Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 27: Bé Thỏ Nũng Nịu
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, cả gia đình bốn người cùng nhau ăn bữa sáng đơn giản.
Hoắc Duật Hoành còn có công việc cần xử lý, chuẩn bị đưa Ôn Duẫn An về nhà trước rồi mới đến công ty.
Hai người vừa ra đến cửa lại bị Hoắc Tu Diệp gọi lại. Hoắc Tu Diệp vừa bấm điện thoại vừa nói: "Tiểu An à, hôm qua Ba quên mất chuyện này. Ba có một nhóm chat gia đình, Duật Hoành cũng có mặt trong đó, con tham gia cùng cho vui nhé. Chỉ là để thỉnh thoảng trò chuyện thôi, sẽ không làm phiền hai đứa đâu, được không?"
"Dạ được ạ ~"
"Nào, Ba mời con vào nhóm ngay đây."
Hoắc Duật Hoành nghe vậy thì trán khẽ giật giật, muốn ngăn cản cũng đã không kịp nữa rồi.
Ôn Duẫn An thao tác hai lần, trên điện thoại hiện ra một nhóm chat mới: "Gia Đình Cực Mạnh Vô Song."
Oa... Cậu thầm kinh ngạc!
Cái tên này cùng nhóm chat của nhà cậu "Gia Đình Sói Thỏ Tương Thân Tương Ái" quả thực khác một trời một vực thật!
Trong nhóm chat ngoài cậu ra còn có ba người. Một người có biệt danh là "Mãnh Hổ Cực Mạnh", đây là Hoắc Tu Diệp. Một người có biệt danh là "Báo Báo Cực Mạnh", đây là Khương Quân Chi. Còn một người không có biệt danh, hiển nhiên là Hoắc Duật Hoành.
Có thể thấy tình cảm ba mẹ nhà họ Hoắc rất tốt. Một Omega như Khương Quân Chi, lại sẵn lòng cùng Hoắc Tu Diệp dùng biệt danh kỳ quái nhưng đáng yêu như vậy.
Còn về Hoắc Duật Hoành... Cậu quay đầu nhìn thoáng qua Hoắc Duật Hoành đang chờ bên cạnh.
Vẻ mặt của Hoắc Duật Hoành vừa bất lực vừa không biết nói gì. Sáng sớm hắn đã nhận được thông báo về nhóm này. Hoắc Tu Diệp đã kéo hắn vào mà chẳng cần hỏi ý kiến.
Thật khó tưởng tượng, ba mẹ hắn đã ở tuổi này rồi, khi ra ngoài trông rất đứng đắn, nhưng tên nhóm gia đình riêng tư và biệt danh của họ lại ấu trĩ đến mức khó tin.
"Tên này đáng yêu quá!" Ôn Duẫn An thật lòng khen.
Hoắc Duật Hoành: "..."
Tốt lắm, thỏ con của hắn cũng rất ấu trĩ.
"Bảo Bảo, đi thôi, về nhà." Hoắc Duật Hoành lên tiếng gọi cậu.
"Vâng! Ba, mẹ, chúng con về trước đây ạ!" Cậu quay sang nhìn Hoắc Duật Hoành, lễ phép nói lời tạm biệt. So với ngày đầu tiên, cậu đã bớt gò bó hơn hẳn.
"Đi đường cẩn thận, Duật Hoành lái xe chú ý một chút."
"Con biết rồi."
Cuối cùng hai người cũng lên xe. Hoắc Duật Hoành đạp chân ga, chiếc xe rời khỏi nhà cũ họ Hoắc.
Ôn Duẫn An ngồi ở ghế phụ, tháo mũ để lộ đôi tai thỏ đang bị bó lại, hai chân nhẹ nhàng đung đưa.
Cậu bắt đầu mở điện thoại ra xem. Cậu cũng muốn đặt một cái biệt danh cho nhóm chat. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đặt là "Thỏ Nhỏ Hung Dữ". Hoắc Tu Diệp đang rảnh rỗi ở nhà thấy vậy liền lập tức lên tiếng khen tên mới của cậu rất hay, rất khí phách, có phong thái của "Gia Đình Cực Mạnh Vô Song", làm Ôn Duẫn An mỉm cười vui vẻ.
