Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 74: Chú thỏ lười biếng
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc điện thoại trên bàn rung bần bật, nhưng bé thỏ tai cụp Ôn Duẫn An vẫn mải mê ăn cơm. Cậu hết gặm một miếng cỏ khô lại nhai một hạt thức ăn dành cho thỏ, cái miệng nhỏ chúm chím mấp máy không ngừng: "Điện thoại của em, ưm..."
Chẳng biết có phải vì đã biến thành thỏ rồi không mà cậu lại thấy mấy hạt thức ăn này ngon lạ thường! Nghĩ đến cảnh thỏ con chơi điện thoại cũng đáng yêu, Hoắc Duật Hoành mỉm cười, tự động đi lấy điện thoại giúp cậu. Nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng đông cứng, quả nhiên là đám nhóc ranh kia.
Ôn Duẫn An vừa nhai nhóp nhép vừa ngước nhìn hắn hỏi: "Ai thế anh?" Rồi cậu lại cúi đầu nhai tiếp, ăn đến mức hai chiếc tai dài cũng khẽ rung rinh theo.
"Bạn em, hỏi em đi đâu rồi." Hoắc Duật Hoành dựng điện thoại lên cho cậu xem.
Sở
Chiêu
:
@Ôn Duẫn An Tiểu An đâu rồi! Công chúa nhỏ đâu rồi!!! Hôm nay không đến à? Chắc không phải là bị "thế này thế nọ" đến mức không xuống giường được đấy chứ... Hu hu, đồ đáng ghét!
Chiếc điện thoại còn cao hơn cả lúc cậu đứng thẳng, màn hình thì quá lớn, Ôn Duẫn An nhìn mà hoa cả mắt. Cậu chỉ lướt qua một dòng rồi chẳng buồn đọc tiếp, làm nũng với Hoắc Duật Hoành: "Chồng, anh giúp em trả lời đi."
"Ừ." Hoắc Duật Hoành nhấn giữ nút gửi tin nhắn thoại: "Tôi là chồng em ấy." Gửi đi.
Ôn Duẫn An ngơ ngác ngẩng đầu, thế này mà cũng gọi là trả lời sao?
"Chồng, anh không thể chỉ tự giới thiệu thế thôi chứ. Phải nói với họ là em không qua được, như thế họ mới biết được chứ."
Hoắc Duật Hoành đưa điện thoại lại cho cậu xem. Ôn Duẫn An nghi hoặc nhìn, trên màn hình hiển thị ba dòng tin nhắn đồng nhất:
【
Đã
rõ
.
】
Ơ? Hóa ra nói chuyện có thể ngắn gọn và súc tích đến thế sao? Thôi kệ đi, cậu nghĩ mãi không ra.
"Ăn từ từ thôi bé con."
Hoắc Duật Hoành vừa ngồi cạnh ngắm cậu ăn vừa gọi điện cho Tần Hách: "Họ cũng ở đó à? Ừ. Lát nữa tôi đưa An An qua."
Đầu dây bên kia liên tục đáp lời: "Tốt quá, cuối cùng cũng mong chờ cậu và chị dâu nhỏ tới! Trưa nay có bữa linh đình nhé!"
Hoắc Duật Hoành nhíu mày cúp máy, nhìn về phía bé thỏ tai cụp vẫn đang nhồm nhoàm ăn cơm.
"Bé con."
Nghe gọi, Ôn Duẫn An ngoan ngoãn ngẩng đầu, miệng vẫn còn ngậm cọng cỏ khô. Hoắc Duật Hoành ngồi xuống sát bên cạnh, nhẹ nhàng nhéo cái má thỏ phúng phính: "Người thích em nhiều quá, anh ghen rồi đấy."
