90. Chương 90: Lời Nguyện Ước

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mỗi lần đưa cậu đi làm cùng, Hoắc Duật Hoành không bao giờ thích đi lối đi riêng dành cho VIP. Hắn chỉ thích nắm tay cậu, thênh thang bước qua sảnh chính tòa nhà.
Vì còn vương chút mệt mỏi từ ngày hôm qua, Ôn Duẫn An chưa tỉnh táo hẳn. Ăn xong bữa trưa, cậu lại rúc vào bên cạnh Hoắc Duật Hoành, lim dim mắt nghỉ ngơi. Được ở gần hắn, luôn cảm nhận được mùi tin tức tố vỗ về là điều khiến cậu an tâm nhất.
Ôn Duẫn An vươn vai một cái thật dài, để đôi tai thỏ và cái đuôi xù ra ngoài rung rinh vài cái, coi như "phần thưởng" cho Hoắc Duật Hoành. Cả thể xác lẫn tâm hồn cậu đều đang vô cùng thả lỏng.
Chơi game chán chê, An An ngẩng đầu nhìn chồng. Hoắc Duật Hoành cứ như một cỗ máy không biết mệt mỏi, vẫn đang mải miết xem xét đủ loại tài liệu. Cậu biết thừa hắn là kẻ cuồng công việc, nhưng dạo gần đây dường như căn bệnh này càng trầm trọng hơn thì phải?
Hắn thích làm việc đến mức đó sao?
An An lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt hắn lúc tập trung. Cậu thấy đàn ông khi làm việc nghiêm túc đúng là rất có sức hút, nhưng cũng thấy xót xa vì hắn vất vả. Có cách nào giúp hắn không nhỉ?
Trên mạng bảo những người đứng đầu tập đoàn lớn đều rất bận, mỗi ngày đều phải đối mặt với những cuộc chiến thương trường không tiếng súng. Thậm chí chẳng cần nói đến sếp lớn, ngay cả nhân viên bình thường cũng bận tối tăm mặt mũi. Chẳng trách các nhân viên dưới lầu cuối tuần rồi mà vẫn còn ở công ty.
Điều Ôn Duẫn An không biết là, ở Hoắc thị, việc tăng ca hoàn toàn tự nguyện. Lương tăng ca cuối tuần cao gấp mấy lần ngày thường, hơn nữa bây giờ đi làm cuối tuần còn có cơ hội tình cờ gặp Hoắc tổng dắt vợ yêu đi "phát đường". Vừa được tăng lương, vừa được xem phim tình cảm ngọt ngào miễn phí, nhân viên ai nấy đều thấy hạnh phúc trọn vẹn, tăng ca chỉ là chuyện nhỏ.
Và tất nhiên, cậu cũng không biết Hoắc Duật Hoành đang dồn sức làm việc để dành thời gian đưa cậu đi mừng sinh nhật.
Về đến nhà, sau bữa tối, Hoắc Duật Hoành lại vào thư phòng. An An bắt đầu thấy khó chịu trong lòng. Tuy rằng nuôi cậu tốn kém thật đấy, nhưng cậu cũng có tiền của mình mà, nghỉ ngơi một hai ngày thì công ty có phá sản được đâu? Lỡ mệt quá mà đổ bệnh thì sao đây?
Cậu mang một ly nước ấm, gõ cửa thư phòng rồi đẩy cửa bước vào. Hoắc Duật Hoành đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại.
"Chắc chắn giao đến đúng hẹn chứ?" "Nhất định phải đúng giờ."
Giọng hắn rất nghiêm túc, chắc là đang dặn dò công việc quan trọng nào đó. An An dừng bước, đứng im chờ hắn nói chuyện xong. Phía đầu dây bên kia chắc đã cam đoan điều gì đó rồi nên giọng Hoắc Duật Hoành mới dịu lại: "Ừ, vậy thì tốt."
