Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 103: Lời thú nhận của Typhon
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi những cái đầu hung ác đó nhìn vào giấc mơ, Johnson đã cảm nhận được áp lực.
Nếu một đồng loại mạnh mẽ và xa lạ xuất hiện xung quanh, tà thần theo bản năng sẽ cảm thấy chán ghét. Đây là lời cảnh báo, là dấu hiệu cho một cuộc cạnh tranh sinh tồn, tà thần không thích tiếp xúc với đồng loại, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt.
Johnson chưa kịp phản ứng thì Gymir đã lao ra khỏi giấc mơ. Johnson nhìn thấy cái bóng khổng lồ vừa gào thét vừa đập tan hơn hai mươi cái đầu của Typhon, buộc gã phải thu lại ánh mắt dò xét của mình. Màn cát vàng lại phát huy hiệu quả, giấc mơ một lần nữa trở nên bí ẩn và kín đáo. Phần còn lại của những con tàu chìm đang trôi nổi trong cát lún, vang lên bản hợp xướng khóc than chết chóc.
Johnson liếc nhanh di tích kia. Thám tử vẫn đang tiếp tục khám phá trong cung điện nham thạch để tìm kiếm manh mối, không bị ảnh hưởng. Cũng may là Gymir đã hành động nhanh chóng. Giấc mơ tan vỡ sẽ không làm tà thần bị thương, nhưng con người bên trong thì khó lường. Đảo Sable chỉ còn chưa đầy mười người sống sót. Nếu có chuyện gì xảy ra với Cindy, Johnson sẽ buộc phải từ bỏ việc khám phá cung điện nham thạch này. Và thiệt hại ở đây sẽ trở nên nghiêm trọng hơn, chẳng bao lâu nữa, “điểm du lịch” được Gymir yêu quý này sẽ không còn tồn tại. Điều đó không thể chấp nhận.
Những xúc tu dây leo của Johnson vươn tới không gian riêng của mình, vuốt ve hai chiếc thuyền buồm được đặt ở đó. Y yêu thích món quà này bao nhiêu, thì cũng mong đảo Sable được bình an bấy nhiêu.
Johnson nhìn lên bầu trời, thấy một tấm màn cát vàng che kín tầm mắt. Để giữ cho giấc mơ ổn định, Johnson không thể rời đi, chỉ có thể ngồi đây lo lắng cho Gymir.
Tình hình hiện tại là: Gymir đánh Typhon, Johnson duy trì giấc mơ, thám tử đang khám phá di tích.
Mỗi “người” đều có công việc riêng, không thể giúp đỡ lẫn nhau, sốt ruột cũng chỉ có thể chịu đựng, diễn biến này thật kỳ lạ.
***
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!” Typhon ôm đầu tháo chạy.
Đáng tiếc, gã có quá nhiều đầu, có thể ôm được một phần lớn, nhưng sẽ luôn sót lại ba hoặc năm cái. Sau đó những cái đầu này sẽ bị Gymir đánh tơi tả. Bị đánh thật đáng thương.
Thực ra, với sức mạnh của thần cổ xưa Typhon thì sẽ không thảm hại đến thế. Thế nhưng nơi này là cõi mộng, Typhon xuất hiện ở đây chỉ là một thể hiện ý thức chứ không phải bản thể, vũ khí mạnh nhất của Typhon là chất độc hoàn toàn không có tác dụng, lúc đánh nhau không dùng được gì cả. Typhon không có ý định gây chiến với Gymir, cũng không gọi con cháu và đồng minh đến giúp đỡ, dù sao thì bị đánh vì nhìn lén chuyện riêng tư đó nghe cũng xấu hổ quá. Nhưng chạy thì gã lại không nhanh bằng Gymir có hóa thân bóng đen sở hữu năng lực thời gian bẩm sinh.
“Sao mày chỉ đánh vào đầu chứ?” Một cái đầu của Typhon ẩn dưới những cái đầu bị đánh khác, giận dữ hỏi.
Cơ thể của quái thú Typhon cũng rất lớn, nếu không thì làm sao có thể chứa vừa nhiều đầu như vậy? Nhưng Gymir thậm chí còn không nhìn vào những bộ phận đó, chỉ đánh đầu, đánh vào mắt và mũi, làm cho Typhon tức giận vô cùng, miệng phun lửa đen.
