Cửu Tầng Yêu Diện
Chương 14
Cửu Tầng Yêu Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta nhìn Chu Mộng: "Đa tạ muội đã giúp ta giải vây!"
Vãn Nương đã né sang một bên, Chu Mộng trừng mắt nhìn ta, ánh mắt rực cháy: "Tống Chiêu Nhan, tỷ lại xinh đẹp hơn rồi. Cái chết của Lục Ngọc, là do tỷ làm phải không?"
Ta im lặng không đáp.
"Vậy là tỷ thừa nhận rồi." Chu Mộng nghiến răng nghiến lợi: "Giết hay lắm! Vãn Nương tuy xuất thân từ Nhạc Phường, nhưng là đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Trước đây nàng ấy nói đã tìm thấy hạnh phúc cả đời, nhưng vẫn không chịu tiết lộ cho muội biết là ai. Đến nay muội mới hay, kẻ đó chính là Lục Ngọc."
"Tên cầm thú đó, lừa người gạt tâm, lừa sạch tiền tài của nàng ấy, còn đưa nàng ấy lên giường kẻ khác để giao tế, khiến nàng ấy sảy thai ba lần."
Ta nhìn Vãn Nương đứng đằng xa một cái: "Vậy mà nàng ấy còn để tang hắn sao?"
"Là muội bảo nàng ấy để tang đấy. Không phải vì tên cầm thú kia, mà là để vĩnh biệt cuộc đời tăm tối trước đây."
Ta mỉm cười nhìn muội ấy: "Muội thực sự đã trưởng thành rồi."
Chu Mộng gườm gườm nhìn ta: "Tỷ bớt dùng giọng điệu đó nói chuyện với muội đi. Lục Ngọc tội đáng muôn chết, nên muội sẽ không tố giác tỷ. Nhưng nếu sau này tỷ tàn hại người vô tội, muội nhất định không tha cho tỷ đâu."
Lúc chia tay, Vãn Nương nói với ta: "Cô nương đã là biểu tỷ của Mộng Nhi, thì cũng là bằng hữu của ta. Ta nghe Lục Ngọc nói qua, vị biểu ca này của hắn vốn không ham nữ sắc, cầm kỳ thi họa cũng chẳng mấy mặn mà, nhưng lại si mê trồng hoa tỉa lá. Vì Triệu lão Vương gia quá cố cho rằng sở thích đó là chơi bời lêu lổng, nên hắn chỉ lén lút thực hiện, ít người hay biết."
Tốt lắm, đây có lẽ chính là một manh mối đột phá.
Về phủ, ta vào kho lục lọi, quả nhiên tìm được một số hạt giống hoa mà nương thân năm xưa thu thập. Thứ này ít người chuộng, không dễ bán như vàng bạc ngọc khí nên cữu cữu và cữu mẫu chưa từng đụng tới. Năm xưa nương thân còn biên soạn một cuốn Trân Thảo Ký, chuyên ghi chép về các loài kỳ hoa dị thảo từng thấy cùng cách nuôi dưỡng.
Ta đem vài loại hạt giống gửi ở cửa tiệm, bày tỏ không bán, chỉ đổi vật lấy vật, giao dịch trực tiếp. Triệu Vương Thế tử nhanh chóng cắn câu. Ta từng bước phô diễn cho hắn xem tập tranh hoa và các loại hạt giống nương thân để lại, phối hợp với Trân Thảo Ký để đàm đạo sở kiến. Triệu Vương Thế tử coi ta là tri kỷ, nhờ đó ta có thể tự do ra vào Triệu Vương Phủ.
Tiểu Liễu mượn lúc trò chuyện với đám hạ nhân đã thám thính được vài tin tức. Sau khi lão Vương gia mất, Triệu Vương phi cửa đóng then cài, ngày ngày ăn chay niệm Phật. Con cháu trong phủ chỉ được gặp bà vào ngày rằm, mồng một khi hành lễ vấn an. Hơn nữa, toàn bộ nô tài từng hầu hạ lão Vương gia đều bị giải tán.