Hoắc Duật Hoành cúp máy, quay đầu lại thấy cậu thì hơi ngẩn người một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, mỉm cười tiến tới ôm cậu vào lòng.
"Sao em lại qua đây?" "Hửm... Em đưa nước cho anh thôi! Tiện thể xem anh đang làm gì thôi mà."
Hoắc Duật Hoành cười hôn cậu một cái, giọng đầy cưng chiều: "Thế thì chắc chắn là em nhớ anh rồi."
Ở chung dưới một mái nhà mà còn hỏi nhớ hay không, thật sến súa! Hơn nữa Hoắc Duật Hoành cứ mải mê công việc, thời gian dành cho cậu ít hẳn đi.
Cậu nói cứng: "Làm gì có, em chỉ đi kiểm tra anh thôi." "Thế chính là nhớ anh rồi," Hoắc Duật Hoành lại bắt đầu trêu cậu, "Để chồng ôm một cái nào, xem có nhớ anh đến mức gầy rộc đi không?" "Rõ ràng là anh muốn ôm em thì có!"
Hoắc tổng thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, anh chính là muốn ôm em." Nói rồi hắn bế cậu tới bàn làm việc ngồi xuống.
Ôn Duẫn An ôm lấy cổ hắn, ngồi trên đùi hắn nhìn lướt qua bàn làm việc. Hoắc Duật Hoành chưa bao giờ có ý định giấu giếm công việc trước mặt cậu. Lúc này mấy màn hình máy tính vẫn đang sáng, đầy ắp các loại tài liệu và thông báo.
Thấy cậu quay lại nhìn mình, Hoắc Duật Hoành hôn lên má cậu: "Bảo bảo, chiều mai sau khi em tan học, chúng ta đi một nơi nhé." "Hửm...? Đi đâu ạ? Hẹn hò sao?"
Hai người họ, một người bận rộn với sự nghiệp, một người bận học hành, hầu như chưa từng có một buổi hẹn hò đúng nghĩa. Cuộc sống cứ xoay quanh ba điểm: trường học, nhà và tập đoàn.
Hoắc Duật Hoành úp mở: "Ừ, đi hẹn hò, đến nơi rồi em sẽ biết."
Nhớ lại màn tỏ tình lãng mạn lần trước, An An thầm mong đợi không biết lần này sẽ lãng mạn đến mức nào. Cảm giác yêu đương bù lại sau khi kết hôn cũng thật tuyệt.
Chiều thứ Hai, Hoắc Duật Hoành đón cậu đúng giờ tại Học viện Rhodes. Dưới ánh nắng ban chiều, chiếc xe rời khỏi khu phố sầm uất, hướng về vùng ngoại ô thành phố A.
Giờ này đường ra ngoại ô khá vắng, xe chạy bon bon trên đường. Trên con đường ven biển, sóng vỗ rì rào, xa xa có vài con hải âu đang chao liệng. Mui trần mở ra, gió biển mang theo vị mặn đặc trưng của biển thổi vào mặt.
Ôn Duẫn An bỗng nhận ra, cậu chẳng còn nóng lòng muốn biết họ đi đâu nữa. Chỉ cần có Hoắc Duật Hoành bên cạnh, đi đâu cũng được.
Xe dừng lại trước một ngôi miếu cổ kính mang phong cách kiến trúc Trung Hoa nằm bên vách núi. Một công trình cổ kính thế này rất hiếm thấy ở thành phố A, trông vô cùng thanh tịnh và tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
"Nghe nói đây là một ngôi chùa cổ ngàn năm tuổi, đã trải qua nhiều lần trùng tu mới giữ được vẻ nguyên bản đến tận bây giờ," Hoắc Duật Hoành nắm tay cậu, vừa đi vào trong vừa nói, "Cầu nhân duyên, sức khỏe, tài lộc hay sự nghiệp đều rất linh thiêng."
