Chương 10

Cửu Tầng Yêu Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phủ tang tóc, Chu Mộng khóc ngất đi mấy lần. Ta đương nhiên cũng phải rơi lệ, nhưng nhanh chóng kìm nén lại, khuyên nhủ Chu Mộng: "Mộng muội muội, chúng ta phải vực dậy tinh thần, hậu sự của cữu cữu và cữu mẫu còn trông cậy vào chúng ta."
Chu gia nay chỉ còn ta và muội ấy là hai nữ nhi. Theo lẽ thường, sẽ có trưởng bối trong tộc đứng ra chủ trì mọi việc. Nhưng năm đó Bệ hạ đăng cơ, cữu cữu đã đắc tội Tân hoàng, nên chi nhánh Chu gia sợ bị liên lụy đã mở Từ đường, trục xuất dòng dõi ngoại tổ phụ và cữu cữu ra khỏi tộc. Không ngờ sau này nương thân gả đi, nhờ sự che chở của phụ thân mà cữu cữu mới giữ được mạng sống và chức quan. Nhưng ông ta ôm hận trong lòng, bao năm qua không hề qua lại với gia đình.
Đã đoạn tuyệt quan hệ, đương nhiên bây giờ không đến lượt hạng người đó đến làm chủ. Ta mời đồng liêu cũ của cữu cữu, cũng là thuộc hạ cũ của phụ thân năm xưa – Đại Lý Tự Thiếu khanh Liễu đại nhân – đến chủ trì mọi việc. Ta đứng ra dời ngày an táng Chu Nghiễn lại vài ngày, để chôn cất cùng một lúc với cữu cữu và cữu mẫu.
Cữu cữu chỉ có duy nhất Chu Nghiễn là nhi tử. Ngày phát tang, Chu Mộng vốn yếu đuối lại kiên cường đứng ra: "Linh vị của phụ thân và mẫu thân, để ta bưng!"
Linh vị của Chu Nghiễn, đương nhiên là phần ta. Giết người, nhưng ta bưng linh vị, coi như cũng là một sự bù đắp vậy.
Đoàn đưa tang đi qua phố dài kinh thành, không ít người quen dọc đường đến bái tế, cũng có nhiều bá tánh đứng xem náo nhiệt, xì xào bàn tán.
"Trước kia nghe đồn Chu công tử chê vị hôn thê trông xấu xí, mãi không chịu thành thân, ta thấy nàng ấy cũng xinh đẹp đấy chứ!"
"Chẳng phải sao, da trắng, dáng dấp lại yểu điệu, đôi mắt đen láy, tóc đen nhánh như mực, thế này mà còn chê xấu thì phải như thế nào mới là mỹ nhân đây!"
"Một thân tố y, không hề son phấn mà có được dung nhan thế này, nhìn khắp kinh thành cũng xếp vào hàng có danh có tiếng rồi."
Đoàn đưa tang đi ngang qua Vĩnh An Hầu Phủ, Lục gia cũng lập trạm tế bái. Lục Ngọc mặc ngoại bào màu nguyệt bạch, thần sắc bi thương. Hắn quỳ xuống dập đầu vĩnh biệt cữu cữu và cữu mẫu, ta và Chu Mộng vội vàng quỳ xuống đáp lễ. Hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ta, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay ta, khẽ nói: "Gần đây mẫu thân quản thúc nghiêm khắc, ta mới không thể ngày ngày đến Chu gia thăm nàng."
"Nhưng trong lòng ta luôn ghi nhớ nàng. Sau này có bất kỳ khó khăn gì, cứ việc đến tìm ta."
14.
Ta mắt hoen đỏ, nhẹ giọng đáp: "Đa tạ Lục Thế tử! Sau này ta có thể gọi huynh là A Ngọc không?"
Lục Ngọc ánh mắt mê ly, vội vàng đáp: "Đương nhiên, đương nhiên được, vậy ta sẽ gọi nàng là Chiêu Nhan."
Tang lễ kết thúc, Chu Mộng lâm trọng bệnh một trận, phải hơn một tháng mới có thể xuống giường đi lại. Ngày hôm ấy muội ấy đến tìm ta, vừa hay ta cũng có chuyện cần gặp muội ấy.
Sắc mặt muội ấy vẫn rất nhợt nhạt, cả người gầy rộc đi một vòng, hốc mắt trũng sâu, càng làm nổi bật đôi mắt vừa to vừa đen. Khi muội ấy nhìn chằm chằm ta không chớp mắt, trong lòng ta không khỏi dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.
"Những ngày muội bệnh, ta đã sắp xếp lại gia sản của Chu gia." Ta lấy ra mấy tờ danh mục, "Bản này là danh mục tài sản lúc ta bảy tuổi đến Chu gia, những thứ trong đây, ta sẽ thu hồi toàn bộ."
"Bản này là gia sản hiện tại của Chu gia, sau này đều là của muội."
"Còn bản này là danh mục hồi môn ta dự tính cho muội."
"Năm nay muội đã mười sáu, trước đây cũng từng nói có người tâm đầu ý hợp, nếu đợi mãn tang ba năm mới thành thân, e rằng sẽ có biến cố. Đợi qua ba tháng đại hiếu, ta sẽ giúp muội đi nghị thân, một năm sau muội liền gả đi. Sau này muội tuy không có phụ, huynh chống lưng, nhưng vẫn còn có ta. Hãy giữ chặt hồi môn của mình, nhà phu quân sẽ không dám bạc đãi muội."
Ta đưa danh mục của mình lên. Muội ấy đứng dậy, đôi tay vẫn giấu trong ống tay áo. Muội ấy ngước nhìn ta, vành mắt đỏ hoe, bên trong cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp, lại như đã hạ quyết tâm gì đó.
Tim ta bỗng thắt lại một nhịp. Chỉ thấy muội ấy đột ngột giơ tay, một tia hàn quang lóe lên.
Ta lùi liên tiếp hai bước, đoản kiếm lướt qua cánh tay ta, rạch rách y phục, để lại một vết thương nông. Tiểu Liễu kinh hãi thất sắc, vội vàng tiến lên dùng khăn tay bịt vết thương cho ta, giận dữ quát: "Biểu tiểu thư, Người đang làm cái gì thế? Muốn giết tiểu thư nhà ta sao?"
"Uổng công tiểu thư nhà ta đối xử tốt với Người như vậy. Người hãy nhìn kỹ bản danh mục hồi môn kia đi, tiểu thư sợ Người sống không tốt, đã trích hẳn ba phần gia sản của mình ra làm của hồi môn cho Người. Sao Người lại nảy sinh lòng dạ độc ác như thế?"
Chu Mộng liếc nhìn bản danh mục hồi môn đang trải dưới đất, ngồi thụp xuống ghế, lệ rơi như mưa: "Vậy tỷ bảo muội phải làm sao, phải làm sao đây?"
Muội ấy ngước đôi mắt đầy tơ máu lên: "Ca ca của muội, phụ thân và mẫu thân của muội, đều là do tỷ hại, đúng không?"
"Cái chết của ca ca, muội không hề nghi ngờ tỷ. Nhưng ngày đó trước khi phụ mẫu phát bạo bệnh, mẫu thân nói muốn tỷ phải tuẫn táng theo ca ca, muội đã kiên quyết phản đối, tranh cãi với họ một trận lớn. Họ sợ muội làm hỏng chuyện nên đã nhốt muội lại."