49. Chương 49: Thật Hào Phóng

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù cậu vẫn ngồi trên đùi Hoắc Duật Hoành chưa chịu xuống, nhưng vì trong lòng cảm thấy bồn chồn, cậu cụp mắt không dám nhìn thẳng vào Hoắc Duật Hoành nữa, nhưng lại không nhịn được lén lút liếc nhìn hắn.
Hành động của Ôn Duẫn An chẳng khác gì một kẻ trộm đang lén lút trước mặt người khác, nhưng Hoắc Duật Hoành chỉ thấy đáng yêu.
Hoắc Duật Hoành im lặng ngắm nhìn cậu một lúc, rồi đưa tay khẽ búng tai thỏ của cậu: "Tai thỏ nhạy bén của em sao lại đỏ thế này?"
"Có thể là trời nóng quá..." Cậu thầm vò vò tai thỏ nhọn hoắt vào lòng bàn tay mình để che giấu.
Cậu vốn đã ngại cái bụng hơi nhô lên của mình, sáng nay trước bữa sáng còn nhõng nhẽo không chịu ăn, sợ bụng bị quần áo bó sát sẽ khó chịu. Được Hoắc Duật Hoành dỗ dành nửa buổi, cậu mới chịu thay một chiếc áo ngủ rộng rãi. Phía dưới chiếc áo ngủ lông cừu, lộ ra đôi chân trắng nõn thon thả của cậu.
Những thứ dễ bó bụng như quần tất nhiên cậu không mặc, dù sao Hoắc Duật Hoành cũng nói trong nhà không có người ngoài, không ai thấy cậu ăn mặc thế nào, còn bảo cậu rằng khi cơ thể không thoải mái thì không cần quá bận tâm đến hình tượng.
Ừm! Hoắc Duật Hoành nói rất đúng, cậu hoàn toàn không cần lo lắng, việc cấp bách là phải nhanh chóng khỏe lại!
Việc ngồi trên đùi Hoắc Duật Hoành tuy rất thoải mái, nhưng sẽ khiến mép áo ngủ của cậu vô thức bị cuộn lên, chồng chất trên đùi.
"Hửm?" Hoắc Duật Hoành hờ hững rũ mắt, tầm mắt lướt nhẹ không một tiếng động trên người cậu. Thỏ con không phải đang mặc rất mát mẻ sao, sao lại nóng được.
Xem ra thỏ con cũng không phải hoàn toàn không hiểu chuyện, nghe hiểu được đôi chút lời nói, còn biết ngượng ngùng.
Đôi mắt không tự chủ được lướt từ đôi chân thon thả của cậu lên đến bắp đùi hơi đầy đặn của cậu. Hoắc Duật Hoành thầm than chiếc áo ngủ này che chắn vị trí thật sự tinh tế tuyệt vời.
Khi ôm lấy vợ nhỏ của hắn, sao lại mềm mại và thơm tho đến thế. Nếu cắn một miếng trên đùi cậu, có phải cậu lại sẽ rầm rì nũng nịu?
Nếu nắm lấy đôi chân xinh đẹp này trong tay, rồi trượt tay lên chiếc eo mềm mại và mảnh khảnh của cậu, rồi hung hăng...
Hoắc Duật Hoành nhìn cậu, những suy nghĩ trong lòng càng lúc càng điên cuồng, càng lúc càng không kiêng nể, nhưng Hoắc Duật Hoành cũng không định vạch trần sự ngượng ngùng của cậu, không làm gì cả, chỉ thuận tay xoa bóp bắp đùi cậu.
"Chồng!" Bé Omega đột nhiên kêu lên một tiếng.
Tay Hoắc Duật Hoành đang chạm vào chân cậu khựng lại: "... Sao vậy?" Chẳng lẽ những suy nghĩ dơ bẩn của hắn bị vợ nhỏ nhìn thấu rồi sao?