"Ưm... Nghe có vẻ linh thiêng thật đấy, nhưng em thấy chúng mình hình như chẳng còn gì để cầu xin nữa cả." An An thấy cuộc sống của mình đã quá hoàn hảo rồi, không muốn tham lam thêm nữa. Chẳng lẽ Hoắc Duật Hoành cuồng công việc đến mức phải nhờ đến thần Phật sao? Thế thì không được!
Cậu cố gắng khuyên nhủ chồng: "Chồng à, sự nghiệp của anh đã rất thành công rồi, chúng ta không nên quá tham lam đâu." "Anh không đến đây cầu tài," Hoắc Duật Hoành bật cười, nghiêng mặt nhìn cậu, "Anh cầu nhân duyên."
Cậu ngơ ngẩn, đã cưới nhau rồi còn cầu nhân duyên làm gì? "Anh muốn được mãi mãi ở bên em, không chỉ kiếp này."
Khi Hoắc Duật Hoành nói câu đó, cả hai vừa bước lên bậc thang cuối cùng để vào chính điện. Trước mắt họ là một cây cổ thụ cao lớn che rợp cả một khoảng trời, trên cành treo đầy những thẻ ước nguyện.
Lòng Ôn Duẫn An bỗng dâng trào một cảm xúc khó tả. Họ đã làm lễ cưới dưới sự chứng kiến của mục sư, nhưng đứng ở nơi đây, cậu dường như cảm nhận rõ hơn về một sự gắn kết của định mệnh.
Vị trụ trì đứng dưới gốc cây dường như đã biết họ sẽ đến. Thấy họ, ông chỉ mỉm cười, chưa đợi Hoắc Duật Hoành mở lời đã đưa cho họ hai tấm thẻ ước nguyện rồi gật đầu rời đi.
"Bảo bảo, mỗi người một tấm, viết xong chúng mình cùng treo lên nhé." Gương mặt Hoắc Duật Hoành lúc này còn nghiêm túc hơn cả khi xử lý việc tập đoàn. Hóa ra vị Alpha lý trí ấy cũng có lúc vì yêu cậu mà trở nên "duy tâm" như vậy. An An mỉm cười, cậu thấy mình lại càng yêu người đàn ông này hơn.
Hai người viết xong nguyện vọng của mình rồi cùng treo lên cây. Một cơn gió thoảng qua, những miếng gỗ nhỏ thắt dây lụa đỏ va vào nhau phát ra tiếng lách cách vui tai, như thể đã nghe thấy lời nguyện ước của họ.
Hoắc Duật Hoành ôm lấy cậu, đặt một nụ hôn khẽ lên trán: "Mọi kiếp sau của em đều đã bị anh đặt trước rồi, bảo bảo ạ."
"Anh nghiêm túc một chút đi! Đang ở trong miếu đấy! Anh... anh đúng là đồ mặt dày!" An An giật mình, vội quay đầu nhìn quanh, thấy không có ai mới thở phào rồi lẩm bẩm.
Hoắc Duật Hoành bật cười: "Hôn bảo bối của mình thì có vấn đề gì nào?"
Cậu im lặng. Khi bình tĩnh lại, cậu mới nhận ra mình đã vừa ngầm đồng ý sẽ ở bên Hoắc Duật Hoành đời đời kiếp kiếp.
"Anh còn chưa hỏi ý kiến em mà đã tự quyết định kiếp này kiếp sau của em luôn rồi!" "Đúng thế đấy, giờ tính sao đây?" Hoắc Duật Hoành vô cùng đắc ý, lại kéo cậu vào lòng hôn một cái thật kêu: "Xem ra anh chỉ có thể mặt dày thôi, kiếp nào em cũng đều phải thuộc về anh."
"Anh thật ấu trĩ!"
"Ừ, ấu trĩ một chút mới tốt, như vậy mới thu hẹp khoảng cách tuổi tác với bảo bảo chứ."
"......"