24. Chương 24: Tiếng nói

Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe thế, Minh Đức Nghĩa vô thức quay đầu lại.
Ánh sáng trước mắt bỗng chốc tối sầm. Chỉ vừa kịp nhận ra có một bóng người lặng lẽ hạ xuống trước mặt mình, cổ họng y đã bị siết chặt.
Móng tay cắm sâu vào da thịt.
"Ngươi..." Minh Đức Nghĩa chỉ kịp thốt lên một tiếng, rồi lập tức mất tiếng.
Một cơn đau như xé toạc lồng ngực trào lên, như thể có bàn tay vô hình đang tàn nhẫn xé nát thân thể y.
Mặt Minh Đức Nghĩa méo mó vì đau đớn, đôi mắt trợn trừng như sắp vỡ ra.
Đồng thời, một nỗi kinh hoàng chưa từng có tràn ngập tâm trí.
Người này là ai?
Tại sao hắn không hề phát hiện ra kẻ này xuất hiện?
Minh Đức Nghĩa mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc trước mặt.
Cảm giác quen thuộc này... y đã từng gặp hắn ở đâu chăng?
Nhưng tình thế cấp bách không cho y thời gian suy nghĩ. Minh Đức Nghĩa nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội, gắng chạy khí trong người.
Hừ.
Một kẻ luyện khí trung kỳ, một phàm nhân, dám coi thường ta – một tu sĩ Kim Đan?
Hai kẻ ngông cuồng dám động vào ta? Minh Đức Nghĩa sẽ khiến chúng chết không kịp nhận ra mình đã chết thế nào!
Khí trong người Minh Đức Nghĩa nhanh chóng tụ về lòng bàn tay, nhanh đến nỗi ngưng kết thành hình thể, tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt.
Đây chính là sức mạnh của tu sĩ Kim Đan.
Một khi kết đan, tức là bước vào cảnh giới hoàn toàn mới, không thể so sánh với các tu sĩ hạ cấp.
Y thậm chí chẳng cần pháp khí, chỉ cần một ngón tay cũng có thể nghiền nát hai kẻ này tại chỗ.
Khóe môi Minh Đức Nghĩa nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng. Đúng lúc y định tung ra sát khí mạnh mẽ về phía Hộc Luật Yển, y đột nhiên kinh hãi nhận ra –
Khí trong lòng bàn tay y... đang tan biến với tốc độ đáng sợ.
Không!
Không chỉ khí ở tay, toàn bộ khí trong người y cũng...
Đôi mắt Minh Đức Nghĩa trợn trừng, đồng tử co rút, khuôn mặt đầy vẻ không tin.
Khí của y... sao lại bị hút đi?!
Cơn đau trong lồng ngực bỗng dữ dội hơn, Minh Đức Nghĩa tối sầm mắt, cảm nhận vị tanh ngọt của máu trào lên cổ họng.
"Ngươi..." Minh Đức Nghĩa mở to mắt nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, cố gắng nặn ra mấy chữ, "Ngươi là ai..."
Hộc Luật Yển không trả lời, cũng không thể trả lời.
Gương mặt vô cảm, thâm trầm của hắn như sóng ngầm nổi lên, lộ ra phần nào tâm trạng lúc này.
Hộc Luật Yển siết chặt bàn tay, ngón tay đâm sâu vào da thịt Minh Đức Nghĩa, xoay người đẩy mạnh y lên tường.
"Bịch!"
Tiếng động nặng nề vang lên.
Máu tươi tràn ra từ khóe miệng Minh Đức Nghĩa.
Trong động tác chậm rãi nâng tay của Hộc Luật Yển, Minh Đức Nghĩa như con sâu nhỏ bị bóp chặt, hoàn toàn không có sức chống cự. Hai tay y bất lực cào cấu vào bàn tay siết cổ, hai chân lơ lửng vùng vẫy dữ dội.
Làn sương đen dày đặc bắt đầu lan tràn quanh thân Hộc Luật Yển, như có sự sống, từng đợt quấn lấy y.
