Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 21: Món Quà Tặng Phu Quân
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những chú thỏ bông nhỏ được đặt gọn gàng trong những hộp quà tinh xảo. Ôn Duẫn An đang hì hục gỡ từng hộp quà ra. Hoắc Duật Hoành sợ cậu mệt nhưng không ngăn được, đành ngồi bên cạnh phụ cậu một tay.
Thú bông thỏ của Ôn Duẫn An có đủ mọi hình dáng, diện đủ kiểu trang phục. Cậu thậm chí còn đặt tên riêng cho từng bé. Vừa mở hộp, cậu vừa cẩn thận giới thiệu với Hoắc Duật Hoành lý do cậu có được từng chú thỏ một.
Sinh ra trong gia tộc giàu có, nhưng Hoắc Duật Hoành từ nhỏ đã khác biệt với bạn bè cùng trang lứa. Hắn có tư duy và tầm nhìn vượt trội hơn so với bạn bè cùng lứa, chưa từng ỷ lại vào tài sản gia tộc mà lơ là, ngược lại luôn tự đặt ra những tiêu chuẩn nghiêm khắc cho bản thân. Hắn cũng chứng kiến không ít những cuộc tranh giành quyền lợi nội bộ, và khi người khác còn đang tuổi ăn chơi vô lo vô nghĩ, Hoắc Duật Hoành đã tạo dựng được thành tựu riêng cho bản thân.
Nhưng Ôn Duẫn An thì khác. Chỉ cần nhìn những chú thỏ được chọn lựa tinh tế này, có thể thấy cậu lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Cậu sống trong một môi trường thuần khiết, trong lành, nên cậu có vẻ ngây thơ và đáng yêu vượt xa độ tuổi của mình.
Cậu là bé thỏ nhỏ ngốc nghếch sẽ trở nên choáng váng chỉ vì một nụ hôn nhẹ. Cậu là đóa tường vi nhỏ thuần khiết nhất. Nếu không phải vì chứng rối loạn tin tức tố, đời cậu sẽ xuôi chèo mát mái, bình an vô sự cả đời.
Hoắc Duật Hoành tự thấy mình vừa cảm thấy hèn mọn, lại vừa thấy may mắn. Yêu Omega của mình không có gì đáng mất mặt, chỉ là Omega này vốn dĩ chẳng thiếu thốn tình yêu thương.
Ôn Duẫn An sinh ra là để được yêu thương, và Hoắc Duật Hoành phải là người yêu thương cậu nhất.
Ôn Duẫn An vẫn đang ngân nga hát nhỏ, say sưa bóc hộp. Cậu không hề biết Alpha đang ngồi cạnh mình vừa đưa ra một quyết định vô cùng trọng đại.
Ôn Duẫn An ngẩng đầu nhìn thoáng qua, Hoắc Duật Hoành vẫn đang chăm chú nhìn chú thỏ tai cụp màu trắng hắn đang cầm trên tay. Đó là một chú thỏ đội vương miện xinh đẹp, ôm một chiếc bánh sinh nhật nhỏ.
Cậu vui vẻ dịch lại vài bước, sát vào bên cạnh Hoắc Duật Hoành, chọc chọc vào cánh tay hắn: "Chồng ơi, em ấy tên là Thỏ Tiểu An Trưởng Thành Vui Vẻ, em nhận được vào sinh nhật 18 tuổi. Em ấy đáng yêu chứ?"
"Ừm, rất đáng yêu." (Không đáng yêu bằng em.)
Hoắc Duật Hoành còn nguyện ý giúp cậu chữa bệnh, tặng chú thỏ đáng yêu này cho Hoắc Duật Hoành thì có mất mát gì đâu. Vì thế, Ôn Duẫn An hào phóng nói: "Vậy tặng cho Chồng!"