Gymir cười khẩy: “Mày có quá nhiều đầu cho nên mới thích dòm ngó khắp nơi.”
“Tao đang tìm Tonatiuh!” Typhon tức giận nói.
“Hử?” Gymir rất bất ngờ. Nhìn khung cảnh trống trải xung quanh, nơi này đã xa rời giấc mơ ở đảo Sable, Gymir dừng lại. Cái bóng biến thành hình dạng cá voi khổng lồ, nhìn chằm chằm Typhon từ bên trên.
Typhon theo bản năng muốn ngẩng đầu lên, nhưng đầu lại bắt đầu đau nhói. Gã nhếch mép bày tỏ sự nghi ngờ về tung tích Thần Mặt Trời, đồng thời nhấn mạnh rằng mình chỉ “vô tình” phát hiện ra giấc mơ đặc biệt này ở một góc.
Cá voi khổng lồ vẫy đuôi với vẻ khinh thường.
Gymir đã nghe nói đến thói quen xấu của Typhon từ lâu. Mỗi khi Typhon thấy đồng loại đang làm chuyện riêng tư là lại không kìm được mà lén nhìn. Không, gã không muốn tham gia, mà chỉ muốn xem phương pháp, đúc kết ra các kỹ thuật và phương thức thực hiện. Typhon không bao giờ ép đồng loại kết giao ước với mình, vì trong hoàn cảnh bình thường, gã không cần ép buộc gì cả. Một tà thần biết tất cả, hiểu tất cả, còn có thể sinh ra con cháu xuất sắc với đối tượng giao ước của mình như Typhon, xét cho cùng, cũng là lựa chọn hàng đầu để kết thành đồng minh.
Typhon không cho rằng thói quen của mình có gì sai, xét cho cùng, trong hoàn cảnh bình thường sẽ chẳng tà thần nào quan tâm đến việc bị “nhìn” cả. Không ngờ lần này vừa đến đã bị Gymir đánh cho một trận. Typhon vừa hoang mang vừa tức giận.
“Không phải lần trước tao cũng thấy mày kết hợp với thần mới đó rồi sao?” Typhon đang nói về chuyện xảy ra trong dòng chảy thời gian.
Trên thực tế, lúc đó Gymir đã che chắn Johnson trong cái bóng, không cho Typhon xem “nội dung” bên trong.
Typhon có quá nhiều đầu, suy nghĩ của gã cũng khác với những tà thần khác, có lẽ gã cũng chẳng quan tâm có thấy rõ hay không, chỉ cần ghi lại phương pháp kết hợp là được, biết đâu Typhon có một cuốn sổ tay chứa đầy những miêu tả khó nói nên lời, trong đó ghi lại những quan sát về các phương pháp giao phối và suy đoán về sở thích của các tà thần khác.
Nghĩ đến đây, Gymir không kìm được mà đánh Typhon thêm trận nữa.
“Đừng đánh nữa, đánh nữa là tao gọi Behemoth đến!” Typhon tức giận làm cho cơ thể của gã phình to lên gấp nhiều lần, tất cả các đầu đồng loạt gầm lên: “Tao đâu có biết giấc mơ đó là do mày tạo ra, tao chỉ lướt qua bên ngoài nhìn một cái, có thấy rõ gì đâu.”
“Thật sự không thấy gì sao?” Gymir bật cười.
“Được rồi.” Typhon cũng biết mình có nhiều mắt, nếu nói dối thì sẽ chẳng tà thần nào tin.
“Các ngươi đang ở trong hang ổ của Thoth.” Typhon thắc mắc: “Đây có phải là một cách kết hợp mới không? Tại sao tao nhìn mà không tài nào hiểu nổi?”
Chạy tới hang ổ bỏ hoang của người khác làm chuyện riêng tư đó sẽ rất thú vị à? Typhon suy nghĩ miên man, nếu lần sau muốn thử thì nên thử với ai?
“Mày cho tao nhìn thêm một cái…” Typhon phát hiện ra khí tức của Gymir trở nên nguy hiểm hơn. Gã không chịu thua, quyết định vạch trần sự thật (Typhon đoán mò).