Nhưng cậu phát hiện Hoắc Duật Hoành chẳng tham gia trò chuyện gì cả, cậu cần phải giúp Hoắc Duật Hoành nghĩ một cái tên nữa.
Hừm! Vắt óc suy nghĩ mà vẫn không nghĩ ra được...
Cậu hỏi Hoắc Duật Hoành để nhờ giúp đỡ: "Chồng ơi, em là Thỏ Nhỏ Hung Dữ, anh thích tên gì ?"
Hoắc Duật Hoành vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng nói bình tĩnh: "Anh thích Ăn Sạch Thỏ Nhỏ Hung Dữ, ăn sạch trong một ngụm."
A? Ôn Duẫn An rụt người lại trên ghế ngồi.
Ăn, ăn sạch sao... Thôi được rồi... Ít nhất thì cũng coi như hắn có tham gia rồi!
Cậu chuẩn bị bảo Hoắc Duật Hoành đổi cái tên này.
Hôm nay Hoắc Duật Hoành lái chiếc Ferrari. Mặc dù Ôn Duẫn An không biết nhiều về xe thể thao, nhưng anh ba Ôn Kỳ Dã của cậu cũng thích xe thể thao, tốc độ xe thường rất nhanh. Cậu sợ chết, lúc này nên không làm phiền thì hơn.
Ừm! Vẫn là chờ xuống xe rồi hẵng nói.
Trở lại biệt thự, Thư ký Trần và tài xế đã chờ sẵn ở cửa. Thấy họ xuống xe, họ đã lên tiếng chào hỏi: "Tổng giám đốc Hoắc, Tiểu phu nhân, chào buổi sáng."
Hừm hừm!
Xưng hô "Tiểu phu nhân" này quả thực cũng không tệ chút nào. Quản gia và người hầu cũng gọi cậu như vậy, chỉ là cậu vẫn chưa quen lắm thôi. Không được! Cậu hiện tại là một Omega trưởng thành đã kết hôn, cậu mím môi cười, chào lại: "Chào buổi sáng!"
"Bên ngoài gió lớn, mau vào đi em. Anh phải đến tổng công ty trước." Hoắc Duật Hoành liếc nhìn cậu một cái, giục cậu.
Sao lại vội vàng muốn đi như vậy chứ!
Ôn Duẫn An trực tiếp chui vào chiếc xe đang chờ đón Hoắc Duật Hoành, vẫy tay với Hoắc Duật Hoành: "Chồng, anh cho em mượn điện thoại một chút."
Hoắc Duật Hoành không hề suy nghĩ liền mở khóa đưa điện thoại cho cậu.
Cậu dễ dàng đổi biệt danh trong nhóm chat cho Hoắc Duật Hoành. Khi chuẩn bị trả điện thoại lại, Hoắc Duật Hoành bỗng nhiên nói: "Mật khẩu là sáu số 1, sau này em có thể tùy ý xem."
Hành động này, cậu biết, gọi là kiểm tra, nhưng cậu cảm thấy không cần thiết phải làm như vậy. Không ai thích bị đối xử như vậy cả. Cậu nhẹ nhàng lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, Chồng."
Xem ra thỏ con đang giận hắn vừa rồi không nói mật khẩu trước khi đưa điện thoại. Hoắc Duật Hoành lập tức ngồi vào trong xe, mở cài đặt nhận diện khuôn mặt trên điện thoại, một tay nâng cằm cậu: "Ngẩng đầu lên, quét khuôn mặt một chút."
Hả? Đây là đang làm gì vậy?
Trong quá trình cậu nghi hoặc, khuôn mặt cậu đã được quét thành công.
"Bảo Bảo có thể tùy ý xem. Được rồi, xuống xe đi, chờ anh về." Hoắc Duật Hoành lấy lại điện thoại.
