Chương 4: Mục sư Cornell

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

John là một thám tử tư đến từ Luân Đôn.
Có quá nhiều thám tử ở Luân Đôn, đặc biệt là trong mười năm trở lại đây.
Chỉ cần là một thám tử nước Anh thực thụ, ai cũng mong có thể thuê được một căn nhà riêng ở Luân Đôn, ngậm tẩu thuốc trên môi và tiếp khách trước lò sưởi ấm áp.
Nhưng trên thực tế, tất cả đều phải bôn ba trên đường phố, ngõ ngách trong thời tiết mưa gió của Luân Đôn, cạnh tranh với đồng nghiệp, và kiếm sống chật vật.
John không ngoại lệ.
Thu nhập của anh đã rất èo uột trong sáu tháng qua, và nếu cứ tiếp diễn thế này, anh có thể không trả nổi tiền thuê nhà vào cuối năm.
Vì vậy, khi có khách hàng giao phó một chuyến đi khứ hồi giữa nước Anh và Iceland trong vòng 40 ngày, John ngay lập tức bị hấp dẫn bởi số tiền lớn ghi trên tấm séc.
Anh cũng đã tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi nhận lời.
Đây là một vụ án tranh chấp quyền thừa kế. Khi John nhận vụ án, sự việc đã quá rõ ràng.
Thân chủ của anh bị tố cáo là con ngoài hôn thú, giấy chứng nhận rửa tội và ngày sinh của thân chủ bị nghi ngờ về tính xác thực. Vì vậy, cần vị mục sư năm đó thực hiện lễ rửa tội ra làm chứng. Tòa cho rằng mục sư đã quá lớn tuổi nên không cần trực tiếp ra tòa, chỉ cần viết một bức thư tay và đóng dấu là được.
Oái oăm thay, vị mục sư này đã rời Anh từ 40 năm trước, và đang sống tại thị trấn Đá Ngầm Đen ở Iceland – một nơi mà hầu hết mọi người chưa từng nghe tên.
John đã dựa vào uy tín trước đây và khả năng nói tiếng Iceland của mình để thành công giành được sự tin tưởng của khách hàng.
Nhiệm vụ này có hai thử thách lớn: thứ nhất là John phải quay lại Luân Đôn trước khi vụ tranh chấp tài sản được xét xử; thứ hai là đối phương có thể thuê thám tử khác để ngăn cản John và đánh cắp bức thư. Bởi vì nếu không có bức thư quan trọng này, khách hàng của John có thể mất quyền thừa kế, và anh cũng sẽ không nhận được khoản thù lao cuối cùng cho vụ này.
John cần khoản tiền này.
Quan trọng hơn tiền bạc là uy tín và sự công nhận năng lực.
Quyền thừa kế là chuyện đại sự trong giới thượng lưu và trung lưu ở Anh. Nếu phá hỏng mọi thứ thì John gần như sẽ bị loại khỏi giới thám tử, vì sẽ không còn ai tìm anh làm việc nữa.
Đây là vấn đề hóc búa mà John phải đối mặt vào lúc này.
Để rời thị trấn Đá Ngầm Đen, trước tiên anh phải lấy được lá thư viết tay của mục sư Cornell. John chỉ biết hy vọng vị mục sư già này vẫn còn tại chức trong nhà thờ, như vậy anh có thể đến thẳng nhà thờ để tìm ông ấy.
Đúng vậy, mọi chuyện còn chưa đi đến bước tồi tệ nhất.
John vẫn còn thời gian!
Chỉ cần một thay đổi nhỏ trong kế hoạch, chẳng hạn như không tìm bác sĩ Abel nữa mà trực tiếp nhờ mục sư Cornell viết thư xác nhận vụ đắm tàu Gió Tây, kết hợp với lá thư mà thân chủ cần, hai việc gộp lại thành một cách hoàn hảo. Sau đó anh có thể rời khỏi thị trấn Đá Ngầm Đen.
John chấn chỉnh tinh thần, tăng tốc độ.
Diện tích thị trấn Đá Ngầm Đen không lớn, chỉ đi vài phút, John đã leo lên sườn đồi. Gió biển lạnh buốt khiến anh cảm thấy lạnh cóng khắp người, mũi cũng lạnh buốt đến cứng lại.
Mặt đất phủ một lớp sương trắng dày, thậm chí còn lan đến cây thánh giá đen trên đỉnh nhà thờ.
Điều này thật kỳ lạ.
John cúi đầu quan sát, vẻ mặt đăm chiêu.
Đêm qua trời mưa, hôm nay thời tiết cũng chẳng khá khẩm hơn, theo lẽ thường mà nói, mặt đất khó mà đóng băng được.
Và sương giá này vẫn còn nguyên vẹn, chưa có dấu chân nào… Sương giá thường hình thành vào đêm khuya hoặc sáng sớm… Sao lại thế được? Giờ đã trưa rồi, lẽ nào cả buổi sáng không có ai đi qua con đường này?
“A! Mục sư Cornell!”