“Trong giấc mơ này có mùi của ba tà thần, mãi đến tận bây giờ tao mới nhận ra đó là mày, Gymir. Về việc mày đang làm gì ở hang ổ của Thoth? Không cần phải nói, tao biết… Đây là mùi của tà thần mới được sinh ra, đồng minh của mày chỉ là thần mới, các ngươi không thể trực tiếp sinh ra hậu duệ tà thần được! Cho dù may mắn thành công thì mày và thần mới đó cũng sẽ tiêu tốn rất nhiều sức lực, nhưng các ngươi hoàn toàn không có dấu hiệu đó! Hãy thừa nhận đi, các ngươi đã phát hiện ra bí mật của Thoth!”
Cá voi khổng lồ ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào Typhon: “Cái này không có gì bí mật, tà thần đó được sinh ra từ những vật thí nghiệm bị Thoth vứt bỏ, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết.”
“Ha ha, mày thừa nhận! Mày thừa nhận mày sử dụng những vật thí nghiệm bị Thoth vứt bỏ để tạo ra phôi thai hậu duệ tà thần! Những thứ của Thoth đều nguy hiểm, sao mày có gan làm vậy? Mẹ kiếp, mày còn thành công nữa chứ, các ngươi sinh ra một hậu duệ phi thường!”
Gymir: “…”
Gymir hít một hơi thật sâu, quyết định ngày hôm nay phải giao chiến với Typhon tại đây, đánh cho đến khi đồng minh của Typhon thức tỉnh hết mới dừng.
***
Màn cát vàng rung lắc, giấc mơ khẽ lay động.
Johnson đứng dậy ngay lập tức. Y dường như nghe thấy một âm thanh ầm ầm đáng sợ, cuộc chiến bên ngoài rất ác liệt? Johnson cẩn thận duy trì sự ổn định của giấc mơ, sức mạnh của y lan tỏa, nhanh chóng mở rộng đến đầu bên kia của giấc mơ, kết nối với đảo Sable trong thực tại.
“Hử?”
Johnson phát hiện đảo Sable trong thế giới thực cũng đang thay đổi. Bên ngoài đảo Chết Chóc bị sương mù dày đặc bao phủ có rất nhiều tàu chiến. Loài người phát hiện điều bất thường ở đảo Chết Chóc à?
Johnson cẩn thận tính toán, đã một ngày một đêm trôi qua từ khi tàu Elizabeth bị nạn. Ngoài việc con tàu mất tích bí ẩn, không có tín hiệu phản hồi nào từ trạm cứu hộ của đảo Sable, cho nên loài người biết ở đây đã xảy ra chuyện gì đó. Chỉ có điều bọn họ phái thẳng vài chiếc tàu chiến đến thay vì tàu cứu hộ, tình huống này có vẻ hơi bất thường.
Johnson rút một phần nhỏ ý thức của mình về, cẩn thận “quan sát” những tàu chiến này.
Bụp.
Đó là một âm thanh rất nhỏ, nhỏ đến nỗi những tà thần khác sẽ không phát hiện ra. Nhưng Johnson khác với những tà thần khác, để truy tìm mục sư Cornell, y đã “nhìn thấy” nhiều giáo phái bí mật. Những giáo phái này có ở khắp nơi trên thế giới, có nguồn gốc lịch sử khác nhau, phần lớn đều rất yếu ớt, chỉ biết thờ cúng một tà thần nào đó và kẻ thân cận, số ít thì ẩn mình rất sâu như giáo phái Màu Xám ở Venice. Các giáo phái và tổ chức bí mật này sẽ lắp đặt một số thiết bị “cảnh báo” để tự bảo vệ, hoặc dò tìm xem “kẻ thân cận của tà thần” có giáng lâm đàn tế hay không.
Johnson không cần phải đến quá gần, đôi khi chỉ cần liếc nhìn thêm vài lần sẽ khiến những chữ Rune này tỏa sáng rực rỡ, khiến cái gọi là “kết giới thần thánh” bị phá vỡ, rồi sẽ thấy các học giả huyền bí học hoảng loạn gào thét, các tín đồ bái lạy trong trạng thái cuồng nhiệt. Vì vậy, âm thanh quen thuộc này khiến Johnson ngay lập tức biết rằng những tàu chiến này không hề đơn giản như vẻ ngoài.