Sương đen men theo cánh tay, lan đến cả người Minh Đức Nghĩa, chẳng lâu đã bao phủ hoàn toàn.
Bên trong làn sương đen, một luồng khí lạnh như chết chóc tỏa ra.
Lạnh buốt, trầm uất, như cơn gió đông quét qua đỉnh Côn Lôn, len vào tận xương tủy, xâm nhập tận nỗi sợ tận cùng trong tim Minh Đức Nghĩa.
Cảm giác này y đã từng trải qua.
Đây chẳng phải chính là luồng khí tức đã bao phủ bầu trời đêm tế lễ gia tộc Hộc Luật sao?
Vậy, kẻ trước mặt chính là...
"Hộc Luật..." Minh Đức Nghĩa khó nhọc thốt lên, "Yển..."
Chữ cuối cùng vừa rời khỏi miệng, một cơn cuồng phong đột nhiên ập tới.
Sương đen trước mắt bị thổi cuộn thành từng dải vặn vẹo, như vạn cây kim nhọn đâm vào cổ họng y.
Minh Đức Nghĩa thét lên thảm thiết, đau đớn tột cùng.
Nhưng tiếng thét chỉ kéo dài khoảnh khắc, rồi bị cắt đứt ngay.
Thay vào đó, mùi máu tươi nồng nặc bốc lên, dữ dội đến muốn nhấn chìm cả không gian.
Trong làn sương mờ, khuôn mặt Hộc Luật Yển hiện ra.
Một khuôn mặt đẹp đến kinh ngạc.
Nhưng lúc này, nó lại méo mó đầy cuồng nộ, từ hốc mắt trống rỗng chảy xuống hai dòng huyết lệ, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào y.
"Không sai."
Một giọng nói khàn đặc vang lên bên tai Minh Đức Nghĩa.
"Là ta."
Giọng ấy thô ráp, khô khốc, như kẻ câm suốt mấy chục năm vừa học nói lại.
Nhưng mỗi chữ thốt ra, Minh Đức Nghĩa càng chìm sâu vào vực tuyệt vọng.
Cuối cùng...
Kinh hoàng, khiếp đảm, bàng hoàng... vô số cảm xúc cuồng nộ tràn ngập tâm trí.
Hộc Luật Yển không phải chỉ là phàm nhân sao?
Sao lại có sức mạnh đáng sợ như thế?!
Lẽ nào... chuyện đêm đó thật sự do hắn gây ra?
Lẽ nào, cái chết của đám Ngôi Sinh cũng là do hắn?!
Tại sao?
Tại sao lại như vậy?!
Minh Đức Nghĩa cố mở miệng, nhưng chỉ thốt lên vài tiếng nghẹn ngào, như thể cổ họng vừa bị khoét rỗng bằng dao cùn.
Máu tươi rỉ ra, tràn xuống như dòng suối đỏ.
Giọng y... cũng mất sạch rồi.
Đột nhiên, sợi dây cuối cùng trong ý thức y đứt đoạn.
Minh Đức Nghĩa há hốc miệng, từ cổ họng rách toạc bật ra tiếng khóc tuyệt vọng:
"A a a a a——!"
Lúc này, Mị Lục vừa ngửi thấy mùi máu tanh đã cảm thấy buồn nôn.
Khi mùi nồng đậm tràn ngập phòng, y lập tức lùi ra ngoài, đóng cửa lại.
Chờ khá lâu, căn phòng mới dần yên tĩnh.
Mị Lục đang do dự có nên mở cửa xem không, thì cánh cửa bỗng bị đẩy ra từ bên trong.
Ngay khoảnh khắc đó—
Một mùi máu tanh đậm đặc phả thẳng vào mặt y.
Mị Lục lập tức đưa tay che miệng, nhưng vẫn không ngăn được cơn nôn khan.
Hộc Luật Yển mặc áo đen, máu bắn lên người hắn không rõ, nhưng mỗi bước đi của hắn lại mang theo mùi tanh nồng hơn.