Thảo nào ta tìm mãi không thấy tên tùy tùng tặng hoa năm ấy, hóa ra sớm đã không còn ở vương phủ. Dù là chết vì ác tật, cũng không đến mức phải đuổi sạch những người hầu cận. Giữa chuyện này chắc chắn có điều gì đó cần phải che giấu. Nô tài vương phủ kín miệng như bình, về cái chết của lão Vương gia, chẳng thể khai thác thêm được gì hữu dụng.
Có lẽ, phải bắt đầu từ hài tử kia.
Ta tìm cách gặp được Tiêu Vân Từ. Thằng bé thấy ta, nghiêng đầu nhìn hồi lâu rồi lon ton chạy tới: "Chiêu Nhan tỷ tỷ, đúng là tỷ rồi! Sao tỷ lại trở nên xinh đẹp thế này? Đợi ta lớn lên, ta sẽ cưới tỷ làm chính thê."
Ma ma hầu hạ thằng bé cười gượng: "Tống tiểu thư chớ trách, thiếu gia còn nhỏ, gần đây cứ đòi chơi trò thành thân thôi."
Thằng bé níu lấy ta không buông, ta cùng thằng bé chơi trốn tìm, đắp người tuyết, ném tuyết. Tiếng cười của hài tử rơi từng chuỗi trên nền tuyết trắng. Cuối cùng ta vờ ngã, nằm thẳng cẳng trên tuyết than vãn: "Mệt chết mất thôi!"
Tiêu Vân Từ cũng nằm xuống cạnh ta: "Là chơi trò giả chết sao? Tổ phụ từng chơi với ta rồi." Thằng bé trợn tròn mắt, môi run lẩy bẩy, cố ý hạ giọng khàn đặc: "Trẫm là Hoàng đế, trẫm là Hoàng đế..."
Ma ma kinh hãi thất sắc, lao lên bịt miệng Tiêu Vân Từ, hoảng hốt: "Tiểu công tử, Người đến giờ dùng điểm tâm rồi!"
Lời của Tiêu Vân Từ chắc chắn là thật. Nếu không, phản ứng của ma ma sẽ không lớn đến thế, Vương phủ cũng không cần giải tán nhiều người hầu hạ đến vậy. Triệu lão Vương gia trước khi chết vì sao lại nói mình là Hoàng đế? Nếu ông ấy là Hoàng đế và đã băng hà, vậy kẻ đang ngồi trên ngai vàng hiện nay là ai? Nghĩ đến đây, ta không khỏi rùng mình ớn lạnh. Chuyện này càng lúc càng phức tạp rồi.
Trên xe ngựa hồi phủ, Tiểu Liễu khuyên ta: "Tiểu thư, hay là chúng ta thôi đi. Nếu Người muốn ngắm hoa nở, muốn xinh đẹp hơn nữa, thì chúng ta cứ tìm vài gã nam nhân tồi mà hạ thủ. Đi sâu quá, e là sẽ liên lụy đến Người."
Giả điếc làm ngơ không phải kế lâu dài. Ta phải làm rõ kẻ đứng sau rốt cuộc là ai, vì sao lại tặng ta Cửu Tầng Yêu Diện. Nếu không, biết đâu một ngày nào đó sẽ bị người ta khống chế.
"Vậy tiểu thư định điều tra vào tận trong cung sao?"
Ta hỏi nàng: "Ngươi có sợ không? Tiểu Liễu, thật ra ngươi tuổi cũng không còn nhỏ, hay là để ta tìm cho ngươi một mối lương duyên, đừng dấn thân vào vũng nước đục này nữa."
Tiểu Liễu kích động: "Thế gian này chẳng có mấy nam nhân tốt, nô tỳ không thèm. Nô tỳ muốn cả đời ở bên tiểu thư, nếu phải gả, cũng chỉ gả cho tiểu thư thôi."