Quả nhiên, loài người không chỉ biết đảo Chết Chóc đã gặp nạn, mà còn biết vụ việc này có liên quan đến “tồn tại huyền bí”. Quyền lực giáo phái bí mật ảnh hưởng đến chính quyền loài người, hay chính quyền loài người lôi kéo các học giả huyền bí học?
Johnson có chút tò mò.
Nhưng bây giờ y không có thời gian để bận tâm.
Johnson rút lại ánh mắt, ý thức đã tách rời trở về với giấc mơ, chờ đợi thám tử bước ra khỏi di tích.
***
Trong di tích, Cindy loạng choạng, ngã xuống cồn cát, chiếc bật lửa bay ra khỏi tay cô. Cô kêu lên một tiếng nhỏ rồi lập tức vội vã lăn theo hướng đó, vồ lấy dụng cụ chiếu sáng duy nhất trong gang tấc.
“Ủa?” Xung quanh có ánh sáng?
Cindy rơi vào một lối đi, ban đầu nơi này được bao phủ bởi cát vàng, lối vào bị che khuất không nhìn rõ. Những bức tường phát sáng mờ ảo, có những cây cột ở giữa để ngăn cách, không biết tại sao những phiến đá lại trong mờ, như những chiếc vại đá lớn kỳ lạ, bên trong có nhiều dấu vết đáng ngờ.
Cindy liếc nhìn rồi rời mắt đi, cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, tiếp tục bước về phía trước. Đằng trước lại chìm vào bóng tối, bởi vì các vại đá phát sáng đều bị vỡ. Với ánh sáng yếu ớt từ chiếc bật lửa, Cindy nhìn thấy những vệt đen chảy dài, xương gãy và những đường lằn ngoằn ngoèo trên mặt đất. Có vẻ như một con quái vật đáng sợ đã phá hoại lối đi này, nó đập vỡ tất cả các vại đá trong suốt, ăn tất cả những gì có thể cho vào bụng rồi ngang nhiên đập phá các bức tường và cột trụ ở đây.
Cindy không biết cung điện nham thạch này vững chắc đến mức nào, cần bao nhiêu sức mạnh để phá vỡ nó, nhưng những dấu vết phá hoại này khiến cô hiểu được sự kinh hoàng của con quái vật này.
Con quái vật còn ở đây không?
Cindy lắng nghe cẩn thận nhưng không hề có âm thanh khả nghi nào. Cô nín thở, lo lắng con quái vật sẽ bất ngờ lao ra từ đâu đó. Cuộc khám phá cuối cùng cũng dừng lại. Bởi vì phía trước đã sụp đổ, không còn lối đi.
Cindy cẩn thận giơ chiếc bật lửa lên, nhìn thấy một vết nứt lớn kéo dài từ dưới lên tận trần nhà, khuất đằng sau trần nhà đen kịt nơi cô không thể nhìn thấy. Dấu vết ở đây là rõ ràng nhất, gần như phác họa rõ nét hình dáng của con quái vật. Cơ thể của nó giống như một cái ống dài, hoặc là một con rết khổng lồ, với vô số móng vuốt sắc nhọn ở hai bên cơ thể…
“A!” Cindy ôm đầu đau đớn. Nỗi sợ hãi vô cớ đang gặm nhấm ý chí của cô.
Sau đó, một luồng sức mạnh nhanh chóng “kéo” Cindy ra khỏi giấc mơ. Cô mơ màng mở mắt nhưng chỉ nhìn thấy cát vàng đang rơi xuống.
Giấc mơ đang dần tan biến.
Cảm giác ấm áp dần dần trở lại cơ thể cô, mí mắt Cindy trở nên nặng trĩu.
“Cindy, dậy đi con, Cindy.” Là tiếng gọi của bà nội.
***
“Cô ta thành công rồi! Không chỉ nhìn thấy lỗ hổng lớn trên đỉnh cung điện nham thạch bị hư hại, mà còn nhìn thấy tà thần mới trông như thế nào!”
Johnson cầm một quả cầu nhỏ phát sáng chứa ký ức quý báu, thứ có được nhờ sự “kết nối” của thám tử. Sau khi đưa Cindy ra ngoài, Johnson cầm quả cầu ánh sáng định đưa cho Gymir.