Một tiếng hét chói tai phát ra từ nhà thờ.
John cảm thấy tim mình như chùng xuống.
Anh nhìn thấy một nữ tu loạng choạng chạy ra khỏi nhà thờ, trượt chân trên lớp sương trắng trước cửa. Nữ tu chưa kịp đứng dậy, đã vội hét về phía một căn nhà phía sau nhà thờ: “Bác sĩ Abel! Cứu với!”
“Có chuyện gì thế?” John vội vàng hỏi.
Nữ tu liếc nhìn John thì nhận ra anh là một người xa lạ. Cô vô thức rụt người lại, vẻ mặt càng sợ hãi hơn, cô vẫn hoảng loạn gọi bác sĩ Abel.
Rõ ràng đã có chuyện gì đó xảy ra bên trong nhà thờ. Cần bác sĩ, nghĩa là tình hình có thể rất nghiêm trọng.
John không kịp nghĩ nhiều, anh lao vào nhà thờ.
Sương giá ở khắp mọi nơi. Tường nhà, trần nhà, bồn nước thánh, ghế ngồi và bàn thờ phía trước. Nó dày đặc đến mức tưởng như tuyết đang rơi trong nhà.
Nhà nguyện im ắng, sự việc có thể xảy ra ở phòng của giáo sĩ phía sau.
John dò theo lớp sương trắng đi sâu vào trong, vừa liếc một cái đã thấy ngay cuối hành lang có một cánh cửa mở. Khung cửa như bị bao phủ bởi băng tuyết, không còn nhìn rõ màu sắc nguyên bản của bức tường nữa.
Trong phòng có một lò sưởi, nhưng lửa đã tắt từ lâu, củi cũng đóng đầy sương giá. Những đồ nội thất khác khỏi phải nói, căn phòng chỉ còn lại một màu trắng toát đáng sợ.
Một ông già mặc áo mục sư màu đen nằm trên thảm, lông mày và tóc đều phủ đầy băng, đồng tử trắng dã – đôi mắt mà người sống không thể có. Vẻ mặt của ông già biến dạng đến tột độ, như thể đã nhìn thấy điều gì đó đáng sợ, toàn thân ông ta như bị đóng băng.
John đột nhiên nhìn thấy một bức ảnh trên mặt đất. Bức ảnh không hề bị sương bao phủ, nó nằm ở đó, hoàn toàn lạc lõng giữa một căn phòng thế này.
“Đây là…”
John giật mình hít một hơi thật mạnh.
Đó là một bức ảnh cũ đã ố vàng, lấy bối cảnh là một trang viên. Trong ảnh có hai người, một người mặc quần áo mục sư.
Mặt sau của bức ảnh có dòng chữ viết bằng mực đen “Trang viên Brandon, năm 1872.”
Brandon là họ của khách hàng trong vụ tranh chấp tài sản này. Đây là bức ảnh của cha của khách hàng, ông Brandon cha và ông Cornell.
Cái gì? Tại sao John biết, làm thế nào anh nhận ra mục sư Cornell hồi còn trẻ?
Vì bức ảnh này được anh mang từ Luân Đôn đến đây!
Nhìn những vết xước ở mặt sau và những vết rách nhỏ ở các cạnh mà xem! John thề với trí nhớ của mình rằng đây chính xác là bức ảnh đó!
Do chính khách hàng tận tay đưa cho John. Nếu muốn mời ông Cornell làm chứng, đương nhiên phải có thứ gì đó đáng tin cậy để một ông già nhớ lại những gì đã xảy ra cách đây hàng chục năm.
John lo sẽ làm mất bức ảnh này, vì vậy đã cất nó trong túi áo sơ mi. Anh đặt lá thư viết tay của thân chủ, ông Brandon, vào túi áo khoác, đồng thời bọc bức ảnh và lá thư trong một lớp vải dầu chống thấm.
Giờ thì tàu Gió Tây bị bão biển đánh tan, John bị sóng biển cuốn vào bờ, được ngư dân cứu lên, không biết những vật tùy thân của anh đã thất lạc ở đâu. Ban đầu anh muốn tìm bác sĩ Abel để hỏi thăm, nhưng lại tìm thấy bức ảnh trước khi gặp ông ấy.
Bức ảnh xuất hiện tại hiện trường một vụ án kỳ lạ.
Còn lá thư đâu?
John vội vã tìm kiếm trong phòng. Nhưng ngoại trừ bức ảnh đó, mọi thứ khác đều bị đóng băng.
Trên bàn làm việc có một chồng thư từ và tài liệu. John định xem đó là thứ gì thì từ hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, cùng với giọng nói hoảng hốt của nữ tu:
“…Tôi cảm thấy rất lạnh. Khi bước ra khỏi phòng cầu nguyện, tôi nhìn thấy sương giá kỳ lạ này. Tôi sợ quá nên đi tìm mục sư Cornell… Đúng, chỉ đi vài bước, tôi đến phòng nghỉ của ông ấy thì thấy cửa mở. Mục sư Cornell đang nằm trên sàn, ông ấy… trông thật tồi tệ, Chúa ơi!”