Mùi chua ở đâu ra mà nồng nặc thế nhỉ, Alpha nhà cậu sao mà gọi điện thoại thôi cũng ghen. Ôn Duẫn An cúi đầu, chậm rãi nhai nốt miếng đồ ăn rồi thốt ra một câu mềm mại: "Nhưng chồng mới là nhất mà, An An chỉ thích chồng thôi ~"
Một câu nói ngọt lịm như có móc câu, trực tiếp khiến khóe miệng Hoắc Duật Hoành cong lên. Hắn không nói gì nữa, nhưng tâm trạng đã tốt hơn hẳn.
Ra cửa lên xe, xe chạy rất êm nên Ôn Duẫn An nằm bò ra ngủ thiếp. Chẳng biết đã ngủ bao lâu, trong mơ màng cậu nghe thấy có người gọi tên mình.
Cậu chậm rãi mở mắt, khung cảnh trước mặt rõ ràng không phải trong xe, mà giống như ở nhà ai đó.
Bùi Chấn nói: "Không phải chứ Hoắc Duật Hoành, tôi thấy cậu quá đáng thật sự đấy. Bảo dẫn chị dâu nhỏ qua, dù thỏ con này có đáng yêu thật nhưng cậu cũng không thể lấy nó ra để lừa bọn này chứ."
"Tôi thấy cậu chính là đang ghen, không muốn cho bọn này kết bạn với chị dâu nhỏ đúng không."
Tần Hách phụ họa: "Đồng ý, tôi còn đang gãy xương đây này."
"Cậu chỉ bị gãy xương chứ không phải hấp hối," Hoắc Duật Hoành thản nhiên đáp, "Hơn nữa, đây chính là An An."
Bùi Chấn: "Không... thế này thì còn nói gì được nữa? Anh em mình bị coi như đám ngốc rồi. Tin không, lát nữa tôi sang nhà cậu trộm em ấy đi luôn bây giờ?"
Lục Bách Trạch gật đầu: "Coi như một vụ án bắt cóc đi."
Hoắc Duật Hoành lười giải thích, cứ đợi thỏ nhỏ tỉnh dậy là rõ.
Ôn Duẫn An mơ màng lắng nghe, đưa hai cái chân nhỏ dụi mắt, rồi lại vuốt lại lông tai. Cậu nhổm cái mông bé xíu trong lòng bàn tay Hoắc Duật Hoành, thu hai chân trước lại ngồi ngay ngắn rồi khẽ mở miệng: "Chào mọi người nha?"
"!!!!!"
Ba người đối diện nghe xong liền mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau: "... Cho nên ý cậu là, vì cậu quá yêu chị dâu nhỏ, nên em ấy cảm động quá mà biến thành thỏ tai cụp luôn?"
Hoắc Duật Hoành: "Có thể nói là như vậy."
Bùi Chấn gào lên: "... Sao hai người dám hạnh phúc đến mức này cơ chứ!!"
Hả? Ôn Duẫn An ngơ ngác định gãi đầu, nhưng lại vô tình che kín tai. Hoắc Duật Hoành lập tức đưa bàn tay còn lại che tai cho cậu: "Cậu ta ồn quá phải không? Em có đau tai không?"
"Không đau đâu ạ!"
"Xin lỗi, xin lỗi nhé." Bùi Chấn sáp lại gần nói lời xin lỗi, rồi không nhịn được hỏi với giọng ghen tị: "Chị dâu nhỏ à, sao em biến thành thỏ mà vẫn xinh đẹp đáng yêu thế? Cái tên Hoắc Duật Hoành này sao mà số hưởng thế không biết."
Ôn Duẫn An lập tức phản bác: "Cảm ơn anh, nhưng mà là do số em tốt mới đúng chứ ~"
"Hả?"
"Chồng đối xử với em cực kỳ cực kỳ tốt luôn!" Cậu ôm lấy ngón tay Hoắc Duật Hoành dụi dụi.
Thật sự không nói nổi nữa, Bùi Chấn ngồi phịch xuống: "... Hai người đều số hưởng hết, chỉ có tôi là số khổ thôi."