Chuyện vừa xảy ra trong phòng, không cần nói cũng biết.
Mị Lục cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, ngước mắt nhìn lên, thấy Hộc Luật Yển đã đứng trước mặt y từ lúc nào.
Thoạt nhìn, hắn khác lạ chút nào đó so với trước kia, nhưng nhìn kỹ lại, vẫn chẳng có gì thay đổi.
Vẫn là gương mặt xinh đẹp đó, vẫn là dáng vẻ vô cảm đó.
Mị Lục hỏi: "Minh Đức Nghĩa đâu?"
Hộc Luật Yển không phản ứng.
Mị Lục chăm chú nhìn hắn, trong lòng dần dâng lên dự cảm chẳng lành. Y lắp bắp: "Ngươi sẽ không... giết hắn chứ?"
Hộc Luật Yển vẫn im lặng.
"......"
Mị Lục tuyệt vọng lùi một bước, ánh mắt trống rỗng: "Ngươi thật sự giết hắn rồi?"
Không thể nào...
Họ đã tốn bao công sức tìm được Minh Đức Nghĩa. Y chỉ định để Hộc Luật Yển trút giận, sao hắn lại giết người rồi?!
Vậy thì lấy lại cơ quan trên người hắn bằng cách nào?
Mị Lục không rõ trước đây hắn đã lấy lại cơ quan như thế nào. Y chỉ trói buộc hắn sau khi chết, nhưng khi ấy Hộc Luật Yển đã sớm lấy lại giọng nói.
Y chỉ biết rằng sau này, quá trình lấy lại cơ quan của hắn vô cùng gian nan, phải đến khi hắn thực sự mạnh lên mới dễ dàng thu hồi từng phần thân thể.
Bất kể thế nào, chỉ khi Minh Đức Nghĩa còn sống, họ mới có thể từ từ thử nghiệm.
Người chết rồi, lấy cơ quan kiểu gì?
Chẳng lẽ phải moi từ xác chết ra?
Mị Lục điên tiết vò đầu bứt tóc, đẩy mạnh Hộc Luật Yển trước mặt ra, định lao vào phòng.
Nào ngờ Hộc Luật Yển chộp lấy tay y.
Mị Lục vùng vẫy vài lần không thoát được, lập tức bùng nổ tức giận: "Ngươi không cảm nhận được cơ quan của ngươi đang ở trên người hắn à? Ngươi cứ thế mà giết hắn? Giờ lấy lại bằng cách nào?!"
Y biết Hộc Luật Yển không thể nói chuyện, cũng chẳng mong hắn trả lời.
Giờ đây, ngay cả giãy giụa y cũng chẳng buồn làm nữa, chỉ sải bước đi thẳng vào trong.
Nhưng y vừa bước lên một bước, cổ tay đã bị Hộc Luật Yển siết chặt.
Chân y loạng choạng, thân thể bất ngờ bị kéo ngược về phía sau.
Khi kịp nhận thức, y đã bị Hộc Luật Yển ôm chặt trong lòng.
Một bàn tay lạnh lẽo áp lên má y, đầu ngón tay lướt qua mày mắt, sống mũi, môi y, như đang cẩn thận khắc họa đường nét.
Mị Lục hoàn toàn bị bất ngờ, trợn tròn mắt nhìn hắn: "Ngươi..."
Một giọng nói khàn khàn cắt ngang lời y:
"Ngươi là ai?"
Mị Lục: "......"
Hộc Luật Yển vừa mở miệng nói chuyện sao?
Hay y đang nghe nhầm?
Mị Lục ngây ngốc chớp mắt, rất lâu sau mới tìm lại được chút lý trí.
Có lẽ vì thứ y muốn đã đến quá đột ngột, khiến đầu óc y choáng váng, chân tay luống cuống, thậm chí lời nói cũng trở nên lắp bắp: "Hộc Luật Yển? Ngươi... ngươi nói chuyện được rồi?"