Hoắc Duật Hoành đặt chú thỏ vào lòng cậu, còn nhân cơ hội nhéo nhẹ ngón tay cậu: "Anh muốn chú thỏ nhỏ đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất cơ, Bảo Bảo."
"Ố!" Cậu cẩn thận lựa chọn một hồi, vừa lẩm bẩm rằng "Thỏ con nào cũng đáng yêu", vừa chọn một chú thỏ giơ lên trước mặt Hoắc Duật Hoành. Từ phía sau chú thỏ, một cái đầu lông xù ló ra: "Bé này được không?"
"... Chồng còn chưa chọn được kỹ càng, vậy để nợ trước nhé, được không?"
Không ngờ Hoắc Duật Hoành lại có tiêu chuẩn cao đến vậy với mấy bé thỏ con!
Cậu chớp chớp mắt với Hoắc Duật Hoành: "Vậy anh thấy thích bé thỏ nào thì nói với em nha, bé nào cũng có thể tặng anh hết!"
"Được, cảm ơn Bảo Bảo."
Cuối cùng cũng bóc hết tất cả các hộp thỏ con. Trong phòng khách giờ đây đầy ắp thỏ bông. May mắn là phòng khách đủ lớn, chứa nhiều thỏ như vậy vẫn còn rộng rãi, chỉ cần chờ ngày mai quản gia cho người thu dọn, sắp xếp thành một căn phòng riêng cho thỏ là được.
Ôn Duẫn An đứng dậy khỏi sàn nhà, vỗ vỗ mông, cầm điện thoại bắt đầu chụp ảnh đại gia đình cho đám thỏ.
Cậu chạy đi chạy lại để chụp ảnh, lúc chạy hai cái tai thỏ trên đầu cậu còn đung đưa trong không khí. Hoắc Duật Hoành cứ thế nhìn cậu không rời mắt.
Trong ảnh còn có cậu chụp chung với thú bông thỏ.
Ôn Duẫn An hài lòng gửi ảnh vào nhóm gia đình "Gia đình Sói Thỏ Tương Thân Tương Ái", rồi chuẩn bị chọn một chú thỏ mang về phòng ngủ.
Ánh mắt cậu lướt qua, thấy Hoắc Duật Hoành đang ngồi trên sofa nhìn mình. Không hiểu sao, cậu dường như đọc được suy nghĩ của Hoắc Duật Hoành, rằng hắn cũng muốn tham gia vào hoạt động chụp ảnh của cậu.
"Chồng," cậu ôm thỏ con đi đến ngồi xuống bên cạnh Hoắc Duật Hoành, "Anh có muốn giúp em chụp ảnh không?"
"Hửm? Anh chụp ảnh tệ lắm."
Hoắc Duật Hoành, ngoài chụp ảnh cho ba mẹ ra thì hắn chưa từng chụp cho ai khác, hơn nữa hắn tự nhận thấy kỹ thuật chụp ảnh của mình khá bình thường.
Ôn Duẫn An cảm thấy Hoắc Duật Hoành quá nghiêm túc, chụp ảnh cần gì phải quá để tâm đến đẹp hay không đẹp chứ?
"Chồng, anh thử một chút nha. Biết đâu anh sẽ phát hiện mình là một thiên tài nhiếp ảnh gia đó!" Cậu cứ thế làm nũng khuyên nhủ Hoắc Duật Hoành, "Em cũng sẽ giúp anh chụp."
Cậu làm nũng như vậy, Hoắc Duật Hoành đương nhiên là không thể nào chống đỡ nổi.
Hoắc Duật Hoành: "... Được."
Ôn Duẫn An xinh xắn tạo mấy tư thế đáng yêu để Hoắc Duật Hoành giúp cậu chụp ảnh. Nhưng sự thật chứng minh Hoắc Duật Hoành chụp ảnh thật sự không đẹp chút nào. Cậu nhận lấy điện thoại xem ảnh xong thì bắt đầu lẩm bẩm: "Chồng ơi! Anh chụp em trông giống như một mét rưỡi..."