Bữa trưa diễn ra tại nhà Tần Hách. Cái vẻ ngoài "vạn người mê" của Ôn Duẫn An vẫn chẳng hề thay đổi, ngay cả người giúp việc đến đưa món cũng phải liếc nhìn cậu vài cái.
Nhưng Ôn Duẫn An không phải là chú thỏ ngốc, chỉ cần nhận thấy máu chiếm hữu của Hoắc Duật Hoành trỗi lên, cậu sẽ không ngần ngại thể hiện tình cảm với hắn. Lúc thì cậu dịch lại gần hắn hơn một chút, lúc thì cọ cọ vào mu bàn tay hắn.
Dù chỉ là một chú thỏ nhỏ xíu, cậu vẫn luôn tâm ý tương thông với Alpha của mình! Sự chủ động bày tỏ tình cảm này khiến Hoắc Duật Hoành vô cùng thích thú. Bữa cơm kết thúc trong không khí vui vẻ của tất cả mọi người.
Xong bữa, cả hai quay lại văn phòng. Một góc văn phòng của Hoắc Duật Hoành đã được bố trí thành khu vực nghỉ ngơi cho phiên bản thỏ của Ôn Duẫn An.
Thường thì buổi chiều là thời gian thỏ đi ngủ, nhưng chiếc ổ mới này không có mùi của Hoắc Duật Hoành nên cậu không quen ngủ. Thêm vào đó cậu vẫn giữ thói quen sinh hoạt của con người nên chẳng ngủ được. Cậu bèn nằm bò trên bàn làm việc, ngắm nhìn hắn làm việc.
Trước kia tới đây cậu còn có thể chơi điện thoại hay máy tính bảng, giờ mấy thứ đó với cậu chẳng khác nào những vật khổng lồ, một mình cậu không thể nào chơi nổi.
Đợi lúc Hoắc Duật Hoành rảnh tay, cậu khẽ kéo ống tay áo hắn: "Chồng ơi, em muốn học!"
"Hửm?"
"Anh tìm giúp em video hướng dẫn vận động cho thỏ đi? Em muốn xem! Móng thỏ gõ chữ khó quá, em không tìm được..."
"...... Bé con, em bé tí thế này mà còn đòi tập thể hình? Muốn luyện từ thỏ nhỏ thành thỏ cơ bắp à?"
"Em muốn học thỏ nhảy!"
"Ừ, cái này thì được."
Hoắc Duật Hoành tìm cho cậu một video kiến thức phổ biến về cách thỏ di chuyển bằng lực của tứ chi. Hắn dựng máy tính bảng lên trước mặt cậu, Ôn Duẫn An vuốt lông mặt: "Em phải học tập đây!"
Dáng vẻ hăng hái của vợ nhỏ khiến Hoắc Duật Hoành không nhịn được mỉm cười, hắn không quấy rầy cậu nữa. Người nghiêm túc làm việc, thỏ nghiêm túc học tập, khung cảnh vô cùng hài hòa.
Thế nhưng Ôn Duẫn An đã minh chứng rõ ràng cho câu nói "lúc học hết mình, lúc ngủ hết hồn".
Chưa đầy năm phút sau, Hoắc Duật Hoành quay lại nhìn thì thấy bé thỏ An An bên cạnh đã ngủ lăn quay, bốn chân chổng lên trời, cái bụng mềm mại khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Hoắc Duật Hoành kìm nén ham muốn hít hà bụng thỏ một cái, nhỏ giọng hỏi: "Bé con? Không học nữa à?"
"Ưm..." Ôn Duẫn An đáp lại bằng cách khua khua chân một cái, hừ nhẹ hai tiếng rồi lại ngủ say sưa.
Hoắc Duật Hoành bật cười thành tiếng: "Ngủ đi, chú thỏ lười biếng của anh."
Omega của hắn, ngay cả lúc lười ngủ gật khi đang học cũng đáng yêu vô cùng.