tạ y.
Giang Tùy Chu vẫy tay cho ông ta đứng lên, một bên uống trà để xoa dịu vị cay đắng trong miệng, một bên âm thầm suy nghĩ.
Vừa rồi vị đại phu này nói phải châm cứu cho Hoắc Vô Cữu?
Đã cần dùng châm, vậy tất nhiên phải cung cấp cho ông ta một chỗ rộng rãi hơn để tiện thi triển.
Tuy trường kỷ trong phòng y không chật hẹp, nhưng cũng không thể ngày nào cũng để Hoắc Vô Cữu ngồi trên giường để khám bệnh được.
Nếu đã như vậy…
Giang Tùy Chu bưng chén trà, như đang suy tư điều gì đó.
Liệu có nên nhân cơ hội này, để Hoắc Vô Cữu dọn ra ngoài không?
——
Lúc Hoắc Vô Cữu vừa mới chuyển đến phòng y, Giang Tùy Chu cũng là vì không tìm thấy lý do nên mới để hắn tạm thời ở lại trong phòng mình.
Nhưng lúc này, một lý do hợp lý đã được đưa tới trước mặt y.
Giang Tùy Chu bắt đầu nghiêm túc tự hỏi tính khả thi của chuyện này.
Dù sao lúc đầu y đưa Hoắc Vô Cữu về bên mình, tất cả đều là vì muốn giữ hắn trong địa bàn của mình.
Hiện giờ Hoắc Vô Cữu đã quen với nơi này, quan hệ với y cũng đã quen thuộc hơn không ít, nếu nhân cơ hội này, sắp xếp một chỗ ở khác cho Hoắc Vô Cữu trong viện mình, có lẽ rất hợp tình hợp lý, hơn nữa còn vô cùng an toàn.
Tiện thể, y cũng có thể ngả bài một chút với Hoắc Vô Cữu, dò xét ý tứ của hắn.
Vì thế, Giang Tùy Chu hạ quyết tâm, lúc dùng bữa tối hôm đó, sẽ đuổi tất cả người hầu lui ra ngoài.
Dưới ánh nến rạng rỡ, Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn về phía Giang Tùy Chu.
Nhìn tư thế này của y là biết, Giang Tùy Chu có chuyện muốn nói với hắn.
Hoắc Vô Cữu thầm nghĩ, đúng lúc.
Hắn cũng có chuyện phải nói với Giang Tùy Chu.
Hôm nay nghe thấy lời lão nhân kia nói với Giang Tùy Chu, hắn liền biết, hai người này đang che giấu điều gì đó với y.
Hoắc Vô Cữu biết, Ngụy Giai sẽ không làm chuyện gì mà không nắm chắc.
Hắn ta mang người này đến, tuyệt đối không thể không chữa khỏi chân cho hắn.
Hai người bọn họ làm như vậy, tất cả đều là đang đề phòng Giang Tùy Chu, lo lắng rằng nếu bọn họ có thể chữa khỏi chân hắn, ngược lại sẽ bị y đề phòng.
Cũng như vậy, chứng bệnh của Giang Tùy Chu, lão nhân này nói có thể chữa khỏi, chính là dùng lời này để dụ y, tám phần là đang chờ mệnh lệnh của mình.
Nhưng mà, bọn họ lại không biết, từ trước tới nay Giang Tùy Chu đều không phải mối uy hiếp đối với bọn họ.
Thậm chí ngày hôm qua, y còn trực tiếp nói với hắn, muốn chữa khỏi chân hắn, thậm chí đã chuẩn bị xong sau khi chữa khỏi cho hắn, sẽ thay hắn đối mặt với Giang Thuấn Hằng.
Hoắc Vô Cữu có chút không nhịn được.
Hắn muốn nói cho Giang Tùy Chu biết, nhất định người này có thể chữa khỏi cho y, cũng có thể chữa khỏi cho mình.
Hắn còn muốn nói cho Giang Tùy Chu biết, y không cần sợ hãi.
Bất kể Giang Thuấn Hằng đối với y hay đối với mình, đều là kẻ địch luôn có uy hiếp. Chờ bản thân mình khôi phục lại sức mạnh để chống chọi, tất sẽ không để Giang Tùy Chu vì vậy mà bị ảnh hưởng.
Ngược lại, bản thân mình sẽ bảo vệ y thật tốt.
Từ trước đến nay Hoắc Vô Cữu thận trọng và tỉ mỉ, nếu là ngày trước, hắn tuyệt đối sẽ không để người trong phe địch thăm dò được một chút tình hình thực tế nào.