Bức màn cát vàng tan biến, cung điện nham thạch biến mất.
Johnson đột nhiên cảm thấy áp lực cực lớn. Y đứng trong cõi mộng trống rỗng, như người vừa vén tấm màn lều bước ra ngoài, ngơ ngác nhìn bảy tám hóa thân tà thần bên ngoài lều. Giây tiếp theo, Johnson được cái bóng khổng lồ của Gymir bao bọc lấy.
Đối diện với Gymir là Typhon với mấy cái đầu trong tư thế kỳ quặc. Có cái đầu bị nghiêng lệch, vài cái thì trở nên bẹp dí, có cái lại thì bị rụt lại phía sau những đầu khác.
“Xảy ra chuyện gì?” Johnson lo lắng hỏi, nếu có chuyện không hay thì chạy, đây chỉ là cõi mộng.
Gymir đón lấy quả cầu ký ức, truyền sức mạnh vào nó. Tất cả những hình ảnh Cindy nhìn thấy sau khi bước vào cung điện nham thạch dần dần hiện lên.
“Đây là góc nhìn gì vậy? Thấp quá vậy?” Có tà thần khẽ phàn nàn.
“Là con người, cung điện nham thạch sắp sụp đổ rồi, bọn tao không vào được.” Gymir đối mặt nhiều tà thần như vậy mà khí thế vẫn không hề suy giảm.
Đoạn ký ức này rất dài nhưng vì tốc độ suy nghĩ của tà thần nhanh hơn con người gấp nhiều lần, nên có thể chiếu lại toàn bộ nội dung với tốc độ nhanh bất thường. Điểm chính là phần Cindy bước vào lối đi, nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trên mặt đất. Cuối cùng, đoạn ký ức dừng lại ở dấu vết thân hình giống con rết đập vào tường.
“Đúng là tà thần mới.”
“Sinh ra từ những vật bị vứt bỏ của Thoth.”
“Typhon đã sai rồi, lời Gymir nói mới là thật.”
Các tà thần nhỏ giọng thì thầm.
Tất cả những con mắt có thể mở ra trên đầu Typhon đều trợn trừng. Gã không muốn thừa nhận chút nào, chẳng lẽ gã đã chịu đòn vô ích sao?
Quái thú khổng lồ Behemoth ngậm lấy lưng Typhon, ném gã cho tà thần khác, sau đó cúi đầu nói với Gymir và Johnson: “Xin lỗi, các ngươi không dùng những phế phẩm của Thoth để tạo ra hậu duệ tà thần, là Typhon đoán mò, chúng ta suýt chút nữa đã tin chuyện này.”
Johnson sững sờ kinh ngạc.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Tin đồn này thật quá đáng!
Gymir không chút khách khí: “Kêu Typhon giúp tao tìm ra tà thần mới này, nó hấp thụ phần sức mạnh còn sót lại của Thoth, thân xác của nó là nguyên liệu tốt nhất để sửa chữa cung điện nham thạch.”
“Các ngươi muốn chiếm giữ cung điện nham thạch?” Behemoth hoài nghi hỏi.
Johnson đột nhiên chủ động lên tiếng: “Không, chúng ta chỉ muốn hòn đảo được giữ nguyên trạng, âm thanh mà nó tạo ra rất dễ chịu.”
Behemoth nhìn Johnson thêm một lần nữa.
“Khoan đã!” Typhon vùng vẫy giơ móng vuốt lên: “Tao sẽ giúp các ngươi tìm tà thần mới này, nhưng các ngươi không thể giữ cung điện nham thạch đã được sửa chữa làm của riêng, tất cả đều có quyền sử dụng.”
Ngoại trừ Johnson không hiểu câu này có ý gì, các hóa thân ý thức của những tà thần khác khựng lại đôi chút, rồi bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.
“Nè, các ngươi không có hứng thú sao?”
Typhon vươn cổ ra gọi đồng minh.
Behemoth tiến đến trước mặt Gymir, thì thầm: “Đánh thoải mái, không sao hết.”
Dù sao cũng nằm trong thế giới mộng, không có gì phải lo.