"Anh mau đi làm việc đi!" Cậu cảm thấy mình đã được ôm ấp đủ rồi, ôm bụng cẩn thận bước xuống khỏi đùi Hoắc Duật Hoành.
"..."
Bé thỏ ngốc.
Sau một trận náo loạn như vậy, mấy ngày tiếp theo, Ôn Duẫn An cuối cùng cũng trở nên ngoan ngoãn, những ý định tinh quái cũng không còn động đậy, chỉ an tĩnh tĩnh dưỡng trong nhà.
Sợ cậu cơ thể chưa khỏe lại bị nhiễm lạnh, mà nhiệt độ bên ngoài lại khá thấp, Hoắc Duật Hoành gần như không cho cậu ra khỏi nhà. Hai người chỉ thỉnh thoảng phơi nắng trong nhà kính trồng hoa.
Sợ cậu ăn uống không tốt, Hoắc Duật Hoành bảo chuyên gia dinh dưỡng thay đổi món ăn mỗi ngày dựa theo tình trạng của cậu để chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng. Trừ lần nôn vào ngày đầu tiên phát hiện bệnh, sau đó cậu cũng không nôn nữa.
Sợ cậu cơ thể khó chịu, Hoắc Duật Hoành liền mỗi ngày đều giúp cậu xoa tay xoa chân. Bàn tay ấm áp của hắn lại che lên bụng cậu. Đến ban đêm, chỉ cần nghe thấy người trong lòng khẽ hừ hừ, Hoắc Duật Hoành liền sẽ theo bản năng mở mắt tỉnh dậy, chuẩn bị dỗ dành cậu.
Mấy ngày trôi qua, Ôn Duẫn An được chăm sóc vô cùng chu đáo. Cậu không những không bị ảnh hưởng của việc mang thai giả khiến gầy đi hay tâm trạng xuống dốc, ngược lại còn tăng hai cân, sắc mặt cũng rất tốt.
Hôm nay đã là ngày thứ bảy.
Giang Minh Xuyên tươi cười nhìn cậu: "Tiểu Phu nhân, cơ thể ngài bây giờ không còn triệu chứng bất lợi của việc mang thai giả nữa rồi, phục hồi rất tốt!"
"Cảm ơn anh, Bác sĩ Giang." Cậu cảm ơn Giang Minh Xuyên, rồi quay đầu nhìn Hoắc Duật Hoành.
Trên mặt Hoắc Duật Hoành chợt lóe lên một biểu cảm vô cùng phức tạp.
Vừa rồi trên mặt Hoắc Duật Hoành hình như là vui vẻ, nhưng hình như lại có một tia khó tả... Tiếc nuối ư? Hay là không vui?
Hả? Cậu nhìn lầm rồi sao?
Chắc là không đâu, Hoắc Duật Hoành khẳng định là hy vọng cậu nhanh khỏe lại mà!
Hơn nữa tai thỏ và đuôi thỏ của cậu cũng đã thu lại rồi, nhanh hơn lần trước một chút. Đây đều là vì Hoắc Duật Hoành rất hào phóng cho cậu ôm ấp, hôn hít, cho cậu tin tức tố, lại luôn ở bên cạnh cậu mọi lúc mọi nơi mới có thể làm được điều này.
Ôn Duẫn An lắc lắc cái đầu đã giấu đi tai thỏ, giọng nói ríu rít vang lên: "Chồng, tốt quá rồi, như vậy em liền có thể chuẩn bị trở lại học viện rồi!"
Hoắc Duật Hoành trầm giọng "Ừm" một tiếng, lại nói thêm một câu: "Vậy tốt rồi."
Tốt quá rồi! Rốt cuộc từ mùa thu đến nay, lần lượt xảy ra bao nhiêu chuyện. Cậu cứ thỉnh thoảng lại rời khỏi học viện một thời gian. Mấy ngày nay cậu lại không về, học viện sắp bước vào kỳ nghỉ đông năm nay, lúc đó thật sự muốn về cũng không thể về được nữa.