Nhưng không thể giải thích được, đối với hắn mà nói, Giang Tùy Chu không hề giống như vậy.
Có lẽ là hắn bị Giang Thuấn Hằng nhắm vào, mặc dù đang ở trại địch, cũng tuyệt sẽ không coi bọn họ là cùng một phe; hoặc có lẽ là bởi vì người này rất đơn thuần, tuy hay cưỡng ép mình làm người xấu, nhưng kỳ thực không có chút lực sát thương nào, rất đáng để tín nhiệm.
Hoặc có lẽ… là bởi vì y dường như thật sự rất thích mình.
Hoắc Vô Cữu chỉ cảm thấy, tính cách của bản thân mình từ trước đến nay chính là không thích bị thua thiệt người khác.
Tĩnh Vương này tự tiện thích hắn, còn cứ phải trả giá vì hắn nhiều như vậy, khiến hắn không đành lòng lừa gạt y, thậm chí còn muốn đưa toàn bộ gốc gác của mình cho y nữa.
Không chỉ là bởi vì tín nhiệm y, hơn nữa, là bởi vì hắn không muốn giấu y.
Loại suy nghĩ “không muốn giấu giếm y” này, từ ngày hôm qua khi Giang Tùy Chu nói với hắn rằng sẽ để đại phu chữa chân cho hắn, đã bắt đầu va chạm khắp mọi nơi trong lòng Hoắc Vô Cữu.
Đó như một ngọn lửa cháy lên trong ngực Hoắc Vô Cữu, khiến tim gan hắn cháy sạch, nóng bỏng đến đáng sợ.
Ngọn lửa kia bị hắn giấu chặt trong tim, lúc này chỉ dùng đôi mắt đen được ngụy trang cực tốt, lẳng lặng nhìn về phía Giang Tùy Chu.
Đợi cho trong phòng không còn người thứ ba, Giang Tùy Chu đắn đo mở miệng.
“Hôm nay vị đại phu kia nói, ngươi cũng nghe thấy rồi chứ?” Y nhàn nhạt nói.
Hoắc Vô Cữu lên tiếng đáp lại.
Hắn dừng một chút, đang định mở miệng, lại nghe thấy Giang Tùy Chu nói tiếp.
“Tuy ông ta nói không chữa khỏi được cho ngươi, nhưng ít nhiều cũng xem như có hai phần hy vọng.” Y nói.
“Nhưng, nếu muốn châm cứu, bổn vương nghĩ, cần phải để ngươi sang ở căn tiểu viện khác, sẽ tiện hơn một chút.”
Tựa như có một trận gió thổi qua, thổi vào khiến ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong ngực Hoắc Vô Cữu kia run rẩy.
Hắn dừng một chút, đáp lời.
“Quả thật như thế.” Hắn nói.
Giang Tùy Chu gật đầu.
“Bổn vương đã bảo Mạnh Tiềm Sơn dọn dẹp một gian phòng khác trong viện cho ngươi, ngươi chỉ cần ở lại nơi đó, an tâm dưỡng bệnh. Cứ để ông ta tùy ý chữa trị, nhưng nếu có lời gì che giấu trong lúc nói chuyện với bổn vương, ông ta thật sự dám không tận tâm, ngươi cứ nói cho Mạnh Tiềm Sơn.” Y nói.
Ồ, vẫn được ở lại trong viện y.
Trận gió kia chẳng mấy chốc đã tiêu tan không còn tăm hơi bóng dáng.
Vẻ mặt Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt, ừ một tiếng.
Giang Tùy Chu quan sát biểu cảm của hắn, thăm dò rồi tiếp tục mở miệng.
“Lúc trước chưa từng nói với ngươi, vì sao bổn vương phải chuyển ngươi tới An Ẩn Đường đúng không?” Y nói.
Giang Tùy Chu biết, những lời này, nói ngay lúc này là thích hợp nhất.
Nếu ngay từ lúc đầu y đã nói với Hoắc Vô Cữu rằng bản thân mình muốn đối xử tử tế với hắn, tất nhiên Hoắc Vô Cữu sẽ không tin tưởng, ngược lại sẽ càng thêm đề phòng y.
Mà nếu hiện tại không nói, từ nay về sau ít khi gặp mặt, càng không thể nào nói ra, nói với hắn lại càng khó.
Nhưng vào lúc này, nói cho hắn biết mình muốn trợ giúp hắn, hợp tác cùng hắn, là cơ hội thích hợp nhất.
Dù sao mấy ngày nay, tình cảnh và hành động của mình, Hoắc Vô Cữu cũng đã thấy được.
Lại thấy biểu cảm Hoắc Vô Cữu lập tức trở nên có chút cổ quái.
