59. Chương 59: Anh phải giải thích!

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người trước mặt vừa mới thoát khỏi lưỡi hái tử thần, cảm giác này thật sự quá đỗi hư ảo. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ cắn môi, khẽ lắc đầu.
Hoắc Duật Hoành dịu giọng hơn: "Đừng sợ."
Mấy người bạn của Ôn Duẫn An, thấy tin tức xong liền lo lắng cho cậu, vội vàng chạy theo ra ngoài, định hỏi xem có giúp được gì không. Nhưng thấy hai người đang ôm nhau, họ đành dừng bước chân.
Thấy những người đi theo sau, ánh mắt Hoắc Duật Hoành chợt lạnh đi: "Là họ?"
Ôn Duẫn An quay đầu nhìn, thoáng thấy bạn mình bị hiểu lầm, cậu lại rúc vào lòng Hoắc Duật Hoành.
"Không phải..."
"Được, vậy lên xe trước đã."
Cậu nói đứt quãng, hít thở không thông: "Anh... Anh..."
Bàn tay lớn của Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Hửm? Anh sao? Đừng gấp, cứ từ từ nói."
Cậu ngẩng mặt lên, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, ấm ức nhìn Hoắc Duật Hoành: "Anh không nghe điện thoại của em..."
Trong lòng quá hoảng loạn, cậu nói chuyện có chút lộn xộn: "Tin tức nói anh bị tai nạn xe cộ... Không phải... Xe của anh, anh... Tóm lại là anh không nghe điện thoại của em..."
Cậu nói năng lộn xộn cả lên, lại cụp mắt không chịu nhìn Hoắc Duật Hoành, thì thầm nhỏ giọng, giọng còn mang theo tiếng nức nở: "Nếu anh chết... thì phải làm sao bây giờ..."
Hoắc Duật Hoành ôm cậu, kiên nhẫn lắng nghe cậu nói hết lời, mới hiểu cậu đang sợ hãi điều gì. Hóa ra không phải bị bắt nạt, mà là thấy tin tức về vụ tai nạn.
Đối với Hoắc Duật Hoành mà nói, việc lái xe khó tránh khỏi va chạm, huống chi xe dưới danh nghĩa hắn nhiều như vậy, không chú ý hết cũng là chuyện bình thường. Chỉ là không ngờ chuyện này lại nhanh chóng lên tin tức như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, thiếu chút nữa dọa vợ nhỏ sợ, còn suýt nữa chọc cậu khóc, đều là do hắn sơ suất.
Trước tiên xin lỗi, sau đó dỗ dành và giải thích thì chắc sẽ ổn thôi.
"Bảo Bảo, anh xin lỗi, em đừng khóc được không?"
Cậu chu môi, má phồng lên: "Em không có khóc... Em không thích khóc."
"Được rồi, Bảo Bảo không có khóc," Hoắc Duật Hoành cười, khẽ xoa chóp mũi cậu, rồi chậm rãi nói: "Vậy có thể nghe chồng giải thích không?"
"Vậy anh giải thích đi!"
"Chiếc xe đó quả thật là của anh, là xe mới, nên đã được bạn anh mượn đi rồi. Em gặp cậu ấy rồi, cậu ấy từng đến tham gia hôn lễ của chúng ta, tên là Tần Hách, còn nhớ không?"
Cậu bỗng nhiên có chút chột dạ: "Nhớ... Vậy anh ấy không sao chứ?"
"Ừm, tóm lại chiếc xe này là chiếc đầu tiên được nhập về nước, nên bị cậu ấy mượn đi hai ngày. Hôm nay xảy ra chút sự cố nhỏ, chỉ là xe phải bỏ đi, còn người thì không sao."
"Ừm..."
Hoắc Duật Hoành lại nói tiếp: "Anh không nghe điện thoại của em là vì cảnh sát liên hệ với anh. Anh là chủ xe, cần phải đến sở cảnh sát phối hợp làm hồ sơ xác nhận tình hình."
"Điện thoại có lẽ đúng lúc đó thì bận."
"Bảo Bảo thấy thế nào?"
"Chồng làm sao có thể không nghe điện thoại của em chứ, đúng không?"
Sau khi Hoắc Duật Hoành giải thích rõ ràng mọi chuyện, tấm lòng treo ngược của cậu cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi một chút.
Cậu ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành một cái, hít hít mũi, mãi sau mới nhận ra mình có chút ngượng ngùng, lại khẽ "Ừm" một tiếng, cúi đầu nhéo vạt áo Hoắc Duật Hoành.
"Vậy vì sao anh không nói cho em biết trước chứ!" Cậu bắt đầu trút bỏ sự ấm ức của mình.
"Bảo Bảo," Hoắc Duật Hoành bật cười: "Ngày nào anh cũng ở đây chờ em, chờ gặp được em rồi chẳng phải có thể nói cho em sao?"
"Hơn nữa anh cảm thấy đây không phải là chuyện gì lớn."
"Là chuyện lớn!" Cậu ngẩng đầu, kiêu căng mà "trừng mắt" nhìn Hoắc Duật Hoành, còn giơ tay che miệng Hoắc Duật Hoành: "Chồng, anh đừng nói gở nha!"
Hoắc Duật Hoành nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cậu, giọng nói nuông chiều: "Biết rồi, đều nghe Bảo Bảo."
"Sau này anh sẽ thận trọng trong từng lời nói và việc làm, được không?"
"Ừm!"
Trên mặt cậu cuối cùng cũng nở một nụ cười, khiến Hoắc Duật Hoành vừa mềm lòng vừa đau lòng.