Trong học viện.
Ôn Duẫn An bước ra từ phòng sinh hoạt câu lạc bộ, bên cạnh còn có đám Trịnh Đông Húc đi theo. Mấy Alpha này mỗi lần tụ tập một chỗ là lại ồn ào náo nhiệt.
"Hôm nay tớ muốn đi đánh khúc côn cầu trên băng, rất ngầu, không phải bóng bầu dục kiểu Mỹ đâu nha, Tiểu An có muốn đi xem không?" Trịnh Đông Húc mời cậu: "Chờ kết thúc thì vừa lúc chúng ta cùng đi ăn cơm."
Ôn Duẫn An nghĩ đến lần trước cậu nói bóng bầu dục kiểu Mỹ là trái trám khiến hắn bị đả kích, làm bạn bè thì nên cho đối phương một chút tin tưởng và an ủi, cậu rất nhanh gật đầu: "Được, đi thôi."
Sở Chiêu: "Không phải chứ, Trịnh Đông Húc, vậy tôi với Lục Thông Lân là không được sống nữa à? Bọn tôi không được mời sao?"
"Cậu đương nhiên cũng đi chứ, còn cần nói sao?" Trịnh Đông Húc liếc xéo Sở Chiêu: "Cậu phụ trách làm vệ sĩ cho Tiểu An đương nhiên phải đi."
Ôn Duẫn An: "À... Mọi người cùng đi không phải được rồi sao, vì sao phải làm vệ sĩ?"
Sở Chiêu lập tức đáp lời ngay: "Đúng vậy đúng vậy! Tớ không cần làm vệ sĩ, tớ phải làm hiệp sĩ cho công chúa Tiểu An, đội quân của Tiểu An tiến lên!"
Trịnh Đông Húc: "..."
Ở bên bạn bè luôn thật nhẹ nhàng, Ôn Duẫn An ngồi một bên cười không ngớt.
Dù sao trời còn chưa tối, cậu đã nghĩ kỹ rồi. Kết thúc rồi sẽ về căn hộ một chuyến, sắp xếp một vài món đồ muốn mang đi, rồi bảo tài xế đến đón cậu về nhà.
Hoắc Duật Hoành công việc bận rộn như thế, biết đâu lúc cậu về nhà, Hoắc Duật Hoành còn chưa về đến, cậu còn có thể bất ngờ ăn tối với Hoắc Duật Hoành!
Trong sân khúc côn cầu trên băng không ít người. Chơi môn thể thao này đều là Alpha cao lớn. Mặc đồ bảo hộ chỉnh tề vào trông càng đáng sợ.
Ôn Duẫn An ngồi giữa Sở Chiêu và Lục Thông Lân. Liên tiếp có Alpha lao vào tấm chắn bảo vệ ở phía họ, đâm vào xong còn muốn làm mặt quỷ về phía cậu.
Mấy Alpha này cho dù biết cậu có chồng cũng chẳng hề hấn gì. Nhìn thấy Omega trong mộng trong truyền thuyết nhất định phải khoe mẽ một phen, có thể được cậu nhìn thêm một cái cũng coi là đáng giá.
Ôn Duẫn An bị họ dọa sợ.
Năm lần bảy lượt như vậy, chờ họ đi rồi, Ôn Duẫn An không nhịn được hỏi nhỏ: "Tuy rằng hơi vô lễ, nhưng tôi cảm thấy có phải thần kinh trên mặt họ có vấn đề không vậy? Biểu cảm của mấy Alpha này đều không thể kiểm soát nổi, vì sao không đi gặp bác sĩ chứ?"
Sở Chiêu: "... Phụt! Đúng! Tiểu An nói đúng!"
Ra khỏi sân khúc côn cầu trên băng, vừa lúc là giờ ăn tối. Ôn Duẫn An cùng họ ăn cơm một bữa. Tuy rằng ăn không nhiều, nhưng cũng rất nể mặt bạn bè.