Ngón tay cái của Hộc Luật Yển vừa dừng trên môi y, y vừa mở miệng, đầu ngón tay liền trượt vào, chạm đến răng dưới.
Nhưng hắn chẳng có ý thu tay về, ngược lại còn dùng bốn ngón còn lại giữ chặt cằm y, ép y ngẩng đầu lên.
"Ngươi là ai?"
Dường như hắn rất muốn có câu trả lời này.
Không nhận được đáp án, chân mày hắn nhíu chặt, gương mặt ngập tràn nôn nóng.
Hộc Luật Yển như con thú bị nhốt, lo lắng bất an, những cảm xúc ấy nặng trịch như mây đen đè nặng.
Hắn biết sớm muộn gì cũng lấy lại giọng nói, cũng biết sớm muộn gì có thể nói chuyện với người này.
Nhưng khi vừa mở miệng nói câu đầu tiên, hắn mới chợt nhận ra, hắn thậm chí chẳng biết tên của người ấy.
Không chỉ thế.
Hắn còn không biết gương mặt của y, không biết thân thế, không biết y từng trải qua những gì...
Người ấy như vị thần cứu rỗi từ trời giáng xuống, đột nhiên xuất hiện bên hắn, cùng hắn vượt qua những ngày tháng gian khổ tăm tối nhất.
Mà hắn, hoàn toàn không biết gì về người ấy.
Nếu một ngày nào đó, người ấy lặng lẽ rời đi, hắn biết tìm ở đâu?
Vừa nghĩ đến khả năng này, thần sắc Hộc Luật Yển bỗng trở nên dữ tợn.
Bàn tay ôm eo Mị Lục càng thêm dùng sức, ngón tay trên cằm y cũng vô thức siết chặt.
"Thiếu gia?"
Hộc Luật Yển dùng hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng Mị Lục, môi mỏng khẽ mở, giọng khàn khàn: "Ta từng nghe có người gọi ngươi là thiếu gia?"
Mị Lục rốt cuộc cũng tỉnh táo lại từ cơn choáng váng.
Y ngậm lấy ngón tay cái của Hộc Luật Yển, nói năng không rõ: "Ta tên Mị Lục."
"Mị Lục..."
Hộc Luật Yển lặp lại cái tên, giọng điệu chậm rãi nhẹ nhàng, như đang nghiền ngẫm từng chữ.
Mị Lục gật đầu.
Y định bảo hắn buông tay, nhưng đột nhiên thấy hắn nhếch môi, rồi ghé sát vào, hơi thở nóng rực phả lên mặt y.
"Mị Lục, ngươi sắp rời đi rồi sao?"
"Cái gì?"
Mị Lục nhất thời không theo kịp suy nghĩ của hắn.
"Ngươi đưa ta tới đây, là để giúp ta tìm lại giọng nói, đúng không?"
Hộc Luật Yển vừa lấy lại giọng, nói đoạn vẫn còn hơi khó khăn, nhưng chính chất giọng khàn khàn chậm rãi ấy lại khiến người ta ớn lạnh.
Mị Lục không đoán được ý hắn, mặt cứng đờ, im lặng không đáp.
Nào ngờ Hộc Luật Yển đột nhiên buông cằm và eo y ra, lùi lại một bước kéo giãn khoảng cách.
"Mục tiêu của ngươi đã đạt được rồi."
Hộc Luật Yển nói.
"Ngươi đi đi."
Bề ngoài:
Ngươi đi đi.
Thực chất:
Ngươi dám đi dù chỉ một bước, ta lập tức cho ngươi làm bạn với đám rối xác khô kia!
Tội lỗi, tội lỗi, không hiểu sao editor lại nghĩ Minh Đức Nghĩa có gian tình với Hộc Luật Hạnh, ai ngờ đất diễn của Minh Đức Nghĩa hết sớm thế:))))) Dù sao cũng chúc mừng Hộc Luật Yển đã thu hoạch được cơ quan đầu tiên trên hành trình tìm lại các bộ phận cơ thể.