"Vậy mời Bảo Bảo lên xe?" Hoắc Duật Hoành nói rồi mở cửa xe cho cậu.
"Chờ một chút!" Ôn Duẫn An quay đầu lại, nhìn thấy các bạn vẫn đứng đó, đoán họ lo lắng cho cậu, cậu chạy nhanh qua chào hỏi và cảm ơn.
Hiếm thấy cậu có bộ dạng ấm ức như vậy, trông vừa đáng thương lại đáng yêu đến chết người. Sở Chiêu không nhịn được trêu ghẹo: "Ai da, Tiểu An của chúng ta suýt chút nữa thành *Tiểu Quả O (góa chồng ấy :D) , nguy hiểm thật, nguy hiểm thật nha!"
Cậu nghiêm mặt nói: "Chồng tớ vẫn khỏe! Cậu đừng nói như vậy!"
"Được được được, mau về đi thôi, cậu xem, ánh mắt của chồng cậu trông như muốn lột da sống mấy đứa bọn tớ vậy!" Sở Chiêu liếc nhìn Hoắc Duật Hoành đang lạnh mặt ở đằng xa, nhanh chóng xua tay.
"Anh ấy nào có hung dữ như vậy chứ!" Cậu quay đầu lại nhìn, trên mặt Hoắc Duật Hoành lập tức nở một nụ cười lịch sự, khiêm tốn.
Có thể nói là bậc thầy biến đổi sắc mặt của tuồng Tứ Xuyên.
Sở Chiêu: "... Đúng, đúng, đúng."
Hai người này dính nhau đến mức này, đặc biệt là tính chiếm hữu đáng sợ của Hoắc Duật Hoành, mà còn nói là tình bạn thuần khiết gì đó? Loại chuyện ma quỷ này rốt cuộc ai mà tin được?
"Mau về đi thôi, đừng để chồng cậu sốt ruột chờ."
"Ừm! Cảm ơn mọi người," Ôn Duẫn An đi được hai bước, lại không yên tâm mà quay đầu lại, không nhịn được dặn dò mấy người bạn vài câu: "Đúng rồi, các cậu ở trên đường cũng phải cẩn thận, phải thật sự chú ý an toàn đấy."
"Biết rồi, Tiểu An nói chúng tớ nhất định sẽ chú ý, bye bye ~"
"Ừm! Bye bye~"
Nhìn theo cậu chạy về bên cạnh Hoắc Duật Hoành, họ cũng không muốn tự tìm mất hứng bị ngược cẩu lương, liền quay người rời đi.
"Chồng! Chúng ta đi thôi?"
Hoắc Duật Hoành nhận lấy ba lô của cậu: "Ừm, Bảo Bảo mời lên xe."
Xe vững vàng chạy trên đường. Ôn Duẫn An vài lần muốn nói lại thôi, Hoắc Duật Hoành lái xe có vẻ rất cẩn thận, không có gì để chê trách.
"Đưa em về nhà trước, rồi anh đi bệnh viện sau."
Vậy thì phiền phức quá nha.
Huống chi bạn của Hoắc Duật Hoành bị thương, bạn bè bị thương ai cũng sẽ buồn, cậu nên đi cùng Hoắc Duật Hoành đến thăm mới phải.
"Chồng, không cần về nhà đâu, em cũng muốn đi cùng."
"Ừm?" Hoắc Duật Hoành quay đầu liếc nhìn cậu một cái.
"Anh lái xe cẩn thận đi!" Cậu hoảng loạn, lập tức bắt đầu chỉ dẫn Hoắc Duật Hoành lái xe.
"... Được."
Hoắc Duật Hoành đưa cậu đến Sở Cảnh sát đăng ký đơn giản, rồi dẫn cậu đi bệnh viện thăm Tần Hách.
Trong phòng bệnh cao cấp.
Tần Hách nằm im trên giường, xung quanh còn có bác sĩ, y tá, cùng với Bùi Chấn và Lục Bách Trạch đi cùng.
Ba mẹ Tần Hách ở nước ngoài không kịp quay về, nhưng vết thương của cậu ấy không nghiêm trọng. Sau khi gọi điện thoại xong, ba mẹ cậu liền lại tiếp tục công việc bận rộn của mình.
Hoắc Duật Hoành cùng cậu đẩy cửa bước vào, mọi ánh mắt lại lần nữa đổ dồn về phía cậu. Tiếng nói chuyện cười đùa trong phòng bệnh đột nhiên im bặt.
Ngay cả trong tình huống này, những người trong phòng bệnh thấy bé Omega bước vào vẫn không nhịn được lộ ra ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ. Quá xinh đẹp, nhìn thấy mà chỉ muốn cưng chiều.
Hoắc Duật Hoành thấy vậy lại nhíu mày, sự ghen tuông và tính chiếm hữu cùng nhau bùng nổ, tay nắm lấy cậu lại siết chặt hơn: "Bác sĩ nói thế nào?"
Bùi Chấn hoàn hồn, trêu ghẹo nói: "Không có việc gì lớn, cậu ta còn sống sờ sờ đây mà?"
Tần Hách cũng gật đầu: "Chiếc xe này quả thật đáng đồng tiền, bị theo đuôi đến mức này mà tôi cũng chỉ gãy xương một chỗ, người lái xe phía sau chắc nghiêm trọng hơn nhiều."
Vẫn còn tâm trí trêu ghẹo, xem ra quả thật không có việc gì lớn.
Bùi Chấn ra hiệu bằng mắt, bác sĩ và y tá đều hiểu ý mà đi ra ngoài.