Từ thuở lọt lòng, Giang Yển đã là một kẻ lạc loài, một cái bóng vô hình trong mắt người thân. Hắn chưa từng biết đến hơi ấm của tình thương, chưa từng cảm nhận được sự quan tâm từ bất kỳ ai. Cho đến khi, một tiểu ca nhi mang theo hơi thở của một thế giới xa lạ bất ngờ xuất hiện, xé toang màn đêm cô độc của hắn. Cậu nhóc ấy dẫn hắn đi khám phá những điều mới lạ, ríu rít bên tai hắn bao câu chuyện trên trời dưới biển, và hơn hết, mang đến cho hắn ánh sáng duy nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời.
Còn Chúc Lê, cậu bé gánh chịu lời nguyền "sao chổi", đi đến đâu cũng bị người đời xa lánh, ghét bỏ. Cuộc đời tưởng chừng chỉ có bóng tối và sự khinh miệt, cho đến một ngày, cậu gặp được vị ca ca thần bí kia. Anh ấy không hề chê cậu ồn ào, lại còn biết làm "ảo thuật", biến điền viên cằn cỗi thành trù phú, mang đến những món ngon lạ lẫm lấp đầy sân nhà. Cuộc sống gia đình Chúc Lê từ đó khấm khá lên trông thấy, chẳng còn ai dám gọi cậu là "sao chổi" nữa.
Sau này…
Giữa lúc sóng gió ập đến, khi những lời lẽ cay nghiệt từ đám họ hàng cực phẩm xé nát tâm can Giang Yển: "Giang Yển! Mày có nhiều tiền thì được cái tích sự gì? Đến bố mẹ ruột còn mong mày chết quách đi cho rảnh nợ. Cái loại máu lạnh như mày, cả đời này sẽ chẳng có ai yêu thương đâu!"
Giang Yển còn chưa kịp lên tiếng, một bóng người nhỏ bé đã lao đến như cơn gió lốc, dùng thân mình chắn trước mặt hắn. Tiểu ca nhi ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, tung ra những lời lẽ đanh thép bảo vệ người thương: "Ai bảo anh ấy không có ai yêu? Ta thích anh ấy! Cả nhà ta đều thích anh ấy! Còn dám nói bậy nữa là ta đánh cho đấy!"
Hai tâm hồn cô đơn, hai thế giới giao thoa. Họ là ánh sáng, là điểm tựa, là tất cả của nhau. Liệu tình yêu xuyên không này có đủ sức mạnh để viết nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, nơi hạnh phúc được gieo mầm từ những mảnh đất khô cằn và sự cô độc?
Truyện Đề Cử






