Bên nhau trải qua năm mươi năm sóng gió, tôi và Chu Diệp luôn là hình mẫu lý tưởng của tình yêu son sắt – một tình duyên khiến bao người ngưỡng mộ, ghen tị. Trong buổi lễ kỷ niệm kim hôn, giữa ánh đèn lung linh và tiếng reo vui của con cháu, tay chúng tôi được đặt chồng lên nhau, như minh chứng cho một tình yêu bền chặt qua thời gian. “Ngày xưa ba mẹ không có đám cưới, thật là thiếu sót quá… Hôm nay, tụi con muốn bù đắp trọn vẹn cho hai người!” Giai điệu cưới quen thuộc vang lên, nhưng giữa khoảnh khắc thiêng liêng ấy, Chu Diệp bỗng dưng lạnh lùng quay mặt đi, ánh mắt đóng băng như phủ sương đông. “Không có gì để tiếc nuối cả.” “Nếu được sống lại từ đầu… chúng ta sẽ không kết hôn.” Chỉ một cái chớp mắt – thế giới xoay chuyển. Tôi tỉnh lại… và phát hiện mình đang đứng ở chính năm mươi năm trước. Năm ánh trăng trong tim anh vụn vỡ. Năm tờ đơn xin kết hôn vừa được duyệt. Xung quanh là tiếng cười vang, là những đứa trẻ í ới đòi kẹo cưới. Tôi lặng lẽ cầm tờ giấy hôn thú, gấp từng nếp thật kỹ – rồi khẽ nói: “Đám cưới này… thôi, đừng tổ chức nữa.”