Hắn dừng một chút, mới ngước mắt nhìn về phía y, nhíu mày: “Không có.”
Giang Tùy Chu đang định mở miệng, liền nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “...Không nói cũng được.”
Cái này sao mà được! Giang Tùy Chu sốt ruột.
Nhất định phải nói rõ với ngươi! Không nói rõ, làm sao ngươi có thể biết được ta dụng tâm lương khổ(*), làm sao có thể thấy ta đã phải nhẫn nhục chịu khổ, làm sao có thể cảm động đến rơi nước mắt vì ta chứ!
(*) Dụng tâm lương khổ: muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.
Y vội nói: “Phải nói. Hơn nữa chuyện cho tới hiện giờ, bổn vương muốn làm gì, nói ra ngươi cũng có thể hiểu được phần nào.”
Hoắc Vô Cữu nhíu mày càng chặt.
Cuối cùng Tĩnh Vương này muốn làm gì?
Chẳng lẽ muốn nhân hôm nay, tỏ lòng với mình?
Không hiểu sao, trong lòng Hoắc Vô Cữu có chút hoảng loạn, thậm chí trong lúc nhất thời không nghĩ ra được đối sách.
Nhưng rất kỳ lạ, ngọn lửa nhỏ hắn giấu trong lòng kia, lại giống như bị đổ thêm dầu vậy, bùng một tiếng, cháy càng ngày càng to.
Điều này khiến tim Hoắc Vô Cữu đập nhanh hơn một chút.
Sao Tĩnh Vương này lại ngốc như vậy, chẳng lẽ không sợ bị mình cự tuyệt, không sợ mất hết thể diện sao? Điều này ngược lại khiến Hoắc Vô Cữu mềm lòng, thậm chí cảm thấy, bất kể y nói ra lời gì, mình đều không nên nói lời cự tuyệt…
Chỉ nghe Tĩnh Vương mở miệng.
“Hoàng huynh nhục nhã ngươi, muốn dùng phương pháp nuôi ‘cổ’(*) để bổn vương tranh đấu với ngươi, tất nhiên bổn vương không muốn để gã được như ý.”
(*) Phương pháp nuôi ‘cổ’ (cổ trùng): Cổ trùng được chiết từ các loài động vật có chất độc nguy hiểm như rắn, rết, … Đặc biệt, trước khi được chiết ra, những con vật đó sẽ được đặt trong cùng một chỗ để ăn thịt nhau. Con nào còn sống sẽ là con có chất độc khủng khiếp nhất.
Thanh âm kia mát lạnh như suối nguồn, trong trẻo, bình tĩnh lại nhẹ nhàng chậm rãi.
“Chuyển ngươi đến viện của bổn vương, vốn là muốn nhờ vào đó để bảo vệ ngươi chu toàn. Tuy bổn vương là người Nam Cảnh, nhưng lại bị hoàng huynh coi như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, hận không thể nhanh chóng khử ta. Mà nay tuy bổn vương có thể tham sống sợ chết ở nơi này, nhưng cũng biết, sớm muộn gì cũng có ngày sẽ bị diệt trừ. Với bổn vương mà nói, Cảnh triều diệt vong, ngược lại sẽ là con đường sống cho bổn vương. Hoắc tướng quân, thời gian này, chắc hẳn ngươi cũng đã nhìn ra được, bổn vương khác với bọn họ, không muốn giết ngươi nhục nhã ngươi, ngược lại muốn cùng ngươi hợp tác.”
Tiếng nói mát lạnh như suối nguồn kia, cứ thế chảy xuôi vào trong lòng Hoắc Vô Cữu.
Hắn chỉ cảm thấy trong đầu có chút trống rỗng.
Liền nghe Tĩnh Vương chậm rãi nói: “Hôm nay bổn vương có thể tạm thời bảo vệ ngươi chu toàn, ngày nào đó cũng có thể giúp ngươi chữa khỏi hai chân, mà đòi hỏi của bổn vương, chẳng qua cũng chỉ là một con đường sống mà thôi.”
“Tạch” một tiếng.
Một dòng nước suối ấy, bỗng nhiên chảy khắp người Hoắc Vô Cữu, nhẹ nhàng chảy qua trái tim hắn, khiến ngọn lửa đang bừng bừng sức sống kia, chợt tắt lịm.
Giọng Hoắc Vô Cữu có chút khàn.
“...Không còn gì khác?” Hắn hỏi.
Tiếp đó, hắn đối diện với một đôi mắt nghi hoặc, sạch sẽ đến nỗi không chứa bất kỳ một tạp chất nào.
“Không có a.”