Chân cậu vừa bước xuống xe đi được hai bước, lại nhớ đến một chuyện khác.
Đây chính là chuyện đại sự liên quan đến việc tin tức tố của cậu có thể ổn định hay không!
Cậu quay đầu lại gọi Hoắc Duật Hoành đang nhìn cậu trong xe: "Chồng!"
Tay Thư ký Trần đang đóng cửa xe khựng lại.
Hoắc Duật Hoành cười hỏi: "Ừm, sao vậy?"
Cậu rất sốt ruột: "Chồng, anh hôm qua nói về nhà sẽ đánh dấu em mà! Sao anh có thể đi thẳng một mạch như vậy chứ!"
Nụ cười trên mặt Hoắc Duật Hoành giây trước ngay lập tức đông cứng lại: "..."
À? Chuyện này có thể nghe được sao? Thư ký Trần và tài xế ở hàng ghế trước đứng bên cửa xe mắt tròn xoe, chỉ có thể dùng tiếng ho khan để che giấu sự ngượng ngùng.
Ai có thể ngờ rằng Omega của Tổng giám đốc Hoắc nhìn thì xinh đẹp đơn thuần như vậy, mà thực tế lại phóng khoáng đến thế! Mặc dù họ là Beta, nhưng chuyện này họ cũng biết, chỉ là không ngờ Omega của Tổng giám đốc Hoắc lại có thể nói ra những lời như vậy giữa thanh thiên bạch nhật, thật đáng nể!
"Chồng, anh không thể lừa em được đâu." Hoắc Duật Hoành rõ ràng đã đồng ý với cậu, bây giờ còn chưa đánh dấu cậu đã muốn đi, cậu cúi đầu lầm bầm đầy uất ức.
"... Bảo Bảo à." Hoắc Duật Hoành có chút bất đắc dĩ, khẽ thở dài, lại xuống xe, ôm cậu vào lòng: "Chồng không lừa em."
"Bây giờ không tiện, chờ tối nay về nhà rồi nói, được không?"
"Anh lừa em, tối qua ngủ còn nói rõ ràng hôm nay về nhà, bây giờ lại nói tối nay về nhà." Cậu ngẩng đầu khỏi lòng Hoắc Duật Hoành, mắt đã đỏ hoe, đưa tay "hung hăng" chọc liên hồi vào ngực Hoắc Duật Hoành để tố cáo.
Bé con nũng nịu, xem ra sắp khóc đến nơi rồi.
Hoắc Duật Hoành đau lòng ôm lấy mặt cậu dỗ dành: "Đừng khóc, bây giờ thực sự không tiện. Không phải lừa em. Bảo Bảo vào nhà ngủ một giấc trước, rồi dậy chuẩn bị sẵn sàng một chút. Chờ anh về nhất định sẽ đánh dấu, được không?"
"Anh còn lừa em thì sao?" Cậu quay mặt đi lầm bầm.
Khuôn mặt nghiêng nghiêng mang theo chút yếu ớt ấy cũng thật xinh đẹp. Hoắc Duật Hoành nhìn đến ngây ngẩn: "Lừa em, anh sẽ bị xe đâm."
"Không được!" Cậu không thích nghe những lời này, nghe thấy thế liền bắt đầu trách móc: "Chồng là đồ mồm quạ đen! Nói linh tinh!"
Cảm thấy mình mắng Hoắc Duật Hoành hơi quá lời, vẻ "hung hăng" của cậu nhanh chóng biến mất. Cậu ngượng ngùng nhìn hắn: "Chồng, anh vẫn nên mau đi làm đi. Em không muốn anh bị xe đâm, đau lắm."
Chỉ là nói vậy thôi cũng sẽ không thành sự thật, thỏ con của hắn sao lại nhân hậu như vậy. Hoắc Duật Hoành trong lòng mềm nhũn cả ra, ánh mắt ôn nhu nhìn cậu, rồi như vô tình hôn nhẹ lên chóp mũi cậu.
"Biết rồi, bé thỏ Bảo Bảo."