John vội giấu bức ảnh vào trong áo, rồi đứng thẳng lên và khẽ cúi đầu chào bác sĩ Abel đang bước tới trước cửa.
Bác sĩ Abel dáng người thấp bé nhưng thân hình vạm vỡ, trông khoảng năm mươi tuổi, tóc đã bạc, treo một chiếc ống nghe quanh cổ, trên tay là một hộp thuốc.
“Bác sĩ, đây là…” Nữ tu nhìn chằm chằm vào John, vẻ mặt đầy lo âu.
“Ồ, đây là người được cứu từ biển hai ngày trước. Cậu ta không bị gãy xương hay bị sốt, tôi đã nhờ lão Jack ở quán rượu chăm sóc cậu ta.”
Bác sĩ Abel cũng gật đầu với John rồi nhanh chóng vào phòng kiểm tra tình trạng của vị mục sư.
“Ôi Chúa ơi.” Bác sĩ Abel vội vàng đến thử hơi thở của mục sư già rồi cúi xuống nghe nhịp tim.
Chỉ bằng một hành động đơn giản như vậy, thân thể cứng ngắc của mục sư bỗng động đậy sau khi tiếp xúc với hơi ấm. Tròng mắt trắng dã biến mất, để lộ đôi mắt đầy kinh hãi. Lão đẩy văng bác sĩ Abel, thét lên thảm thiết:
“Hắn tới rồi!”
John đỡ được Bác sĩ Abel, rồi quay sang ngăn cản vị mục sư đang phát điên.
Nữ tu hét lên tên mục sư Cornell một cách kinh hãi.
Mục sư Cornell già nua mặt mày vặn vẹo, sức mạnh đáng kinh ngạc. John và bác sĩ Abel mỗi người một bên cố sức kéo lại, nhưng mục sư vẫn cố sức lao ra khỏi cửa.
“Chạy đi! Hắn tới rồi! Hắn tới rồi!” Tiếng hét chói tai gần như vỡ giọng, tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng.
Mục sư choáng váng, không biết rẽ lối nào, cứ chạy thẳng một mạch, suýt đâm đầu vào tường.
Nữ tu thấy vậy không ổn, chỉ biết ôm chân mục sư từ phía sau.
Cả ba cùng hợp sức, mục sư Cornell lảo đảo vài bước, thở hổn hển rồi ngã xuống hành lang.
“Nhanh! Đè ông ấy lại!”
Bác sĩ Abel vội chạy đi lấy hộp thuốc, tìm ống tiêm và lọ thuốc rồi quay lại ngay. Sau một mũi morphine, cơn hỗn loạn cuối cùng cũng dịu đi.
Ánh mắt của mục sư già lờ đờ, miệng vẫn lẩm bẩm lặp đi lặp lại câu nói đó: “Hắn tới rồi, hắn tới thật rồi…”
“Hắn là ai?” John không nhịn được hỏi.
Nữ tu và bác sĩ Abel cũng muốn hỏi câu này, thế là ba người nhìn chằm chằm vào mục sư.
Khóe miệng mục sư già đột nhiên cong lên, nở nụ cười quái dị: “Johnson.”
John giật mình, trực giác mách bảo đang điên cuồng gào thét trong đầu anh.
Bác sĩ Abel bên cạnh đầy vẻ nghi hoặc: “Johnson? Đây là ai? Ở thị trấn Đá Ngầm Đen không có người này.”
Nữ tu cũng lắc đầu, hiển nhiên cô cũng chưa từng nghe đến cái tên này.
“Chúng ta phải trói mục sư Cornell vào giường thôi, sau khi ông ấy tỉnh dậy, chắc chắn ông ấy sẽ phát điên nữa.” Bác sĩ Abel quay đầu ra hiệu cho John cùng giúp sức.
John vẫn đang nhìn mục sư già, chợt hoàn hồn, nói ngay: “Ở đây toàn là sương giá, nếu không dọn sạch sẽ thì không thể ở được, có thể đưa ông ấy sang phòng khám không?”
“Phòng khám không còn giường trống.” Bác sĩ Abel đau đầu nói.
Nữ tu sĩ quá bàng hoàng trước chuỗi sự việc này, cô lẩm bẩm một cách lo lắng: “Nơi này không bình thường, bác sĩ, không bình thường chút nào. Nhà thờ không thể chống lại được bước đi của ác quỷ nữa rồi, chắc chắn là do ác quỷ, nếu không thì làm sao lại xảy ra chuyện này?”
“Ác quỷ.” Mục sư già chợt mở to mắt đầy sợ hãi: “Con tàu ma tới, hắn tới! Hắn tới báo thù!”
——————–
Lời tác giả:
Tiểu thuyết trinh thám Sherlock Holmes vẫn đang được xuất bản nhiều kỳ và rất được yêu thích.
Trước khi phát minh ra thuốc an thần, thuốc giảm đau, người ta thường dùng morphin