"Em đâu có lùn như vậy!" Cậu nhảy lên nhảy xuống hai cái.
Nào có lùn đến một mét rưỡi khoa trương như vậy? Hoắc Duật Hoành cố nén cười, không phản bác cậu: "Sao vậy, xấu hả?"
Hoắc Duật Hoành cao hơn cậu rất nhiều, chụp cậu trông giống một đứa bé đầu to, thân hình nhỏ xíu, chân ngắn ngủn, trên tóc cài hai cái kẹp dâu tây, trông ngoan ngoãn vô cùng.
Hoắc Duật Hoành thật lòng cảm thấy cậu như vậy cũng rất đáng yêu, không khác gì so với khi nhìn bằng mắt thường. Bất kể chụp thế nào, thỏ nhỏ Bảo Bối vẫn cứ rất đáng yêu.
"Ừm, đẹp......" Cậu có chút khó xử, nói chuyện lúng búng. Nếu Hoắc Duật Hoành đã nói đáng yêu, thì cậu không muốn đả kích hắn.
"Ừm? Bảo Bảo không hài lòng sao? Vậy anh thử lại." Hoắc Duật Hoành thuận tay chụp thêm mấy tấm nữa.
Hoắc Duật Hoành: "Tấm này thì sao?"
Ôn Duẫn An: "Hình như chỉ còn một mét bốn nha..."
Hoắc Duật Hoành: "Ừm, vậy tấm này."
Ôn Duẫn An: "Chỉ có một mét ba thôi..."
Chụp tiếp nữa cậu sẽ chìm xuống lòng đất mất. Hoắc Duật Hoành chụp ảnh căn bản là có gu thẩm mỹ của Alpha thẳng thắn như sắt thép.
"Chồng ơi, anh vất vả rồi, chụp rất đẹp," cậu xoa xoa tai mình, lấy điện thoại từ tay Hoắc Duật Hoành, "Vẫn là để em chụp đi."
"Ừm, không vất vả."
Cậu xoay người hai vòng, bắt đầu chụp ảnh cho Hoắc Duật Hoành. Nhưng Hoắc Duật Hoành đứng đó bất động như một ngọn núi, chụp thế nào cũng rất nghiêm túc, không hề hợp với vẻ đáng yêu của bé thỏ nhỏ cậu một chút nào.
Chụp đến cuối cùng, Ôn Duẫn An chỉ có thể chui vào lòng Hoắc Duật Hoành, một tay giơ điện thoại, một tay chọc chọc vào khóe miệng Hoắc Duật Hoành: "Chồng, chụp ảnh phải cười nha."
"Được." Bé Omega đã chủ động chui vào lòng đương nhiên không thể để cậu chạy thoát. Hoắc Duật Hoành vừa đáp ứng, vừa vươn tay ôm chặt eo cậu, còn cố ý cong lưng, đặt đầu lên vai cậu, hít một hơi thật sâu mùi hương của bé thỏ Bảo Bối.
Thơm quá. Omega của hắn thật sự rất thơm, ôm vào lòng thật mềm mại.
"Chụp đi." Hoắc Duật Hoành cố ý kề sát cậu để nói chuyện, thực ra chỉ là để ngửi mùi hương trên người cậu.
"A, ừm ừm." Ôn Duẫn An sững sờ một chút, không nghĩ quá nhiều, chỉ vội vàng chỉ huy Hoắc Duật Hoành: "Chồng nhìn đây nha! Cheese~"
Đèn flash bật sáng.
Bị bé Omega gọi từng tiếng "Chồng" ngọt ngào đến mức tinh thần sảng khoái, Hoắc Duật Hoành nhìn cậu cuối cùng cũng không nhịn được mà khóe miệng giương lên.
Ai nói kết hôn không tốt chứ?
Kết hôn với Omega của hắn thì thật sự rất tốt rồi.